TRUYỆN KINH DỊ : MA XEM HÁT

Giới thiệu

nhà văn nhà thơ, nhà báo

TRƯƠNG ĐẠM THỦY

& truyện “MA XEM HÁT”

– Bài Nguyễn Việt

Nhà văn, nhà thơ Trương Đạm Thủy, tên thật Trương Minh Hiếu. Sinh năm 1940 tại Bến Tre. Anh từng đoạt giải truyện ngắn trên nhật báo Tiếng Chuông của ông Đinh Văn Khai vào đầu thập niên 1960 và sống chết với ngòi bút tại Sài Gòn cũng từ năm 1960 cho đến nay.

Tôi biết nhà văn Trương Đạm Thủy từ giữa thập niên 1960 từ tờ tuần báo Ngày Mới của ông Hoàng Phố lúc đó nằm ở số 54 Võ Tánh (nay là một siêu thị trên tên đường mới là Nguyễn Trãi) gần ngã sáu Phù Đổng; còn tôi chỉ là một “văn nghệ trẻ” đang tập tễnh vào đời. Lúc đó anh còn rất trẻ, viết truyện ngắn và làm thơ rất hay, cùng với Bình Nguyên Lộc, Phan Trần Duyên (Phan Yến Linh), Phương Triều, Ngô Tỵ thay nhau mỗi người mỗi tập truyện ngắn mỗi tuần.

Lúc đó tôi mê một truyện ngắn của Trương Đạm Thủy, một truyện có tên “Tháng giêng cỏ non” nói về một cô gái gánh nước mướn bị người cha dượng hãm hiếp không còn đời con gái, khi có một chàng trai ngỏ ý lấy cô làm vợ, cô gái khóc nói sợi dây thừng đã đứt, nếu cột thì vẫn còn tỳ vết” – loại dây câu móc thùng lấy từ giếng nước lên – để thấy một cô gái dù thất học nhưng luân lý đạo đức Á Đông vẫn luôn tồn tại trong đầu óc mọi người, luôn lấy tiết trinh đánh giá nhân phẩm của người phụ nữ.

Cô gái mang mặc cảm vì không còn tiết trinh để trao lại cho người yêu. Còn chàng trai trẻ không vì tính phong kiến của người đời, vẫn giang tay đón nhận thực tế dù cho có phũ phàng, để cùng người yêu đến một chân trời mới nơi đó chỉ có tháng Giêng mùa Xuân và cỏ non. Hay một bài thơ mang tựa “Thì thầm trong tối” mà tôi mê nhất một đoạn : “nếu biết tôi nghèo, em yêu tôi không / sự nghiệp trắng tay tóc xanh phiêu bồng / con tim nhỏ, mang nhiều thương tích lớn / Ước vọng chưa thành đời đã long đong…” diễn tả nội tâm của một anh nghèo đang yêu và mặc cảm trong tình yêu.

Và vì truyện và thơ Trương Đạm Thủy làm tôi say mê, thích lối văn phong bình dị mà sâu sắc, lãng mạn và trữ tình, và ai đọc cũng hiểu bởi văn chương thơ phú của anh không “xa hoa” với những ngôn từ “vĩ mô” theo mốt thời thượng bây giờ. Tôi xin làm em anh từ dạo đó.

Nhà văn Trương Đạm Thủy rất ít người thân, anh nói mồ côi cha mẹ từ dưới quê Bến Tre lên Sài Gòn kiếm sống, rồi anh dẫn tôi về trên một gác trọ nhỏ đang thuê trong hẽm đường Phan Thanh Giản khi xưa, để tiện dịp anh em gặp gỡ nhau hơn. Cũng từ đó tôi biết nhà văn Trương Đạm anh còn cộng tác với nhiều báo – từ giữa thập niên 1960 – như Lẽ Sống, Chuông Mai, Tia Sáng… và các tuần san tuần báo khác, đa phần do người miền Nam biên tập.

Sau này khi tôi về cộng tác với nhật báo Trắng Đen, anh đã có mặt ngay từ số báo đầu tiên phụ trách trang trong, giữ mục tuyển thơ cùng Cẩm Thi – Lý Dũng Tâm, Phan Trần Duyên, trang văn nghệ trẻ và một fueilleton. Khi anh bận bịu và không thích gò bó bị “đóng khung” của những người làm báo chuyên nghiệp, anh đã giao lại những khoản mục này cho tôi phụ trách để được tự do bay nhảy khắp các nơi.

Vì thế tôi biết cuộc đời nhà văn Trương Đạm Thủy rất “ba chìm bảy nổi”, lúc ngày xưa người ta đi xe gắn máy nhiều hơn đi xe hơi, thì anh đã có một chiếc xe “Đơ-chơ-vô con cóc” cầm lái chạy giật le với đời, tuy chiếc xe không mới tinh hoành tráng nhưng cũng đủ làm mọi người phải nhìn anh bằng đôi mắt thán phục.

Với nghề cầm bút, ít ai biết nhà văn Trương Đạm Thủy ngoài tài viết truyện ngắn, làm thơ anh còn viết fueilleton, giữ mục tuyển thơ cho nhiều tờ nhật báo và tuần báo vào thời trước 1975, nổi tiếng trong nhóm “Sông Hậu” cùng với các nhà văn nhà thơ khác như Hoài Điệp Tử, Tâm Đạm – Dương Trữ La, Ngô Tỵ, Phương Triều; nhóm này giờ đây chỉ còn có anh là đang sống để tiếp tục “dzung dzăng dzung dẻ” với văn nghệ và với cõi dương trần đang trong độ tuổi gần Bát Tuần này.

Và cũng ít ai biết nhà văn Trương Đạm Thủy còn là một võ sư hoặc từng kinh qua nhiều môn võ thuật khác như Vovinam, Thái Cực Quyền, Aikido… nhờ vậy sau những năm 1975 nhiều gia đình phải ăn cơm độn với bobo, còn gia đình anh vẫn có gạo trắng nước trong của miền đồng bằng sông Cửu Long để nấu nhờ vào tiền “bồi dưỡng” vào mỗi sáng anh dạy võ dưỡng sinh cho người cao tuổi nơi những công viên cây xanh.

Bây giờ cuộc sống mọi người đã khá hơn, còn anh thì lại “long đong” với phận già, viết chuyện phiếm, làm thơ, viết văn cho các báo để nhận nhuận bút từng bài rồi cùng các anh em tri kỷ của “một thời Sài Gòn” như nhà thơ Thiên Hà, như tôi – bởi người của một thời giờ xưa giờ đây không còn nhiều, có người đã khuất núi, có người đã đi xa – cùng vô CLB Văn Nghệ uống lai rai vài chai bia để nói chuyện “văn nghệ văn gừng” quá khứ hiện tại tương lai, rồi về ngủ một giấc, cho đến hôm sau tiếp tục kéo cày để tiếp tục hùn tiền uống bia cùng với mọi người, cho cuộc sống tồn tại của ngày hôm ấy luôn thấy vui vẻ, yêu đời.

Vào đầu thiên niên kỷ thứ III mọi người còn thấy nhà văn Trương Đạm Thủy một mình một ngựa sắt (chiếc “xế điếc” đòn dông) rong ruổi trên các đường phố đi tìm bạn bè thân hữu mới cũ cho qua ngày tháng. Cái năm mọi người đã bắt đầu đi xe gắn máy hàng hiệu, hàng thùng, thì anh chỉ có một cái xe cánh én loại “sơ-công-hen” dùng lã lướt cho khỏi mỏi gối chùng chân, đi từ ngã tư Xóm Gà – Gia Định (nơi anh đang sống) đến quán Văn Nghệ ngồi nhâm nhi bên ly bia và đấu láo mọi sự trên đời cùng mọi người – trừ chuyện “chính trị chính em”, anh không bao giờ hưởng ứng. Thấy vậy vào giữa năm 2009 vừa qua, đứa con trai lớn mới hay ra, anh thường vất vả khi cái “xế nổ” cũ xì này hay giỡ chứng giữa đường, đã sắm cho anh một chiếc xe gắn máy mới khui thùng. Bây giờ anh “yêu xe như con, yêu xăng như máu” chăm chút cho xe mỗi ngày.

Cuộc đời nhà văn, nhà thơ Trương Đạm Thủy là như thế, rất văn nghệ và sống bằng văn nghệ. Anh không luồn cúi, bi lụy ai để có một cuộc sống xuyênh xoang như mọi đồng nghiệp khác; mà sống tự tại bằng thế “đứng tấn” bởi hai chân cũng như bằng đôi tay còn cầm bút được. Nên không ai biết anh là nhà văn hội viên trong Hội Nhà Văn thành phố, vì anh cũng khá trầm tính và rất khiêm tốn không khoe khoang với những chức danh in trong danh thiếp, hay trong những tập truyện, thơ từng xuất bản cũng không có đôi dòng nói về tiểu sử hay cuộc đời của anh…

Còn nói về tình ái, nhà văn nhà thơ nào mà không lãng mạn, ngày anh còn trẻ đã yêu đơn phương một chị làm “thầy cò” trên báo Ngày Mới, đến giờ anh vẫn còn nhắc đến tên Họa Mi của chị, rồi hỏi tôi có còn gặp không. Nói như thế không phải nhà văn nhà thơ Trương Đạm Thủy không chung tình, chung thủy; trước 1975 anh cưới vợ, vợ anh làm ở một hãng dược phẩm trên đường Nguyễn Bỉnh Khiêm đến nay vẫn “đầu gối tay ấp” mặn nồng bên nhau cùng với hai con. Con trai anh hiện giờ đang thành đạt trên trường đời, con gái đã lấy chồng đi theo chồng xa xứ. Nên ngày ngày anh vui với những đứa cháu nội sau những giờ không đi tìm bạn bè thân hữu…uống bia.

Có lẽ tôi chỉ biết về nhà văn, nhà thơ, nhà báo Trương Đạm Thủy chỉ có bấy nhiêu, và nhưng có lẽ cũng đã gói ghém hết cuộc đời và sự nghiệp văn thơ của anh trong bài viết này, không còn thiếu xót bao nhiêu, nếu có, xin mọi người cho thêm những đóng góp phản hồi.

Những tác phẩm của nhà văn nhà thơ Trương Đạm Thủy đã xuất bản vào thập niên 1960 – 1975 : Miền đất hồi sinh (tập truyện), Cành cây nước lũ (tiểu thuyết), Chuyện những dòng sông (tập truyện).

Từ thập niên 1990 : Không có tình yêu (tiểu thuyết), Bên kia bờ cỏ xanh (tiểu thuyết), Như lá vàng bay (tiểu thuyết).

Vào thập niên thế kỷ 21 : Thơ tình Trương Đạm Thủy, Hát xẩm giữa đêm (thơ) – Hợp tuyển thơ Bến Tâm Hồn 1, 2 (Một thời Sài Gòn), 3 (Tôi còn kỷ niệm). Đang thai nghén tập truyện ngắn : Vượt vũ môn

Nguyễn Việt

Sau đây xin giới thiệu đến các bạn một truyện ngắn của nhà văn Trương Đạm Thủy :

MA XEM HÁT

Mới đó mà gần hết mùa đông, chỉ còn hơn mươi ngày nữa đã đến xuân rồi. Đêm càng thêm lạnh. Mấy đứa trẻ ngồi làm một vòng tròn cạnh ngoại Bảy dưới mái hiên nhà ngoại. Ngọn đèn bão treo trên cây xà đỡ mái hiên lắc lư trong ngọn gió bấc hắt hiu. Ngoại Bảy têm miếng trầu nhai tóp tép như để nhớ lại chuyện đời xửa đời xưa…

Gánh hát nghèo

– Hồi đó ngoại còn nhỏ lắm, như tụi bây thời bây giờ. Mẹ ngoại, tức bà cố cũng làm bà đỡ như ngoại. Chuyện bà cố đi đỡ đẻ về khuya gặp ma quỉ yêu tinh coi như chuyện cơm bữa bởi hồi đó làng mình còn hoang vu lắm. Nhà cửa thưa thớt, cách nhau năm sáu tiếng hú mới có người nghe. Hồi đó có một gánh hát nghèo, cố nói gánh đó thường di chuyển trên ghe, nay làng nầy mai làng khác hát để kiếm cơm nuôi đoàn nghệ sĩ cũng nghèo như gánh. À, đó là gánh hát của ông bầu Hớn.

Hôm đó mới hơn ba giờ chiều từ xa trên con sông chảy qua làng mình đã nghe thấy tiếng trống hiệu vang lên. Người lớn, trẻ em đều náo nức reo lên: “Gánh hát về ! Có gánh hát về !”. Nửa giờ sau có hai chiếc ghe lớn cặp bến chợ. Bầu Hớn nhảy lên bờ chạy lên Nhà Việc, tức là nơi các ông hương chức hội tề làm việc, xin phép tắc. Dễ thôi, chỉ cần dành nguyên hàng ghế mời danh dự cho hương cả, hương chủ, hương thân, hương hào, hương quản… là xong thôi.

Gánh hát Bầu Hớn nhìn qua đã thấy nghèo rồi, từ bầu gánh đến đào kép đều quần áo lôi thôi. Phông màn của gánh hát thì cũ kỷ có cái rách dọc ngang phải đắp vá nhiều chổ.

Ngoại Bảy nhả miếng trầu châm một điếu thuốc. Ngưng nghỉ giây lâu ngoại tiếp:

– Được làng xã chấp thuận cho hát xong bầu Hớn vội vả cho dựng sân khấu ngay trong lòng chợ. Bảng quảng cáo tuồng “Phạm Công – Cúc Hoa” được dựng ngay trước cửa chợ. Trống và phèn la cũng được các “cậu chài” nổi lên inh ỏi.

Năm đó các làng xã bị hạn hán thất mùa nên gánh bầu Hớn đã đi hát một tháng ròng mà đào kép đói vẫn đói bởi chẳng có ai có tiền để đi coi hát. Đến làng nầy bầu Hớn hy vọng khán giả khá hơn để toàn thể nhân viên còn có cơ may chịu đựng. Trời sụp tối trống phèn la càng thúc giục nhưng chỉ ngoài đám trẻ con quần áo lôi thôi lếch thếch ra chẳng thấy có một người lớn nào đến xem.

Mặt mày bầu Hớn nhăn nhó thảm hại. Nếu như đêm nay ế khách thì ngày mai đào kép lấy gì ăn? Ông Hớn cứ đi ra đi vào cửa chợ ngóng khách, cũng chẳng thấy ai ngoài một ít người kẻ chợ lác đác trước sân chợ.

Đám trẻ chắc lưỡi :

– Tội nghiệp ông bầu quá hả ngoại ?

Ngoại buồn buồn :

– Ờ, tội nghiệp đời xướng ca ba chìm bảy nổi quá. Đêm ấy ngoài các ông hương của làng xã và năm ba khán giả khá giả ra cả rạp hát trong lòng chợ vắng hoe vắng hoắc. Bầu Hớn đành cho diễn mà trong bụng khóc ròng. May sao tuồng diễn hay quá nên các ông hội tề thương tình hùn nhau cho mấy bao gạo và chục con gà con vịt cho đào kép có gì lót dạ qua đêm.

Đêm hát vãng, bầu Hớn rầu rỉ đi ra ngoài sân chợ rồi thẫn thờ đi xuống bến sông. Chợ làng khuya càng thêm vắng vẻ, con trăng khuyết đầu tháng trôi bềnh bồng trên nền trời như con thuyền vô chủ đứt dây neo. Bỗng từ đâu đó dưới bến sông đi lên một người dàn bà mặt hoa da phấn. Vừa đến gần bầu Hớn người dàn bà đã lên tiếng :

– Có phải ông đây là bầu Hớn ?

Bầu Hớn mau mắn :

– Ừ, tôi là bầu Hớn đây.

Người dàn bà mỉm cười :

– Tôi biết gánh hát của ông đang ế nên đến giúp ông. Mai ông lui ghe đi đến hát chỗ làng tôi đi, bảo đảm có hơn trăm khách. Mà không lo, tui bao dàn.

– Làng của cô đây là làng nào, ở đâu ?

– Tui chỉ cho. Mai lúc nước lớn ông cho ghe đi ngược về phía dòng nước, đi đến lúc trời sụp tối sẽ thấy có người cầm đuốc ra bờ sông đón. Đừng lo, sân khấu đã có người dựng sẵn, đến là hát ngay lại có gà qué, heo cúi để các người ăn khuya. Đây, tui đặt trước cho lượng vàng, ngày mai nhớ làm đúng lời tui dặn.

Bầu Hớn mừng rỡ :

– Dạ dạ, ngày mai đúng giờ nước lớn chúng tôi sẽ lui ghe.

Hôm sau mới sáng bầu Hớn đả cho nhân viên chuẩn bị hòm trấp đưa lần xuống ghe. Đến trưa chợ vắng người thì đưa tiếp phông màn xuống. Đào kép thì di chuyển từ người một. Họ lui ghe mà như đi ăn trộm vì sợ các ông hội tề cản trở bởi xin phép hát mười ngày cớ sao mới một đêm mà lặn mất ?

Đến giờ nước lớn nhớ theo lời dặn bầu Hớn cho lịnh lui ghe. Chẳng biết có ma quỉ nào che chở không mà bầu đoàn đào kép của gánh bầu Hớn có cả ba bốn mươi người ra đi lúc mới xế chiều mà cả chợ, cả ban hội tề cũng chẳng ai thấy chẳng ai hay.

Mặt trời xế dần, xế dần… Hai chiếc ghe của gánh bầu Hớn bắt đầu đi vào một đoạn sông cây dừa nước, cây bần, cây tạp mọc um tùm. Chiều dần xuống đoạn sông càng hoang vắng. Lũ chim nghe mái chèo khua động cất cánh bay tán loạn. Cảnh vật hoang vu quá làm ai nấy trên thuyền đều lo sợ. Riêng bầu Hớn nhờ có cây vàng lận lưng nên vẫn hớn hở chỉ tay cho thuyền đi tới.

Rồi mặt trời cũng thấp dần, thấp dần. Phía trước mũi thuyền đỏ như máu màu nắng quái hoàng hôn. Hai bên bờ sông cây cối đã chìm lẫn vào bóng tối mờ ảo. Bản thân bầu Hớn cũng bắt đầu lo lắng tự hỏi : “Hay là bọn cướp dụ mình đến đây để cướp của giết người ? Nhưng bây giờ cũng chẳng làm sao quay ghe lại được. Vàng của người ta mình đã nhận, dành một liều một ăn một thua”.

Đang nghĩ vẫn vơ như vậy đột nhiên phía bên phải thuyền trên bờ sông đã thấy có người mặc toàn đồ trắng tay quơ quơ ánh đuốc. Bầu Hớn mừng rỡ ra lệnh cho thuyền cặp vào. Lại xuất hiện thêm hàng chục người cùng xuống thuyền khuân vác hộ rương trấp phông màn.

Theo chân đoàn người tiếp đón, đoàn bầu Hớn đi dưới ánh đuốc qua một đoạn rừng cây thưa thì bỗng trước mắt đoàn hiện ra một thôn xóm sầm uất, nhà ngói tường vôi san sát, đèn sáng như sao sa. Đi thêm một khắc đã thấy một rạp hát bề thế, đèn “măng sông” treo hàng chục chiếc. Chung quanh rạp lại treo đầy đèn lồng ánh sáng tỏa ra thật đẹp. Người thiếu phụ hôm qua xuất hiện chào đón nồng nhiệt bầu Hớn. Thiếu phụ tươi cười :

– Rạp, sân khấu, phông màn đã chuẩn bị đâu đó xong xuôi. Đêm nay ông cho diễn luôn hai tuồng “Phạm Công – Cúc Hoa” và “Phụng Nghi Đình” cho làng xem cho thỏa mãn.

Bầu Hớn cười khổ :

– Làm sao một đêm mà diễn được hai tuồng ?

Nữ nhân khoát tay :

– Không lo, đêm nay sẽ dài lắm. Cứ diễn, diễn hết một tuồng sẽ có cháo gà, cháo vịt chiêu đãi để lấy sức. Rồi còn heo qué muốn ăn thứ gì có người lo thứ đó.

Đoàn bầu Hớn vào rạp đã thấy choáng váng bởi cảnh trí rực rỡ ở đây. Sân khấu với phông màn cực kỳ lạ mắt. Đèn màu giăng mắc khắp nơi, lại nghe một mùi hương gì đó như hương nhang cúng. Được một lát thì đàn sáo nổi lên rôm rả như nhạc đám ma. Rồi từng đoàn, từng đoàn khán giả đủ cả già trẻ lớn bé có cả trăm người lần lượt vào rạp.

Nhìn khán giả đông đảo chất kín rạp làm bầu Hớn vô cùng hoan hỉ. Vị nữ nhân xuất hiện căn dặn :

– Bây giờ ông cho diễn đi, đừng lo gì cả. Hôm nay tui bao dàn. Ngoài tiền mua dàn, diễn hay còn có thưởng hậu.

Quá sướng bầu Hớn cho lệnh diễn. Được tin sẽ có nhiều tiền ban thưởng nên ai nấy đều ra sức ca diễn sao cho thật hay. Cứ mỗi lớp tuồng hay đều được khán giả phía dưới ném tiền lên ào ào như bươm bướm, bầu Hớn cho người ra sân khấu lượm ôm cả ôm không hết.

Xong vở Phạm Công – Cúc Hoa ra sau rạp hát đã thấy bày dãy tiệc đầy thịt thà gà cháo cho các nghệ sĩ giải lao. Ai nấy no nê lại thấy tiền thưởng quá nhiều nên mọi người lại nức lòng diễn tiếp tuồng hai, rồi đền tuồng thứ ba. Mà lạ quá, sao đoàn hát cứ diễn hoài mà đêm vẫn chưa hết, hình như đêm vẫn còn dài lắm. Song cứ diễn, cứ ăn uống, cứ có tiền thưởng nên ai nấy đều hưng phấn phô diễn hết tài năng.

Hết Phạm Công – Cúc Hoa đến Lưu Kinh Đính Giải Giá Thọ Châu lại đến Lữ Bố Hí Điêu Thuyền rồi Tôn Tẩn Giả Điên mà trời vẫn chưa sáng. Dù được cho ăn uống thỏa thuê nhưng các diễn viên tài tử, nghệ sĩ của gánh hát bầu Hớn đều quá mệt mỏi. May sao khi họ sắp hết hơi thì tiếng gà ran trong thôn xóm mé Đông đã chợt gáy.

Đám khán giả nháo nhác đứng dậy. Nữ nhân bao dàn nhét vội vào tay bầu Hớn mấy thỏi vàng lớn rồi biến mất. Cả đoàn hát sau đó tự nhiên rơi vào giấc ngủ say sưa chưa từng có. Từ bầu gánh cho đến đào kép, nhân viên đều lăn ra sân khấu ngủ say như chết, tiếng mớ, tiếng ngáy vang lên khắp nơi.

Mãi cho đến tận trưa mới có người đến lay bầu Hớn :

– Chú Hớn, chú Hớn dậy đi, sao cái gì lạ quá !

Bầu Hớn dụi mắt nạt :

– Lạ lạ cái gì, tao đang ngủ mà.

– Dậy, lạ lắm chú ơi !

Bầu Hớn mở mắt ra nhìn quanh rồi kêu “Trời” một tiếng đoạn ngất xỉu. Bởi lạ thật ! Chung quanh xóm làng nhà ngói tường sơn, rạp hát lộng lẫy đâu biến mất hết rồi. Cả đoàn hát, từ đào kép đến mấy cậu chài đều đang nằm ngủ say như chết giữa một bãi tha ma mồ cao mả thấp, bia mộ cái đứng cái xiêu. Chung quanh những người nằm ngủ thì la liệt những tờ giấy tiền âm phủ.

Khi bầu Hớn tỉnh dậy ông sờ túi thấy còn mấy thỏi vàng liền mở ra, ai ngờ chỉ là vàng mả. Sợ hết cả hồn ông gào lên :

– Lui ghe mau lên, đêm rồi chúng ta hát cho những con ma ở nghĩa địa nầy. Lui ghe lẹ lên.

Cả đoàn chạy ra hai chiếc ghe thì thấy cả hai chiếc ghe đang nằm chơ vơ trên một bãi sông cùn chung quanh đầy lau sậy không một bóng người… Ngoại kể một hơi rồi kết :

– Nhưng nghe nói sau đêm diễn tuồng cho ma coi thì gánh hát của bầu Hớn bắt đầu phất lên, diễn ở đâu là có đông khán giả đến đó. Có khán giả không muốn đi xem hát rồi cũng như bị ai ám vẫn phải kiếm tiền mua vé đi xem cho bằng được. Có người trong đoàn hát nói là những con ma mê tuồng hát đã trả ơn cho gánh hát của bầu Hớn. Có người còn luận : Ma coi vậy chớ cũng có tình nghĩa, làm ơn cho nó, nó chẳng quên ơn…

Trương Đạm Thủy

Bản tin số 092/2617 – Ngày 2/4/17

HỘ CHIẾU ĐỘC ĐÁO

CỦA CANADA

Những bức tranh lung linh sắc màu sẽ hiện lên khi chiếu tia UV vào các trang trong quyển hộ chiếu của Canada.

Được phát hành từ giữa năm 2013, quyển hộ chiếu của công dân Canada khiến các tín đồ du lịch trên thế giới phải ghen tị vì tính độc đáo và sáng tạo. Nếu chỉ nhìn dưới ánh sáng bình thường bạn sẽ thấy chúng cũng giống bao quyển hộ chiểu của các nước khác. Tuy nhiên, khi được chiếu dưới tia UV (tia cực tím) thì những bức tranh in nổi sẽ hiện lên sắc nét và ấn tượng.

Tất cả các trang bên trong của quyển hộ chiếu của Canada đều được in theo cách thức này. Các hình ảnh cũng là cách thức quảng bá du lịch và ca ngợi đất nước Canada như hình lá phong, các nhân vật nổi tiếng, cảnh quan ấn tượng…

Đồng thời với cách thiết kế này cùng với một con chip sinh trắc học (công nghệ sử dụng những thuộc tính vật lý, đặc điểm sinh học riêng của mỗi cá nhân như vân tay, mống mắt, khuôn mặt… để nhận diện) được gắn vào các hộ chiếu cá nhân cũng giúp ngăn chặn những hành vi sao chép, làm giả hộ chiếu một cách tối đa nhất. (Hà Đan theo Boredpanda)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

KIẾM 30 TRIỆU MỖI ĐÊM

NHỜ VIỆC CHỈ ĂN VÀ ĂN

Nghe có vẻ khó tin nhưng chỉ cần ngồi ăn một cách ngon lành, ăn càng nhiều càng tốt là bạn có thể kiếm hàng trăm triệu mỗi tháng.

Không sở hữu ngoại hình “đẹp như tranh vẽ” như những ngôi sao Hàn Quốc khác nhưng chàng trai 15 tuổi, BJ Patoo (tên thật là Kim Sung-jin) lại có hàng nghìn người hâm mộ. Đặc biệt, anh có thể kiếm khoảng 1,500 đô (khoảng 34 triệu đồng) mỗi đêm. Nghề chính của Patoo là ăn và ăn.

Mỗi đêm, hàng nghìn khán giả chờ đợi trước máy tính để xem Patoo ăn tối. Công việc của chàng trai 15 tuổi là chuẩn bị thật nhiều đồ ăn và một chiếc camera để ghi lại quá trình ăn của mình rồi phát trực tiếp trên internet. Clip được phát trên nền tảng kỹ thuật của một tập đoàn truyền thông ở Hàn Quốc.

Theo đó, khán giả xem clip của Patoo có thể tặng cậu những quả bóng ngôi sao, mỗi ngôi sao trị giá 10 cent (100 cent = 1 đô la) và Patoo có thể đổi những ngôi sao này ra tiền mặt. Trung bình mỗi tối cậu kiếm được 1,500 đô.

Nghề “dị” hái ra tiền này được gọi là Mukbang – vừa ăn vừa ghi hình. Các “diễn viên” sẽ ăn một lượng lớn thức ăn với biểu cảm ngon miệng, vừa ăn vừa giao lưu với khán giả thông qua webcast (truyền hình trực tiếp trên internet). Mukbang xuất hiện từ khoảng năm 2010 và bắt đầu nở rộ tại Hàn Quốc từ 2014 đến nay.

Cơn sốt mukbang được lý giải là do ngày càng nhiều người Hàn Quốc sống độc thân, mukbang giúp họ vượt qua sự cô đơn khi phải ăn tối một mình. Vừa xem “diễn viên” ăn, khán giả vừa có thể bình luận, trò chuyện với nhau, tạo cảm giác đông vui cho những ai đang phải dùng bữa tối một mình. Khán giả của mukbang chủ yếu là thanh thiếu niên và những người trẻ tuổi.

Phan Tất Đại chuyển tiếp

THEO CHÂN THỢ SĂN CUA

GIỮA ‘MA TRẬN’

RỬNG ĐƯỚC CẦN GIỜ

Người săn cua biển phải vật lộn hàng giờ trong rừng Sác với trùng trùng lớp lớp rễ cây đước bao bọc như một ma trận để lần tìm, đào hang bắt cua mưu sinh.

Rừng sác, là căn cứ cách mạng nổi tiếng trong kháng chiến chống mỹ, nay là khu dự trữ sinh quyển thế giới với hệ động thực vật đa dạng, độc đáo điển hình của rừng ngập mặn. Ở đây, cây đước, sú mọc kín mít, rễ cây đen xám đâm ra tua tủa phủ kín mặt sình lầy làm nên một khu rừng đầy vẻ huyền bí.

H1: Hàng ngày, có rất đông người dân ở H.Nhơn Trạch (Đồng Nai) và vùng lân cận, vào rừng thả lưới đánh bắt cá, đào cua, bắt chem chép, ba khía, … mưu sinh H2: Thành quả sau nhiều giờ vật lộn giữa rừng Sác là những con cua biển khá lớn.

H3: Rừng Sác có hệ sinh thái rừng ngập mặn đa dạng, phong phú với hàng trăm loài động thực vật trên cạn lẫn thủy sinh H4: Từ mờ sáng, khi con nước vừa rút xuống làm mặt sình lộ ra các dấu vết hang cua thì những “thợ săn” bắt đầu vào rừng hành nghề. Mỗi ngày họ phải xé rừng, trèo rễ đước, lội sình hàng tiếng đồng hồ với quãng đường hơn 15km để tìm hang cua.

H5: Trong rừng, họ vừa phải chú tâm quan sát tìm dấu hang cua trong từng gốc đước, bụi rậm vừa phải đối phó với những nguy hiểm rình rập như rắn rết, cành cây gãy và gai chà là. Ngay cả những người thông thạo địa hình gặp phải hôm trời tối hoặc có mưa lớn còn bị lạc giữa rừng sâu với trùng trùng lớp lớp rễ đước bao quanh không tìm thấy lối ra.

H6: Phải là người trong nghề, nhìn các dấu hiệu mới biết được hang cua, bởi chúng thường đào hang dưới các gốc đước, bụi chà là và cây rậm rất khó phát hiện. H7: Họ dùng chiếc nỉ sắc bén chặt rễ đước để đào hang cua H8: Ngụp mò dưới nước để bắt cua

H9: Những con cua lớn có phạm vi hoạt động kéo dài từ 300 – 400m. Để theo dấu và đào bắt được cua có khi phải mất cả tiếng đồng hồ. H10: Người đi săn cua phải đánh vật với ma trận rễ cây đước. H11: Họ dùng móc sắt dài đưa vào hang để kéo cua ra. Khi móc phải lựa chiều để cả con cua nằm trọn ở chỗ cong của móc câu, rồi nhẹ tay kéo ra tới cửa hang. Động tác phải thật khéo léo và nhẹ nhàng để cua không gãy càng, bán mất giá.

H12: Mỗi con cua biển nặng từ 300g – 500g, có càng rất lớn và khỏe. Chuyện bị cua kẹp sứt thịt, đổ máu là chuyện thường của những người đi săn cua. H13: Mỗi kg cua biển loại 1 có giá từ 250 – 300 ngàn đồng, các loại 2 và 3 thì giá rẻ hơn. Đặc biệt, cua lột có giá cao nhất, vào khoảng 350 ngàn đồng/kg.

H14: Trung bình mỗi ngày người đi săn cua có thu nhập từ 300 – 500 ngàn đồng, thậm chí có hôm trúng mánh thu vào tới 1 triệu đồng. Nghề săn cua biển tuy vất vả nhưng mang lại thu nhập khá hấp dẫn cho những người bám rừng Sác mưu sinh. (theo Tiểu Thiên)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

NẠN ĐÓI NĂM 1920 Ở LIÊN XÔ :

NÔNG DÂN BUỘC

PHẢI ĂN CẢ… THỊT NGƯỜI

Tháng 3/2017 đánh dấu kỷ niệm 100 năm cuộc cách mạng tư sản ở Nga, đã tạo tiền đề cho sự hình thành của chế độ cộng sản ở Nga dẫn đến cách mạng tháng 10 hay còn gọi là cuộc cách mạng Bolshevik. Ngay sau khi Liên Xô trở thành nhà nước cộng sản đầu tiên trên thế giới năm 1920, một nạn đói đã tàn phá nặng nề các vùng nông thôn ở Nga nhưng ít được biết đến. Đó là nạn đói Povolzhye bắt đầu từ năm 1921-1922 gây ra cái chết cho hàng triệu người và số người bị ảnh hưởng còn nhiều hơn thế.

Khi nạn đói lên đỉnh điểm, những người nông dân đã phải làm một việc tồi tệ không tưởng : Ăn thịt người.

Ít nhất 5 triệu người đã chết trong nạn đói Povolzhye, gây ra do những chính sách khởi đầu của Vladimir Lenin, người từng nắm mọi quyền hành ở Liên Xô từ năm 1917. Vào thời điểm đó, ông đã chỉ thị quân đội đến cướp bóc thức ăn của nông dân. Đảng Bolshevik của ông tin rằng sự tồn tại của nông dân đã làm lương thực trở nên thiếu thốn và làm suy yếu những nỗ lực chiến tranh của họ.

Tuy nhiên, nạn đói này không nên bị nhầm lẫn với “Nạn đói lớn” Liên Xô, hay còn gọi là Holodomor ở Ukraine, kéo dài từ năm 1932-1933, dưới thời Joseph Stalin khiến nhiều triệu người chết hơn.

Hội chữ thập đỏ cũng có ghi chép lại : Hàng ngàn ngôi làng đã bị những người dân khốn khổ bỏ hoang. Họ phải bới rác để tìm thức ăn hoặc ở bất cứ nơi nào miễn là có hy vọng tìm được. Họ ăn cỏ cây, đất, vật nuôi … và thậm chí cả thịt người.

Tổ chức Chữ thập đỏ cho biết thêm, sau đó Chủ tịch Ủy ban Chữ thập đỏ quốc tế Gustave Ador và nhà ngoại giao Na Uy Fridtjof Nansen kêu gọi quốc tế hỗ trợ tài chính. Và trong suốt cuộc họp ngày 6/10/1921, họ đã do dự khi can thiệp vào Liên Xô.

H1: Các nạn nhân của nạn đói ở Buzuluk, lưu vực sông Volga, giáp với tỉnh Saratov vào năm 1921-1922. H2: Những tấm ảnh được chụp trong giai đoạn đỉnh điểm nạn đói của công nhân và nông dân Nga đang đứng trên 1 đống ngổn ngang các bộ phận cơ thể trẻ em. Rõ ràng, thịt người đã được rao bán trên thị trường chợ đen.

H3: Những bộ phận thân thể người được bày bán ở Nga trong nạn đói năm 1921. H4: Các nạn nhân của nạn đói năm 1922.

H5: Ảnh chụp tại Ukraine trong nạn đói Holodomor đầu những năm 1930 cũng cho thấy sự đau khổ tràn lan. Ilarion Nyshchenko, một cậu bé ở làng Blahovishchenka, tỉnh Zaporizhzhia, Ukraine, vì đói đã giết em trai 3 tuổi để ăn thịt. (1921-1922).

H6: Người chết nằm la liệt trên đường. H7: Hàng trăm xác chết chất đống tại một nghĩa trang địa phương. (theo The Epochtimes)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

HOT GIRL NGA TÂY CÓ BỊ HỦY HÔN

VÌ BỘ ẢNH “TUYỆT TÌNH CỐC” ?

Bố chồng sắp cưới của Nga Tây là đại tá về hưu, mẹ chồng là giáo viên, cái nhìn của họ về bộ ảnh của con dâu khiến nhiều người bất ngờ.

Mới đây, hot girl Nga Tây cho biết rằng cô sắp lên xe hoa gây nhiều bất ngờ cho dư luận. Nga Tây nổi lên trong giới người mẫu sau bộ ảnh đầy tranh cãi “Tuyệt tình cốc” chụp tại địa danh cùng tên tại Hải Phòng. Được biết, chồng tương lai của Nga Tây là Xuân Long, sinh 1989, tại Hà Nội. Công việc hiện tại của anh là tiếp viên của hãng hàng không Vietnam Airlines.

Theo như bật mí của chàng trai trẻ, thì anh và Nga Tây đã có một mối tình được hơn 1 năm và dự định sẽ tổ chức hôn lễ vào cuối năm 2017. Nói về Nga Tây, Xuân Long chia sẻ : “Nga là một cô gái sống tự lập, làm việc nghiêm túc và rất chăm chỉ, sống có trách nhiệm. Đó cũng chính là đức tính khiến mình rất yêu và quý trọng ở Nga.”

“Mình hiểu Nga Tây là một người mẫu ảnh chuyên nghiệp và thế mạnh trong nghề của cô ấy là phong cách sexy. Trước đây, khi chưa quen Nga, mình đã biết điều này. Khi chưa tiếp xúc, bản thân mình cũng có cái nhìn không mấy thiện cảm nhưng sau đó mình đã hoàn toàn có cái nhìn khác về cô ấy cũng như công việc của cô ấy”.

Nói về bộ ảnh “Tuyệt tình cốc” của bạn gái gây sóng gió dư luận, thậm chí có những bình luận không tốt, Xuân Long cho rằng bản thân anh thấy đẹp và không bình luận gì thêm.

“Mình cũng không phải là người làm nghệ thuật nên có thể nhận xét không chuyên nghiệp. Nhưng đơn giản là mình thấy đẹp và có chút táo bạo”, chồng sắp cưới của Nga Tây thẳng thắn chia sẻ. “Trước khi chụp bộ ảnh này, cô ấy cũng có hỏi qua ý kiến của mình và sau khi bộ ảnh nhận được nhiều sự quan tâm, cô ấy cũng chia sẻ rằng không nghĩ bộ ảnh lại rộ lên trong cộng đồng mạng như vậy.

Thực ra, mục đích của cô ấy cũng chỉ là chụp vui. Nguồn dư luận trái chiều có một số người nhận xét theo hướng tiêu cực, cô ấy cũng rất buồn nhưng bên cạnh đó cũng có rất nhiều người động viên và quan trọng nhất là mình luôn bên cạnh động viên an ủi cô ấy.Cô ấy luôn quan tâm đến cảm xúc của mình và thường hỏi mình có thấy đẹp không, hay quá hở hang không? Chồng thấy như thế nào…”, Xuân Long nói.

Cũng theo Xuân Long, có nhiều người đồn đoán, nghĩ bố mẹ anh sẽ không chấp nhận một người con dâu “táo bạo” trên hình ảnh như Nga, thì câu trả lời lại hoàn toàn ngược lại.

“Bố mình là đại tá công an đã về hưu, mẹ mình là nhà giáo nên nhiều người sẽ nghĩ là bố mẹ mình không chấp nhận được nhưng ngược lại, gia đình mình rất hiểu về công việc của Nga nên không có chút lăn tăn gì. Thậm chí, bố mẹ còn động viên cô ấy rất nhiều vì biết sẽ có những luồng dư luận khác nhau về bộ ảnh ấy”, Xuân Long chia sẻ.

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

SÓNG

Kể từ đó sóng dậy hồn ai

Những đợt sóng cuồn cuộn êm ái

Sóng vùi hồn thăm thẳm vực sâu

Sóng đưa hồn chót vót thiên thai

Sóng ầm ầm

Sóng thì thầm

Sóng mênh mông

Sóng ngát mộng

Sóng rực rỡ vàng mai

Sóng tà huy hoang phế

Sóng  tái tê

Sóng đê mê

Sóng ê chề

Sóng lê thê

Kể từ đó hồn ai dậy sóng

Long đong

Hoài vọng…

Kiều Uyên Du 26/3/2017

ĂN CÁ KHẮC KỴ

VỚI NHỮNG THỨ NÀY

KẺO MẤT MẠNG “NHƯ CHƠI” !!!

Nhờ có hàm lượng dinh dưỡng rất cao, lại dễ ăn khi có thể chế biến được thành nhiều món ăn ngon và cũng dễ tiêu hóa nên cá rất được ưa chuộng. Tuy nhiên, nếu ăn cá không đúng cách lại có thể gây ra tác dụng ngược lại cho sức khỏe. Đặc biệt là khi bạn vô tình kết hợp cá với một số thực phẩm “khắc tinh”.

Cá khi kết hợp với thực phẩm khắc tinh sẽ gây ngộ độc

Các tài liệu y học cổ truyền đã cung cấp rất nhiều thông tin về những thực phẩm không được phép kết hợp với nhau cũng như hậu quả mà chúng có thể gây ra với sức khỏe. Và cá cũng là một trong những thực phẩm dễ gây ngộ độc nếu kết hợp sai cách với thực phẩm khắc tinh. Có thể kể đến một số sự kết hợp vô cùng nguy hiểm như : cá trắm với tỏi, cá chép và thịt cầy, cá chạch với gan trâu bò…

Đặc biệt, những người có cơ địa đặc biệt cần hết sức cẩn thận khi ăn các loại cá biển để tránh bị dị ứng. Triệu chứng thường xuất hiện khi bị dị ứng cá biển là nhức đầu, buồn nôn, mẩn ngứa, đau bụng, khó thở, mặt và người đỏ bừng…

Những thực phẩm tuyệt đối không nên ăn kèm với cá

Khi chế biến các món ăn từ cá, cần chú ý những thực phẩm kiêng kỵ dưới đây để bảo vệ sức khỏe cho chính bạn và người thân:

– Cá trắm kỵ tỏi : Không nên ăn chung tỏi với cá trắm vì sẽ dễ bị chướng bụng, đầy hơi, sinh ra sán.

– Cá chép kỵ thịt cầy : Cá chép chứa nhiều hoạt chất sinh học và thịt cầy cũng có thành phần dinh dưỡng vô cùng phong phú. Vậy nên, hai loại thực phẩm này khi ăn cùng với nhau sẽ xảy ra phản ứng hóa học phức tạp, sản sinh ra các chất có hại cho cơ thể.

– Cam thảo là khắc tinh của cá chép : Ăn cá chép tuyệt đối không được ăn cam thảo bởi cả hai đều tính vị ngọt bình, nhưng theo Đông Y cam thảo có tính lạnh, dùng chung với cá chép sẽ dễ khiến cơ thể ngộ độc.

– Cá chạch kỵ gan trâu, bò : Thịt cá chạch khi kết hợp với gan trâu, gan bò sẽ sinh chứng phong rất nguy hại cho sức khỏe. Ngoài ra, không nên kết hợp cá chạch với quả mai khô hay cá chạch với giấm để tránh sinh độc và ảnh hưởng xấu tới sức khỏe.

– Cá chép kỵ thịt gà, lá tía tô : Khi ăn chung cá chép với hai loại thực phẩm này sẽ gây ngộ độc và nóng trong, sinh mụn nhọt.

– Cá diếc tối kỵ gan heo : Nếu ăn chung hai loại thực phẩm này với nhau sẽ sinh độc.

Cá mực kỵ hồng, thị và đường đen : Khi kết hợp cá mực với một trong 3 loại thực phẩm này sẽ sinh ra độc tố và gây ngộ độc cho cơ thể.

Thịt cá thu và thịt lươn rất kị nấu bằng củi gỗ dâu : Không chỉ kết hợp với một số thực phẩm mới nguy hiểm mà thịt cá thu và lươn cũng rất dễ sinh ra các độc tố nếu được nấu bằng củi gỗ dâu.

Ngoài ra, các loại cá biển khác như cá ngừ đại dương, cá hồi, cá thu… đều dễ gây bị ứng đối với những người có cơ địa dị ứng, mặc dù giá trị dinh dưỡng và giá thành các loại cá này rất cao. Khi bị dị ứng cá, cơ thể sẽ có những biểu hiện khó thở, nổi mẩn đỏ, khó tiêu hóa, thậm chí là sốc phản vệ… ngay sau khi ăn. Do vậy, để tránh bị dị ứng khi ăn cá, những người có cơ địa dị ứng nên chọn ăn các loại cá sạch nước ngọt thay vì ăn các loại cá biển.

Hy vọng những thông tin trên đây sẽ giúp ích cho bạn để tránh gặp nguy hiểm cho sức khỏe khi ăn uống. Chúc bạn sống vui khỏe. (tổng hợp)

Dung Dung chuyển tiếp