KHÔI HÀI ĐEN (2)

logo-khoi-hai

9-ng-nhat-anhVỀ GIỌNG NÓI Ở MỘT NƠI

KHÔNG CÓ XE LAM

– Nguyễn Nhật Ánh

1/. Xưa nay Quảng Nam có lẽ là địa phương mà giọng nói bị đem ra trêu ghẹo nhiều nhất nước. Nói cho công bằng, so với một số vùng miền Bắc và miền Nam, người Quảng phát âm rất chuẩn xác các phụ âm đầu. Giọng Quảng phân biệt một cách rõ ràng giữa âm TR và CH, S và X, D và V, R và G… Nhưng âm giữa và âm cuối, người Quảng thường phát âm chệch.

“En không en tét đèn đi ngủ” (Ăn không ăn tắt đèn đi ngủ) có lẽ là câu nói phổ biến nhất nhằm giễu cợt cách phát âm của người Quảng. Người ta còn bảo ở Quảng Nam không có xe lam, xe đạp. Hỏi tại sao, đáp: Tại Quảng Nam chỉ có xe “lôm”, xe “độp”. Liên quan đến chiếc xe đạp, còn có câu chuyện hài :

– Người Quảng Nam đi vào một cửa hàng bán phụ tùng xe ở Sài Gòn, cố uốn giọng để phát âm cho chuẩn, oái ăm sao rốt cuộc lại thành : “Bán cho tôi một cái… láp xe độp”.

Người bán sau một hồi gặng hỏi, bực mình : “Lốp xe đạp” thì nói đại là “lốp xe đạp” ngay từ đầu, còn bày đặt… nói lái là “láp xe độp”. Nào có cố tình lái liếc gì đâu, thật oan còn hơn oan Thị Kính! Những câu chuyện như thế , ngẫm ra còn rất nhiều.

2/. Nhà thơ Tường Linh sáng tác nguyên một bài thơ theo giọng Quảng, trong đó mọi âm “ô” ở cuối câu đều biến thành âm “ơ” :9-tuong-linh

Rủ nhau vô núi hái chơm chơm

Nhớ bạn hồi còn học chữ Nơm

Sáng sáng lơn tơn đi nhử cuốc

Chiều chiều xớ rớ đứng câu tơm

Mùa đông tơi lá che mưa bấc

Tiết hạ hiên tranh lộng gió nờm

Nghe chuyện xóm xưa thời khói lửa

Sảng hồn, sấm nổ tưởng đâu bơm !”.

Nhà thơ trào phúng Tú Rua cũng có một bài tương tự, nhưng trong bài thất ngôn bát cú này “a” biến thành “ô” :

a-cuoiRứa mới kêu là chất Quảng Nôm

Ăn hòn nói cục chẳng thôm lôm

Có chàng công tử quê Đà Nẽng

Cưới ả Thúy Kiều xứ Phú Côm

Cha vợ đến thăm chào trọ trẹ

Mẹ chồng không hiểu nói cồm rồm

Thêm ông hàng xóm người Hà Nội

Chả hiểu mô tê cũng tọa đồm”.

Cả hai bài đều hay.

3/. Trong tác phẩm Quán Gò đi lên của tôi, nhân vật chính là một cô gái xứ Quảng: con Cúc “nước mắm Nam Ô”. Con Cúc phục vụ trong quán Đo Đo “chuyên bán các món ăn xứ Quảng”, nói giọng Quảng đặc sệt. Lúc con Cúc mới vô làm ở quán, xảy ra câu chuyện sau đây :

“Khách đòi mua bánh bèo đem về, con Cúc kêu con Lệ :

– Chị kiếm cho em cái “bô” !

Chữ “cái bao” qua cái giọng nguyên chất của con Cúc biến thành “cái bô” khiến con Lệ thừ ra mất một lúc. Rốt cuộc, tuy không hiểu con Cúc kiếm cái bô làm chi, con Lệ vẫn vào toa lét cầm cái bô đem ra:9-giong-noi-3

– Nè.

Con Cúc ré lên :

– Trời, lấy cái ni đựng bánh bèo cho khách răng được ?”

Như vậy, giọng Quảng Nam không chỉ xuất hiện trong những câu chuyện tiếu lâm dân dã, mà còn đi vào cả văn thơ. Ở đây, không thể không để ý đến một điểm đặc biệt: nhà thơ Tường Linh, nhà thơ Tú Rua và tôi đều là… người Quảng Nam. Và tôi e rằng những mẩu chuyện cười về giọng Quảng đa phần đều do người Quảng Nam sáng tác.

4/. Người Quảng Nam sao lại đem cái giọng của quê mình ra giễu cợt ? Hỏi vậy là chưa hiểu đúng cốt cách người Quảng. Chỉ những cộng đồng tự tin cao độ và có óc hài hước mới không ngại “tự trào” về mình. Ở đây có điều gì đó tương tự thái độ của người dân xứ Gabrovo (Bulgaria): họ sáng tác những câu chuyện cười về tính keo kiệt của mình, 9-giong-noi-2thậm chí còn thành lập cả một nhà bảo tàng nghệ thuật trào phúng Gabrovo để lưu giữ và tìm cách quảng bá những giai thoại cười ra nước mắt đó ra thế giới.

Nếu để ý, bạn sẽ thấy trong những bàn trà, cuộc rượu, chính dân Quảng Nam là những người kể một cách sảng khoái nhất những mẩu chuyện cười về giọng Quảng chứ không ai khác. Những người dân của xứ “xe lôm”, “xe độp” đó cũng là những độc giả đón nhận những vần thơ “tự trào” của Tường Linh, Tú Rua một cách vô cùng nồng nhiệt.

5/. “Tự trào” là xét về phương diện thái độ. Nhưng nếu chỉ thuần đề cao khía cạnh tinh thần, những mẩu chuyện khôi hài, những vần thơ cuốn truyện nói về giọng Quảng đã không được dân Quảng tâm đắc đến vậy. Bên cạnh sự thích thú, còn có sự thân thương. Nhất là những người Quảng tha hương,9-giong-noi-1 đã bao nhiêu năm không được sống trong khung cảnh quê nhà, bây giờ bỗng đọc thấy, bỗng nghe nói chữ “con tơm” thay vì “con tôm”, “cái bô” thay vì “cái bao”, “thôm lôm” thay vì “tham lam” tự nhiên thấy bao nhiêu kỷ niệm ấu thơ ùa về.

Cái giọng nói mộc mạc, quê kiểng đó là giọng nói của ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, hàng xóm láng giềng mà mình đã quen tai từ nhỏ, ngay từ lúc còn nằm u ơ trong chiếc nôi ru. Chất giọng đó đã ngấm qua bao mưa nắng, trải qua bao bão giông của thiên nhiên và cuộc đời mà hình thành và trụ lại cho đến hôm nay. Nó gợi lên những vùng đất, những mặt người, những ký ức mà người Quảng xa xứ nào cũng chất chứa trong lòng như một hành trang vô hình. Nó là một giá trị phi vật thể, không phải để tổ chức UNESCO công nhận mà để những người Quảng tự hào như một tấm “căn cước tinh thần” mà mình mang theo suốt cả đời người. Có thể nói, giọng Quảng là một phần của văn hóa Quảng.

6/. Giọng Quảng như vậy đã đi vào văn vào thơ, vào những giai thoại dân gian. 9-giong-noi-4Bây giờ với Ánh Tuyết, một ca sĩ Quảng Nam, nó đi vào nhạc. Âu cũng là một lẽ tự nhiên.

Khi nhà thơ Lý Đợi (cũng người Quảng Nam) gửi cho tôi qua email bài Mưa chiều kỷ niệm được hát bằng giọng Quảng, tôi nghe, thoạt đầu thì bật cười, nhưng càng nghe càng xúc động, cuối cùng là rưng rưng nước mắt. Lúc đó tôi chưa biết người hát là Ánh Tuyết. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, mường tượng đó là giọng của người chị họ yêu dấu năm xưa, của cô bạn gái ngây thơ thời trung học. Càng nghe càng thấy nhớ và bồi hồi nhận ra cái chân chất trong giọng hát, trong tâm tình người Quảng chân quê.

Ánh Tuyết chưa ra album, những bài hát demo kia đã phát tán trên mạng nhanh như gió. Và tôi đọc thấy biết bao lời chia sẻ đượm thương yêu, trìu mến của người Quảng đang lưu lạc ở khắp nơi trên thế giới. Họ cảm ơn Ánh Tuyết, cảm ơn những ca khúc hát bằng giọng Quảng đã giúp những người Quảng tha hương được một lần thổn thức hoài vọng quê nhà.

Hiển nhiên, giọng Quảng không phải là giọng để chinh phục và phổ biến những ca khúc một cách chính thức, đại trà. Bên cạnh giọng Quảng, những ca khúc trong album Duyên kiếp còn được Ánh Tuyết trình bày bằng giọng Bắc – dành cho những thính giả chưa có “bằng B tiếng Quảng”.

Rõ ràng, Ánh Tuyết thực hiện album này như là một cuộc chơi của người con xứ Quảng. 9-anh-tuyetNhư các nhà thơ Tường Linh, Tú Rua đã từng chơi những cuộc chơi của mình.

– Mưa Rừng – Ánh Tuyết (Giọng Quảng)

https://youtu.be/zDg2EOx3kOg

– Ánh Tuyết hát giọng Quảng – Đừng Nói Xa Nhau

https://youtu.be/sKHg3wOBbno

Những cuộc chơi nghiêm túc. Và giàu ý nghĩa, ít ra là với người Quảng Nam ! (theo Nguyễn Nhật Ánh)

Nguyễn Mạnh Toản chuyển tiếp

9-van-chuyen-1NGƯỜI VẬN CHUYỂN

Ở XỨ AN NAM

Các shipper dưới đây không chỉ làm khán giả thót tim với tài lái xe siêu đỉnh mà còn khiến họ… mãn nhãn với tài xếp hàng hóa không thể hoàn hảo hơn.

Dù biết đa số những hình ảnh dưới đây là vi phạm luật giao thông, nhưng shipper là nghề phải dầm mưa dãi nắng rất vất vả mà lại ít khi nào được mọi người quan tâm và tôn trọng, vì thế nên sau khi xem những hình ảnh này, bạn hãy cảm thông cho họ với nhé.

9-van-chuyen-2

H1-2: Tay anh dài… “ôm trọn cả thế gian”. H3: Hàng hóa là quan trọng, nên các em cứ… “nằm” thoải mái trên xe, anh đây chỉ cần một chỗ để cầm lái là được rồi.

9-van-chuyen-3

H4-5: Không chỉ cất hàng cồng kềnh đằng sau mà các anh shipper còn phải tranh thủ thêm mấy em nữa ở phía trước. H6: Có lẽ trong phim hành động kỹ xảo hoành tráng Hollywood bạn cũng sẽ chẳng chứng kiến được cảnh tượng thế này đâu.

9-van-chuyen-4

H7: Chông chênh quá một đời người phụ nữ… H8: Cũng ê mông lắm đấy, nhưng một thân một mình, anh biết phải làm sao ?! H9: Nhiệm vụ của chị là giữ hàng, còn niềm tin vào… “con đường phía trước” cứ trao trọn hết cho anh.

9-van-chuyen-5

H10: Có éo le cuộc đời hay không chứ, anh chàng shipper đi con xe cũ kỹ thế kia lại phải… “đèo bòng” một em tay ga mới cáu. H11-`12: Có anh, có tôi, hai ta cùng nhau… thì cái gì mà chả ship được. (theo The thao van hoa)

9-giao-thong-1LOẠT ẢNH HÀI HƯỚC VỀ

GIAO THÔNG VIỆT NAM

Khi ra đường không ít lần bạn nhìn thấy những kiểu đi đường cực “lầy” của người Việt. Cùng xem loạt ảnh vui giao thông ở Việt Nam.

H1: Tìm bạn bốn phương.

H2: Mùa đông không lạnh vì có gấu bên cạnh. H3: Chở cả tiểu đội. H4: Xe không cánh cửa là mốt mới chăng ?

9-giao-thong-29-giao-thong-3

H5: Dựng xe giữa đường, nằm nghỉ thảnh thơi. Hình ảnh chỉ có ở Việt Nam. H6: Mình ngồi xa nhau quá. H7: Siêu xe bưởi.

9-giao-thong-4

H8: Mũ bảo hiểm mới 2017. H9: Siêu vận chuyển. H10: Thánh lầy của năm đây rồi.

Lan Hương chuyển tiếp

CÁI TÓC LÀ GÓC CON NGƯỜI

9-kieu-toc-19-kieu-toc-2

Cái tóc là góc con người”, nhưng những kiểu đầu dưới đây thực sự khiến người nhìn bị sốc. (theo Ngô Văn)

Yên Nhàn chuyển tiếp

ba-gia-11“MỤ VỢ GIÀ”

Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả” !

Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ : “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm ?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương : “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… ba-gia-2Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất ngàn, còn mắc thì phải gần chục ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi đã có thể đủ tiền đặt cọc mua được căn nhà mới.

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay !”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la : “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra : “Đừng anh, em mới bơm”.

Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần ong-gia-4thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế cần luôn phải được tu bổ, nếu không dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên internet thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không? Nếu có thì viết lên vài hàng để an ủi kẻ cùng cảnh ngộ.

Tại hội nghị về kiến trúc thế giới, khiếm khuyết của các công trình lớn đều được mang ra thảo luận và phê bình. Lúc bế mạc, một kiến trúc sư người Pháp đã có một câu nói rất đúng và cũng rất hay: …

– Tôi đã đi nhiều nơi trên trế giới, và may mắn được chiêm ngưỡng các kỳ ba-gia-4quan. Nhưng theo tôi, cơ thể người đàn bà mới là một công trình kiến trúc đẹp nhất, toàn mỹ nhất mà tạo hóa đã ban cho loài người chúng ta.

Tất cả các đại biểu có mặt trong đại hội vỗ tay tán thưởng ầm ầm. Duy chỉ có một chuyên gia vẫn ngồi lặng thinh. Đợi cho tiếng vỗ tay dứt hẳn, ông ta mới đứng lên dõng dạc:

– Ai bảo với ông đó là công trình toàn mỹ, là không có khiếm khuyết ? Theo tôi vẫn có một sai sót, phải nói là khá lớn. Đó là khu giải trí đặt quá gần khu vệ sinh.

logo-cuoi-thu-gian

dong-daoĐã hai lần rồi

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại :

– Muộn thế này còn định đi đâu nữa?

– Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ !

– Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy !

 Trả giá với Chúa

Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:

xa-ga– 5 vạn đô la !

– Không được !

– 10 vạn đô la !

– (Im lặng)

– Thôi được, 50 vạn vậy nhé !

Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:

– Thưa cha, 50 vạn đô la là một con số không nhỏ đâu ! Sao cha lại từ chối ?

– Nhưng con có biết yêu cầu là gì không ? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola”.

tranh-vui-1Trong rạp chiếu phim

– Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi ?

– Thôi rồi.

– Sao vậy ? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.

– Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng…

– Anh ta sàm sỡ lắm hả ?

– Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

tranh-vuiVợ đẹp vì sắp Tết 

Cô vợ đi chợ về hớn hở khoe với chồng:

– Anh ạ, hôm nay rất nhiều người khen em xinh và trẻ hẳn ra.

Anh chồng gật gù đáp : – Ừ, thì sắp Tết mà.

– Tết thì có nghĩa gì với sắc đẹp của em ?

– Thì sắp Tết nên gì ngoài đường thiếu gì kẻ say…  –

Lý do bạn trai đòi nắm tay lần cuối

Cô gái một mực đòi chia tay, chàng trai buồn rầu bảo :

tre-con-10– Cho anh nắm tay em lần cuối.

Cô gái đành đồng ý. Chàng trai nắm chặt tay cô gái rồi mới bảo :

– Nếu em rút tay ra được thì anh đồng ý chia tay.

Cô gái bực bội dùng hết sức bình sinh rút tay ra, chàng trai bèn quay lưng đi luôn. Lúc này cô gái mới bàng hoàng hét lên:

– Có cái nhẫn mà anh cũng lấy lại bằng được hả? Đồ khốn nạn!

Yên Nhàn chuyển tiếp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: