MỘT BÍ ẨN TÂM LINH

CHUYỆN NGƯỜI TÙ

CHẾT CHIỀU 30 TẾT…

Xin chuyển đến Quý Vị, Một bài viết mới, một câu chuyện có thật, thật thương tâm, qua ngòi bút của nhà văn/thơ Nguyên Nhung (BMH)

 Sau một đêm khó ngủ, tôi nghĩ đến lời hứa con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng, sẽ kể về câu chuyện có thật này. Một bí ẩn cuả Tâm Linh, đối với tôi thật vô cùng khó giải thích.

Trân trọng mời quý vị cùng xem. Và gọi là chút tình với hương linh người tử sĩ.  Thân kính

(Nguyên Nhung)

Một bí ẩn của tâm linh

Hình như suốt đêm qua tôi không ngủ, lại lơ mơ nhớ đến một lời hưá với con cuả người tù đã chết chiều 30 Tết năm 1977 tại vùng Sơn La Việt Bắc thâm u những mồ hoang mả lạc. Chuyện thật 100%, không hư cấu, cũng không phải chuyện ma, nhưng cứ như một cơ duyên bí ẩn của tâm linh, tình cờ mà đến, phải chăng vẫn có một thế giới vô hình không hiểu được.

Khoảng đầu năm nay, tôi đang lơ mơ ngồi đọc email cuả mấy người bạn, thì một lá thư cuả người bạn thân từ bên Úc gửi qua, bạn nhờ có quen ai ở Trà Vinh thì tìm giùm thân nhân cuả anh Chung Hữu Hạnh, một giáo sư biệt phái bị đi cải tạo và đẩy ra miền Bắc, anh đã chết trong một xó xỉnh nào đó cuả miền Việt Bắc, may là còn lại tấm bia mộ.

Anh gốc người Trà Vinh, vợ con sau khi mất tin chồng đã tìm đường vượt biển, chẳng biết bây giờ ở đâu. Tôi nhanh nhẩu ngồi liền vào máy viết thư cho nhà thơ Huỳnh Tâm Hoài, một nhà thơ gốc Trà Vinh có những bài thơ được phổ nhạc rất hay là Lời Ru Sóng Vỗ, do nhạc sĩ Nguyễn Hữu Tân phổ nhạc.

Như một bí ẩn của tâm linh, anh Huỳnh Tâm Hoài vưà là bạn tù, vừa là bạn học cùng thời với anh Chung Hữu Hạnh. Đọc tin anh buồn vui lẫn lộn, buồn vì nhớ bạn mình đã chết đơn độc vùi thân nơi rừng sâu núi thẳm, vui vì đã tìm được mộ thì hy vọng sẽ có ngày bạn mình được về hưởng hương khói gia đình.

Chỉ trong 5 ngày tin phóng đi, một người đã tìm ra thân nhân cuả anh Chung Hữu Hạnh, và tháng 6 năm nay chị Hạnh cùng các con đã tìm ra miền Bắc bốc mộ chồng đem về an táng tại Trà Vinh. Anh Chung hữu Hạnh là thầy cuả vợ bạn tôi, chắc thầy sống khôn thác thiêng nên tìm tới cô học trò để rồi cái đường dây loanh quanh trong cõi vô hình, cuối cùng thầy cũng tìm được về quê nhà, được sự chăm sóc khói hương cuả vợ hiền và các con.

Bạn tôi gửi cho tôi xem những tấm hình cảnh bốc mộ cuả anh Hạnh, nhìn nắm xương phù du còn lại được bươi lên từ đất cát khô cằn của miền Bắc, tôi cảm thấy ngậm ngùi, tất cả đều là vô thường, một ngày nào đó ai cũng phải tan thành tro bụi. Sẵn trớn tôi viết thư kể cho bạn tôi nghe về người tù chết chiều 30 tết, tôi cũng chả biết anh ta là ai, chỉ nghe chồng tôi kể lại ngay cái tên cũng không nhớ. Câu chuyện từ mùa đông năm 1977 tại trại tù vùng Sơn La, nằm trên con đường đến Nghĩa Lộ.

Chiều cuối năm rét mướt, trong cảnh u ám thê lương cuả trại tù miền Bắc, cùng nỗi đói khát cuả những người tù gầy guộc và bịnh tật. Cả lán đang xôn xao ngoài sân chờ được phân phát thức ăn cuả ngày tết, quanh năm đói khát vất vả vẫn hy vọng có chút thức ăn ngon, khẩu phần là hai cái bánh chưng to hơn bàn tay, và mấy miếng thịt bé bằng ngón tay cái. Trong lán giữa nhà là đống củi lửa cháy bập bùng, sưởi chút ấm áp cho người tù vì trời vô cùng giá rét mà chăn chiếu lại thiếu. Mọi người ai cũng buồn vì nhớ gia đình, cám cảnh “gặm một mối hờn căm trong cũi sắt”. Ở cuối phòng có một chỗ nằm đã giăng mùng xùm xụp, một người bạn không thấy anh bạn tù ra lãnh món bánh chưng mà mấy ngày hôm trước anh ta thường than thở rằng chỉ thèm một miếng bánh chưng, nên đã tốc mùng xem thì thấy anh bạn tù nằm chết tự bao giờ.

Cả lán lại chìm trong nỗi buồn, giữa đêm tận cùng cuả năm mà hình ảnh người bạn tù chung nằm chết trong lán, như một ám ảnh khiến ai cũng nghĩ đến phận mình, một ngày nào sẽ bỏ xác nơi đây, gia đình thân nhân không ai hay biết. Báo cho quản giáo xong, họ xem xét thấy anh đã ngưng thở, nhưng vẫn hỏi ai có thể làm hô hấp nhân tạo cho anh ấy được không ?

Mọi người lặng im, lúc ấy không hiểu sao thì chồng tôi lại xung phong làm việc ấy đối với một xác chết, nuôi một chút hy vọng nếu anh ấy thở lại được thì sao ? Nhưng hoàn toàn vô vọng, bốn người tương đối trẻ và khoẻ được chọn để khiêng xác anh bỏ ra cái lò rèn, nằm đó chờ đến ngày mùng hai mới đem chôn, vì kiêng ngày mùng một tết (síc). Một vị thượng toạ thấy vậy đã lẻn đem phần ăn ngày tết cuả anh ra nơi quàn xác để âm thầm gọi là tiễn đưa linh hồn người bạn tù được “no nê” ở thế giới bên kia. Thảm thật !

Ngày liệm xác anh vào cái hòm gỗ thô sơ, xác anh được cuốn vào một cái bao cát, thay cho anh một bộ đồ tù mới, chồng tôi thấy tội nghiệp đã lấy chiếc áo thung xanh cuả người chết để anh gối đầu lên cho đỡ thảm, người ta còn cố tuột cho được cái nhẫn cưới trong bàn tay gầy guộc cuả người tù ốm đói. Sau này nghe con anh kể, chiếc nhẫn ấy đã được gửi về trả lại cho gia đình, nhưng mộ phần thì không biết thất lạc nơi đâu vì trại tù đã bị dời đi, trả lại cái nền hoang cho dân chúng địa phương canh tác ruộng bắp. Anh là người tù đầu tiên chết ở miền Bắc muà xuân năm 1977.

Ngày mùng hai, lại bốn người tù được chọn lầm lũi đẩy chiếc xe “cải tiến” có quan tài cuả người tử sĩ đem đi chôn. Không có một nghĩa địa nên buộc lòng phải vùi anh một nơi nào đó dọc theo sườn núi. Tất cả suy nghĩ rồi quyết định chôn anh trong một lòng huyệt nông vì đá tai mèo cứng quá không đào nổi, bên một dòng suối, thoai thoải là sườn núi chênh vênh với cây rừng, anh nằm đó để linh hồn được thanh thản nghe tiếng suối reo, nghe cây rừng than van với bốn bề hiu quạnh. Trước khi về, họ còn ráng khiêng những tảng đá lớn chất lên mộ để đánh dấu, hy vọng một ngày nào đó thân nhân sẽ tìm được mộ của người thân ….

Đường Tìm Về Với Thân Nhân

Tôi gõ “meo” kể câu chuyện này cho bạn tôi nghe, rồi đi ngủ, lòng không mảy may vướng bận. Sáng hôm sau, khi xong việc nhà tôi vừa mở email thì đã thấy thư cuả bạn, với chữ Khẩn trong Subject. Tôi đọc thư, vắn tắt bạn viết:

“Đây là chuyện thật, không phải hư cấu để nhà văn viết truyện. Làm ơn hỏi ông xã giùm hồi xưa anh bạn tù chết chiều 30 tên gì, vì con anh đi tìm mộ cha ba năm rồi mà không ai biết, chỉ mơ hồ nên không biết chính xác mộ nằm ở đâu.

Please ! Hồi âm cho biết vì rất mong, con anh sắp trở về VN tìm lần nữa vào tháng 7 này.”

Tôi giật mình, lại một chuyện lạ, chẳng lẽ hồn anh Chung Hữu Hạnh lại dẫn bạn tù về tìm đúng người để  về với gia đình sao ? Ớn lạnh, tôi là tác gỉa cuả một loạt truyện Cõi Mù Sương viết về thế giới bên kia, nhưng thật ra tôi toàn mượn chuyện người sống để nói về người chết, hư cấu 100%. Chờ chồng tôi đi làm về, tôi kể chuyện, sau đó liên lạc với con anh người tử sĩ, anh tên là trung úy Huỳnh Tự Trọng, sinh quán ở Đà Nẵng hay Quảng Nam gì đó.

Người con cuả anh liền xin số phone để liên lạc, cháu yêu cầu chồng tôi cố nhớ lại vị trí cuả trại tù ngày xưa, và nhất là vị trí cuả nơi chôn cất anh Huỳnh Tự Trọng. Hơn 30 năm vật đổi sao dời, dâu hoá biển, biển hoá dâu là chuyện thường, bây giờ chẳng biết cảnh cũ thay đổi ra sao, nhưng may ra còn dãy núi, còn con suối làm chứng cho cái trại tù heo hút ngày xưa. Đấu óc một người đã từng sống trong cảnh tù đầy thiếu ăn thiếu mặc, thêm nhiều năm vất vả với cuộc đời để tìm nguồn sống cho cả gia đình, chắc chắn là không nhớ hết được, thế nhưng như một sức mạnh thiêng liêng, từ linh hồn người  tử sĩ, chồng tôi đã vẽ được sơ đồ cho con anh bạn tù bạc mệnh đi tìm lại mộ cha.

So sánh với sơ đồ anh vẽ, và những hình ảnh các cháu đã chụp lại trong chuyến đi kỳ trước, khó mà tìm ra mộ vì tất cả chỉ còn một màu xanh của ruộng bắp, không thấy suối, hòn đá cao chắn ngang lối mòn năm xưa cũng không còn, lấy gì để xác định được ngôi mộ nằm ở chỗ nào.

Hành Trình Đi Tìm Mộ Cha

Thư qua tin lại với con cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng, nhiều câu hỏi được đặt ra qua những thông tin của cháu, sự tha thiết tìm lại ngôi mộ của người cha bất hạnh vẫn nung nấu trong lòng những đưá con. Có lúc cả hai bên tưởng như tuyệt vọng, dù cháu cố nài nỉ “Chú ơi ! Làm ơn nhớ giùm con, lúc ấy chú đi từ trại ra nơi chôn ba cháu ra sao ? Chú chấm thử một địa điểm lần chót nữa đi, cháu hy vọng ba cháu sẽ chỉ cho chú…”Cảm động đến rơi nước mắt, chỉ còn hai hôm thôi hai đưá con anh lại lên đường đi tìm mộ cha, lần này nếu không được là thôi, hết hy vọng.

Tối hôm đó ngồi thần thừ trước tấm sơ đồ trại tù miền núi năm xưa, chồng tôi thầm cầu nguyện rồi khoanh tròn màu đỏ lên tấm ảnh mà cháu gửi qua. Anh nghĩ nó nằm ở chỗ này, làm một phép tính nhỏ (anh học ban B, vốn giỏi toán từ hồi đi học), lấy khoảng đứng từ ngoài đường vào trại tù cũ, gần một ngã ba cuả con đường tẽ vào Nghĩa Lộ, rặng núi đánh dấu cho địa điểm chính xác, ngôi mộ sẽ nằm ở khoảng này, khoanh một vòng tròn màu đỏ, anh đi ngủ để mai đi làm mà lòng nặng trĩu…

Theo chuyện kể cuả các cháu, chuyện người tử sĩ Huỳnh Tự Trọng ly kỳ như một cuộn phim tâm linh khó giải thích, dọc đường đi anh đã phù hộ cho con anh ra sao, và khi đến nơi, lần trước các cháu đã biết có một ngôi miếu do một người bộ đội đã phục viên kể lại. Chính anh ta vì được một linh hồn khuất bóng lảng vảng nơi này cứu giúp trong cơn hoạn nạn, nên đã tự lập một ngôi miếu để thờ, mà chẳng biết là ai. Anh ta về quê làm rẫy, thường hay thấy một bóng người đi ra đi vào ruộng bắp, nhưng chỗ ấy không có nhà cửa thì lấy làm lạ, có khi cái bóng ấy còn đi vào nhà anh, nên anh tin là có một điều gì lạ lùng trong thế giới vô hình mà không diễn tả được. Trước khi đến đây làm nhà, anh ta nghe dân địa phương nói chỗ sườn núi này có một ngôi mộ nhưng bây giờ không biết nằm đâu rồi. Khi gia đình gặp chuyện không may, anh van vái người khuất mày khuất mặt phù hộ gia đình anh thoát nạn, anh sẽ cất miếu thờ, chính vì vậy mà có miếu thờ tử sĩ Huỳnh Tự Trọng (nhưng vẫn không có tên).

Trước khi các cháu lên đường tìm mộ cha, chồng tôi chỉ bảo một lần chót : “Chú không tin lắm ở trí nhớ cuả mình, nhưng khuyên cháu là khi về nên đến cái miếu thờ ấy van vái ba cháu cho tìm được mộ. Nếu linh hồn ông thiêng thật, nhất định các cháu sẽ tìm ra mộ cha.”

Một tin tưởng để vớt vát niềm hy vọng cho con cuả người bạn tù năm xưa, chúng tôi không tin rằng các cháu có thể tìm được mộ cha dưới gần 3 thước đất, vì sau khi gặp được người địa phương nổ mìn phá núi để lấy đá, ông ta nói ngày xưa nơi đây có cái suối nước nhưng bị lấp mất rồi, còn hòn đá to chặn ngang đường đi đã bị phá huỷ để lấy đá làm đường thì có lẽ trong lúc ấy, đã đẩy ngôi mộ sâu xuống đất nên không còn dấu vết.

Nghe xong những chi tiết này, con anh Huỳnh Tự Trọng liền suy nghĩ và tính toán xem mộ cha sẽ nằm ở khoảng nào, đúng với cái vòng tròn màu đỏ và quyết định không bỏ cuộc. Cộng thêm giấc mơ anh Huỳnh Tự Trọng báo mộng, xác anh nằm gần một mô đất cao, cháu nhìn thì thấy có một mô đất cao hơn đường đi nên nhất định đào sâu thêm nữa theo hình tam giác cuả sợi dây giăng làm chuẩn. Mấy người đào mộ thấy đào sâu quá bèn hỏi bộ định đào ao nuôi cá sao ?

Vậy mà khi nhát xẻng chạm vào một khoảnh đất cứng hơn, mọi người mới bàng hoàng nhận ra những mảnh gỗ mục và hiện ra hình dạng một bộ xương người nằm trong cái bao cát tẩm liệm 33 năm dài trong lòng đất, loại bao này bằng ni lông cuả quân đội VNCH, được cắt ra chia cho tù dài khoảng 2 mét để làm tấm trải ngủ. Khi mở ra, cái đầu lâu khô cuả tử sĩ Huỳnh Tự Trọng còn gối lên chiếc áo thung xanh năm xưa, chỉ bị huỷ hoại khoảng 20%…

Một buổi chiều tháng bảy ở quê người, trong khi tôi đang nói chuyện qua phone với Đỗ Dung, cô bạn văn có ngòi bút trung thực và tính tình điềm đạm nhất cuả tôi thì chồng tôi báo tin, các con anh Trọng đã tìm được xác cha. Tôi cảm thấy lạnh cả sống lưng, và kể chuyện cho bạn tôi nghe. Chao ơi ! người chết tìm về, tin hương linh người tử sĩ không quen tìm về với gia đình anh đã làm tôi xúc động, tôi cũng cảm được sự xúc động cuả bạn tôi qua giọng nói từ xa vọng tới…

Đây là câu chuyện về người tù chết chiều 30 tết trong một ngày cuối đông rét mướt đã 33 năm về trước, anh đã tìm về được với gia đình, trở về với mảnh đất quê nhà và hưởng hương khói gia đình. Hôm nay còn lại một vài ngày nữa để bước sang một năm mới, tôi nhớ đến lời hưá với con cuả người tử sĩ, nên viết một mạch cho tâm hồn thanh thản.

Xin mời những nhà thơ nhà văn có tâm hồn nhạy cảm, dễ rung động như cung đàn muôn điệu cùng với gió với mây, hãy cảm tác mấy vần thơ cho ấm lòng người tử sĩ nha.

Phần tôi, quá mệt cho một đêm không ngủ để nhớ lại từng chi tiết vì  câu chuyện không thể nào hư cấu được.

Nguyên Nhung (Viết xong buổi sáng cuối năm 2010)

Đoàn Hồng post (chuyển tiếp)

Để lại phản hồi

Chưa có phản hồi.

RSS của phản hồi TrackBack

Gửi phản hồi

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

  • RSS Bản Tin HỒ NGỌC CẨN 2012

    • Bản tin số 151 – Ngày 30/5/12 29.05.2012
      NGƯỜI LÍNH KHÔNG QUÂN SỐ Các bạn; Hậu Nghĩa là một tỉnh của VNCH, gồm có các quận Đức Hoà, Đức Huệ, Trảng Bàng, và Củ Chi. Trảng Bàng có món bánh tráng phơi sương rất nổi tiếng. Muốn đến Thánh thất Cao Đài trên Tây Ninh, chúng ta phải dùng quốc lộ 22, và [...]
    • THƯ GIÃN CHO ĐỜI THÊM VUI (7) 29.05.2012
      CHUYỆN VỀ NGƯỜI LÙN NHẤT VN Với Internet hiện nay, chỉ cần bạn gõ máy tính mấy chữ “người lùn nhất thế giới” là sẽ cho rất nhiều kết quả. Nhưng người có chiều cao thấp nhất từng sống trên hành tinh này, được biết đến cho đến nay, cũng chưa có ai dưới 54,6 [...]
    • Bản tin số 150 – Ngày 29/5/12 28.05.2012
      KỶ NIỆM 60 NĂM  LÀM NỮ HOÀNG ANH Hàng ngìn thành viên của hải quân hoàng gia, quân đội và không quân hoàng gia Anh ngày 6/2/2012 đã tham gia vào một cuộc diễu hành hoành tráng để mừng 60 năm ngày lên ngôi của Nữ hoàng Elizabeth II. Một đoàn gồm 78 máy bay [...]
    • Bản tin số 149 – Ngày 28/5/12 27.05.2012
      PENTHOUSE 81.000 USD MỘT ĐÊM Diện tích lên hơn 1.670m2, được trang bị khu tập thể hình, trung tâm làm đẹp, phòng họp… với đội ngũ phục vụ 24 giờ trong ngày, căn hộ áp mái có tên Hoàng gia của khách sạn Thụy Sĩ đang cho thuê 81.000 USD một đêm. Căn hộ này [...]
    • Bản tin số 148 – Ngày 27/5/12 26.05.2012
      ĐƯỜNG DÂY MẠI DÂM NGƯỜI MẪU, DIỄN VIÊN… Sáng ngày 25./5, nguồn tin từ các báo xuất bản tại Sài Gòn cho biết, Cục Cảnh sát hình sự, Bộ Công an đã khởi tố vụ án “môi giới mại dâm” quy mô lớn với sự tham gia của hàng chục người mẫu, diễn viên. Đường [...]
    • VĂN HÓA VĂN NGHỆ (11) 26.05.2012
      THƯƠNG NHỚ HOÀNG LAN Mời đọc một truyện ngắn hay, dễ thương, và “rất là Huệ”, của tác giả Trần Thùy Mai Tôi sinh ra dưới một mái chùa. Nghe kể rằng sư phụ tôi khi ấy còn trẻ, một hôm đi ngang bỗng động tâm hỏi : “Mô Phật, sao sau chùa lại phơi tã lót [...]
    • Bản tin số 147 – Ngày 26/5/12 25.05.2012
      BUỔI HỌP MẶT… KHÔNG BẤT NGỜ Các bạn, Với cái tựa trên có lẽ ai cũng nghĩ “vậy mà viết lên làm gì, chuyện xưa rồi”, nhưng cũng có cái cần nói với  tựa đề này. Vốn dĩ như  sau… Vào chiều thứ sáu mỗi cuối tháng, mấy tên CHS.HNC lớp A3 NK 6067 thường [...]
    • Bản tin số 146 – Ngày 25/5/12 24.05.2012
      Phản hồi : MỘT TRẬN THƯ HÙNG Truyện ngắn Kiều Đắc Thềm post 28/12/2011 - Mạo phạm nhe Thầy. Truyện này nếu ngắn hơn và sửa lại phần cuối em nghĩ sẽ hay hơn. Hoàng Lan VĂN HÓA VĂN NGHỆ số 10 Lời bàn của Cao Bồi Già trong bài : “Khánh Ly, đa đoan [...]
    • Truyện ngắn : VŨNG LẦY (2/2) 24.05.2012
      VŨNG LẦY (2/2) Truyện ngắn : KIỀU ĐẮC THẾM (2/2 Hết – tiếp theo kỳ 1/2) 4 Trên chuyến xe tốc hành từ quê lên Sài Gòn, một thiếu phụ tuổi chừng ngoài sáu mươi, tóc muối tiêu – muối nhiều hơn tiêu – đang cố gắng thu mình vào một góc. Cặp mắt đăm [...]
    • Truyện ngắn : VŨNG LẦY (1/2) 24.05.2012
      VŨNG LẦY (1/2) Truyện ngắn : KIỀU ĐẮC THẾM 1 Sau khi đã bú no nê, đứa trẻ nhắm mắt ngủ. Nàng đặt con nhè nhẹ xuống nôi. Nhìn con ngủ, lòng nàng lâng lâng. Đúng là một thiên thần. Một tháng trôi qua. Một tháng hạnh phúc. Một hạnh phúc mà nàng đã trông [...]
  • RSS Thế Giới Tâm Linh

    • NHỮNG MÔN VU THUẬT 27.05.2012
      TÂM LINH HAY MA THUẬT ? Có nhiều hiện tượng hiện nay được mọi người cho đó là huyền bí, là văn hóa tâm linh như “cầu Thần nhập xác”, “lên đồng hầu bóng”, “hồn cô bóng cậu”, “đấu âm quyền”, “thôi miên”, “nhân điện”, “bùa mê thuốc lú” v.v… Những hiện tượng nói trên [...] […]
      Thiên Việt
    • NGÔI CHÙA CỔ VÙNG KINH BẮC 20.05.2012
      CHÙA BÚT THÁP LỪNG DANH KINH BẮC Mênh mông biển lúa xanh rờn Tháp cao sừng sững trăng vờn bóng cau Một vùng phong cảnh trước sau Bức tranh thiên cổ đượm màu nước non. (Ca dao) Ở miền đồng bằng Bắc bộ, dân gian có câu nói truyền tụng : “cầu Nam, chùa Bắc, [...]
      Thiên Việt
    • HỒN MA TRÊN NÚI CẤM 11.05.2012
      LỄ VÍA MIẾU BÀ CHÚA XỨ NÚI SAM Miếu Bà Chúa Xứ Núi Sam tọa lạc nơi chân núi Sam, thuộc thị xã Châu Đốc, tỉnh An Giang,. Đây là một di tích (lịch sử, kiến trúc & tâm linh) quan trọng của tỉnh và của khu vực. Nguồn gốc Cách đây khoảng 200 năm, [...]
      Thiên Việt
    • BẠN BIẾT GÌ VỀ “BÙA CHÚ” 04.05.2012
      BÙA CHÚ TRỪ “ÁC MỘNG” Trong giấc mộng có hai loại, thứ nhất gặp mộng lành và thứ hai gặp mộng dữ (còn gọi ngạc mộng, ác mộng). Khi gặp ác mộng ai cũng lo sợ, tâm lý hoang mang vì nó chỉ mang đến tin buồn. Những nhà nghiên cứu về mộng thấy rằng, [...]
      Thiên Việt
    • TÍN NGƯỠNG THỜ CÁ ÔNG 24.04.2012
      CÁ ÔNG NAM HẢI LĂNG THỜ Ở BẾN TRE Tại cộng đồng ngư dân An Thủy – Ba Tri – Bến Tre Bến Tre là một trong 13 tỉnh, thành của Đồng bằng Sông Cửu Long, nằm về phía hạ lưu sông Tiền, có chiều dài giáp biển đến 65 km. Sách Địa chí Bến [...]
      Thiên Việt
    • BÍ MẬT LĂNG MỘ VÕ TẮC THIÊN 18.04.2012
      VÕ TẮC THIÊN CÔNG HAY TỘI ? Võ Tắc Thiên là một nữ Hoàng Đế duy nhất trong lịch sử Trung Quốc, bà nổi tiếng không chỉ bởi tài năng, sự độc ác mà còn nổi tiếng về tình sử có một không hai. Khám phá mới về lăng mộ của Võ Tắc Thiên là [...]
      Thiên Việt
    • NỮ TIÊN TRI MÙ : VANGA 10.04.2012
      NHÀ TIÊN TRI VANGA ĐÔI MẮT MÙ LÒA NHÌN THẤU TƯƠNG LAI Không ai có thể phủ nhận khả năng dự báo các sự kiện tương lai tài ba của bà lão mù Vanga… Bên cạnh nhà tiên tri Nostradamus, bà lão mù Vanga cũng là người khiến cả nhân loại ngỡ ngàng vì khả [...]
      Thiên Việt
    • TÌM HIỂU “LỖ HỔNG THỜI GIAN” 01.04.2012
      KỶ NIỆM 100 NĂM TÀU TITANIC CHÌM (4/1912 – 4/2012) BÍ ẨN CỦA “LỖ HỔNG THỜI GIAN” Bí ẩn trở về của Smith và Coutts của tàu Titanic sau 80 năm (1912-1990). Đây là hiện tượng khoa học không phải hoang đường… Những năm gần đây, giới học giả chuyên nghiên cứu bí ẩn siêu [...]
      Thiên Việt
    • LỜI TIÊN TRI CỦA NOSTRADAMUS 24.03.2012
      NHÀ TIÊN TRI NOSTRADAMUS Nostradamus một người có khả năng dự đoán vận mệnh thế giới trong một thời gian dài, có thể tới vài thế kỉ… Sau đây vài lời sấm truyền của nhà tiên tri nổi tiếng nhất lịch sử Đôi nét về nhà tiên tri Nostradamus và sự ra đời của “Những [...]
      Thiên Việt
    • BẠN CÓ TIN KHÔNG ? 17.03.2012
      Vụ chìm tàu Costa Concordia MẮC PHẢI LỜI NGUYỀN ? Chìm ngày thứ sáu, 13-1, bật hát ca khúc chủ đề phim Titanic lúc đụng phải đá ngầm, phải chăng định mệnh đã an bài số phận con tàu ? Đã có một loạt sự kiện khó tưởng tượng xảy ra liên quan đến con [...]
      Thiên Việt
Follow

Get every new post delivered to your Inbox.