Bản tin số 097/2622 – Ngày 7/4/17

MỘT TÔ MÌ BÒ

GIÁ 7 TRIỆU  Ở ĐÀI LOAN

Bạn sẽ phải giật mình khi bước vào một nhà hàng chỉ với diện tích 200 m2 nhỏ bé mà có thể bán một bát mì bún bó với mức giá cao ngất ngưởng đến như thế. Bát mì bò bình thường trở thành món ăn đẳng cấp tại một nhà hàng ở Đài Loan. Với giá từ 100 đến 2.000 tệ (khoảng 15-300 USD) một bát, bạn có thể thưởng thức hương vị đặc biệt ở tiệm mì 688 Beef Bowl.

Không gian quán khoảng 200 m2, treo đầy ảnh và danh sách món ăn kèm giá trên tường. Bước chân vào bên trong, bạn sẽ không nghĩ một nơi nhỏ bé như vậy có thể bán mức giá cao ngất ngưởng đến thế.

Ông Wang người Thiểm Tây là chủ tiệm mì đắt đỏ này. Năm 1990, ông mở cửa hàng mì và trở nên có tiếng sau 6 năm hoạt động. Nhưng vẫn chưa hài lòng, ông bắt đầu nghiên cứu và học nhiều phương pháp làm bát mì bò hoàn hảo hơn từ việc lựa chọn thịt bò đến sử dụng dụng cụ bếp nào cho phù hợp.

Hiện nay, thịt bò dùng trong quán mì của ông nhập khẩu từ Nhật Bản, Australia, Mỹ và Brazil, đều từ những nguồn thượng hạng. Từng lát thịt bò được cắt cẩn thận theo hình dạng cố định với 6 hương vị riêng cho từng loại nước dùng hầm từ các phần khác nhau của bò. Mì cũng có đến 20 loại cho bạn chọn.

“Từ năm 40 tuổi, tôi tập trung vào làm mì thịt bò chất lượng chứ không chạy theo số lượng, muốn mang đến hương vị ngon nhất và quảng bá loại mì chất lượng cao nhất. Tôi muốn có được danh hiệu quán mì ngon nhất thế giới”, ông Wang nói.

Quán 688 Beef Bowl nằm trên đường Zongxiao, mở cửa từ 11h sáng đến 9h tối. Du khách có thể đi tàu điện ngầm tuyến đến Zhongxiao Dunhua. (theo Ngôi Sao)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

XA QUÊ NHỚ NƯỚC MẮM

– Vũ Thế Thành

Một cô ký giả Mỹ chuyên viết về ẩm thực so sánh nước mắm Thái Lan và nước mắm Việt Nam thế này : Cả hai đều làm từ cá cơm (anchovy), nhưng nước mắm Thái mặn hơn và có mùi “nặng” hơn. Cô Mỹ này nhận xét trật. Trật không phải do lưỡi của cô, mà trật vì cô so sánh con gà với con vịt.

Nước chấm làm từ cá thì nhiều nước làm : Thái Lan, Malaysia, Lào, Campuchia, Trung Quốc, Philippines, Indonesia, Hàn Quốc… Người Nhật còn lấy cả mực làm nước chấm. Cá nào cũng đem làm nước mắm được hết. Về mặt khoa học, đó chỉ là “chặt” nhỏ protein của cá thành acid amin do tác dụng của enzyme trong ruột cá, từ đó mới tạo ra hương và vị đặc trưng của nước mắm.

Nước mắm mỗi nơi mỗi vẻ

Hầu hết nước chấm làm từ cá của nước Châu Á có độ đạm khoảng 10, và họ quen với hương vị nước mắm như thế. Một vài loại nước mắm Thái có độ đạm khoảng 20, nhưng Việt Nam chuộng nước mắm đạm cao, có khi lên tới 30 – 40 độ. Thái Lan và Việt Nam thường dùng cá cơm, một loại cá biển, nhỏ cỡ ngón tay trỏ để làm nước mắm. Nhưng có cả hơn trăm loại cá cơm, phân bổ mỗi vùng mỗi khác. Mỗi loại khi làm sẽ cho ra nước mắm có vị có hương khác nhau.

Ở Việt Nam có khoảng 6-7 loại cá cơm: cơm than, cơm đỏ,sọc tiêu, sọc chì, sọc phấn,… nhưng chỉ có 3 loại đầu được dùng nhiều vì cho chất lượng nước mắm ngon hơn. Cũng một loại cá cơm, nhưng cá mỗi vùng lại ăn rong rêu khác nhau. Rồi cá mùa này gầy, cá mùa khác béo, năng suất ra đạm (phân rã cá) cũng khác. Tùy theo cách làm và cũng tùy thuộc loại cá, mà thời gian lên men kéo dài 4-6 tháng, có khi kéo dài cả năm hoặc hơn.

Hơn nữa thời tiết khí hậu mỗi nơi mỗi khác, ảnh hưởng rất nhiều đến việc hình thành hương vị nước mắm. Chính cái “nắng gió” trời cho quanh năm này mà nước mắm Phan Thiết, Nha Trang trở nên lẫy lừng. Với Phú Quốc, ông Trời còn biệt đãi hơn nữa, vì ngoài thời tiết, cá cơm vào mùa to béo tươi ngon, chượp ra đạm nhiều. Chỉ có điều phải chượp lâu, có khi hơn cả năm, mà chượp lâu hương mắm càng đậm đà. Những vùng khác yếu thế hơn, nhưng họ cũng biết đối phó với thời tiết, để có được những kỹ thuật làm nước mắm khác nhau, và cứ thế cha truyền con nối.

Có thể ép đạm, nhưng không thể ép hương

Nước mắm đạm cao thì thời gian ủ chượp phải lâu hơn, nhưng “chân lý” này không phải lúc nào cũng đúng. Người ta có thể dùng thêm enzyme để thúc đẩy sự phân giải protein cá thành đạm amin nhanh hơn, từ một năm còn 6 tháng, có khi nhanh hơn. Mà cũng tùy nguyên liệu nữa: cá nhỏ, cá dập nát phân giải nhanh hơn, cá tươi cá còn nguyên phân giải chậm hơn…

Nhưng hương thì khác, hương cần thời gian ủ chượp khá lâu, một năm hoặc hơn, để vi khuẩn kỵ khí phân giải chất béo và protein thành các chất dễ bay hơi để tạo ra mùi hương đặc trưng của nước mắm, và vị nước mắm cũng “đầm” lại, cái mà người ta gọi là hậu vị (after-taste) của nước mắm. Nước mắm Thái hầu hết đều sử dụng thêm enzyme để tăng tốc lên men, ra nước mắm nhanh. Họ cần năng suất, nhưng hương chưa kịp ngấu sẽ có mùi hơi ngai ngái.

Cách làm nước mắm của người mình thường có tỉ lệ muối cao (3 cá 1 muối), còn các nước khác tỉ lệ muối ít hơn. Muối ít, lên men nhanh hơn, ra nước mắm lẹ hơn, và dĩ nhiên hương cũng kém hơn…Còn muối cao thì thời gian ủ chượp lâu hơn, có khi cả năm hoặc hơn, nhưng hương nước mắm ra đậm đà hơn. Nước mắm truyền thống “thứ thiệt” của Việt Nam thường hơi mặn hơn là vì thế.

Công nghiệp ép truyền thống

Làm nước mắm truyền thống thì quanh năm vất vả, nắng mưa dãi dầu, chăm mấy cái thùng còn hơn chăm heo đẻ, nhưng làm nước mắm công nghiệp thì nhanh cái rẹt, mỗi ngày ra cả vài chục ngàn lít là thường. Chỉ cần mua nước mắm thấp đạm về pha loãng, rồi thêm phụ gia hóa chất, đóng chai dán nhãn là xong.

Vị nước mắm là do acid amin do phân giải từ cá mà ra. Nước mắm công nghiệp (NMCN) chỉ cần cho thêm các chất tạo vị như bột ngọt, siêu bột ngọt (I+G)… Hậu vị của nước mắm là do đủ loại acid amin từ cá tạo thành. NMCN làm gì có hậu vị. Màu nước mắm là do chuyển hóa các chất đường, lipid và protein trong cá mà thành. NMCN chỉ cần thêm màu nhân tạo caramel, carmine, Brown HT… Hương nước mắm là do nhiều chất dễ bay hơi hợp thành do phân giải cá mà ra. NMCN chỉ cần thêm hương nhân tạo. Hương cốm, hương nhài, hương nếp… Hương cà cuống còn nhái được, thì nhái hương nước mắm là chuyện…nhỏ.

Độ sánh của nước mắm là do protein tan trong nước tạo gel. NMCN chỉ cần thêm chất tạo sệt (thickening agents) như CMC, xathan gum… Độ mặn của nước mắm phải cao để ức chế vi khuẩn gây hư (spoilage bacteria). NMCN không cần mặn cao, vì đưa thêm chất bảo quản benzoate, sorbate vào. Còn muốn mặn dịu hơn nữa thì thêm đường hóa học như aspartame và acesulfam K.

Độ đạm (tổng) nước mắm là protein cá phân giải. NMCN là nước mắm đạm thấp pha loãng. Muốn tăng độ đạm muôn vàn thủ thuật, tử tế thì bổ sung đạm từ lúa mì (protein được thủy giải để dễ hòa tan), bá đạo thì thêm nước phụ phẩm bột ngọt…

Nước mắm công nghiệp ngọt đầm hương dịu, sóng sánh màu hổ phách,nói chung, thích gì chiều nấy. Vì thêm các phụ gia hóa chất được phép dùng trong thực phẩm, nên nước mắm công nghiệp về mặt an toàn thực phẩm, không có gì đáng than phiền. Còn bá đạo đến cỡ nào cũng tùy nhà sản xuất.

Nước mắm hải ngoại

Tôi có thể nói, nước mắm “Made in Thái Lan” ở bên Mỹ hay bên Châu Âu đa số là nước mắm công nghiệp. Thực ra nước mắm Thái cũng có loại zin, nhưng cũng chỉ cỡ 20 độ đạm là cao do khẩu vị của dân họ đã quen như thế. Còn nước mắm truyền thống Việt Nam loại ngon khoảng 30-40 độ đạm.

Ở nước ngoài, khai báo về độ đạm thường “nấp” vào trong cái bảng nhỏ xíu gọi là “thành phần dinh dưỡng” (nutrition facts) dưới dạng protein. Con số này phải chia cho 6,25 mới ra độ đạm. Người tiêu dùng hầu như không để ý chuyện này.

Có hãng quảng cáo, chỉ có anchovy extract (nước cốt cá cơm) và muối, nhưng lại có thêm đường ăn (sugar). Mấy nhà thùng nước mắm truyền thống Việt Nam mà biết chuyện “nước mắm có đường” chắc phải bở vía. Có đường, chỉ vài ba tháng nước mắm sẽ xuống màu, mất hương. Thế thì nước mắm đó là gì? Hoặc là dùng đường hóa học, hoặc là xài phẩm màu và hương nhân tạo.

Đến chơi nhà bạn bè ở nước ngoài, tôi thấy nhiều bà xài nước mắm Thái. Sao vậy, chê nước mắm Việt à ? Không phải, tôi xài nước mắm Thái cho an toàn. An toàn thiệt không ?

Cục Khoa Học Y tế (DMS-Thái Lan) năm 2013, đã khảo sát chất lượng mắm với 471 mẫu của 118 nhà sản xuất nước mắm trên thị trường Thái. Kết quả ghi nhận 45,4% mẫu không đáp ứng tiêu chuẩn. Đa số có độ đạm thấp hơn so với ghi nhãn, hàm lượng acid glutamic (bột ngọt) cao, và đáng ghi nhận là 4,5% chứa chất bảo quản benzoate trên mức cho phép. Loại nước mắm pha (mixed fish sauce), hay gọi theo kiểu Việt Nam là nước mắm công nghiệp, vi phạm nhiều hơn.

An toàn thực phẩm là chuyện vô vàn, rủi ro có thể xảy ra bất cứ chỗ nào, chỉ có thể hạn chế mà thôi. Xuất được chai nước mắm vào Mỹ, vào Châu Âu cũng chẳng dễ gì qua được đôi mắt sấm sét của cơ quan thẩm quyền bản xứ.

Trở lại câu chuyện cô ký giả Mỹ so sánh nước mắm Thái và nước mắm Việt. Dựa trên hình ảnh mà bài báo minh họa, cô ký giả đã không nhận ra rằng, cả 2 chai nước mắm đều sản xuất tại Thái Lan. Nước mắm Thái mà cô nếm là nước mắm zin, khoảng 20 độ đạm, nên có vị hơi mặn và hơi nồng. Còn chai nước mắm Việt (Made in Thailand) là nước mắm công nghiệp, nên ít mặn và dịu là đúng rồi.

Nhìn về đường cố lý…

Đầu thập niên 80 của thế kỷ trước, một người Việt tại Mỹ đã đăng ký nhãn hiệu nước mắm Phú Quốc tại đây, và cho đến nay vẫn dùng thương hiệu Phú Quốc thoải mái. Công ty này mua nước mắm sản xuất tại Thái Lan, vận chuyển qua Thẩm Quyến hay Hồng Kông gì đó và đóng chai tại đấy, rồi xuất đi tứ phương. Nước mắm Phú Quốc thứ thiệt là thế này hay sao ?

Hiện công ty này cũng có một xưởng làm nước mắm với quy mô nhỏ tại Phú Quốc. Nước mắm sau đó được xuất đi đâu đó để pha chế và đóng chai. Theo quy định về chỉ dẫn địa lý, nước mắm Phú Quốc phải được sản xuất và đóng chai dán nhãn ngay tại Phú Quốc.

Không riêng gì Phú Quốc, Phan Thiết cũng đã có Chỉ dẫn Địa lý cho nước mắm. Không đơn giản chỉ là đóng chai tại nguồn, mà nguyên liệu làm nước mắm phải là cá loại gì, đánh bắt ở đâu, chất lượng muối thế nào, ủ chượp ra sao, thùng chượp bằng gỗ loại gì,…. Và phải chịu sự kiểm soát lẫn nhau về tuân thủ quy định này mới được phép dán nhãn Chỉ dẫn Địa lý, chứ không phải cứ nước mắm sản xuất tại Phú Quốc hay Phan Thiết là được dán nhãn ấy.

Ai muốn mua nước mắm truyền thống thì căn cứ vào logo Chỉ dẫn Địa lý mà mua. Còn độ đạm, theo tôi cỡ 25 – 30 độ là tuyệt rồi. Còn chai nào ghi “nước mắm nhĩ” hay “nước mắm cốt” thì quên đi. Quảng cáo xạo đó! Nước mắm nhĩ giống như thóc giống. Có ai mang thóc giống đi rao bán bao giờ. Thực ra, độ đạm của nước mắm nhĩ cũng chẳng cao. Được trời đãi, cá cơm mập ú như ở Phú Quốc, mà “nhĩ” ở đây cũng chỉ cỡ 30 độ. Muốn nâng độ đạm, phải đem phơi và đổ lại vào thùng chượp để rút thêm đạm trong cá.

Không phải chỉ có nước mắm Phú Quốc hay Phan Thiết mới là ngon. Nước mắm mỗi vùng mỗi miền đều có hương vị riêng của nó. Anh bạn tôi, quê Quảng Trị, lưu lạc xứ người, mỗi lần ăn thịt heo luộc, bánh bột lọc, bánh ướt… lại nhớ nước mắm Mỹ Thủy. Cái tên nước mắm vùng miền nghe lạ hoắc, vậy mà anh ta lại nhớ da diết.

Nước mắm không chỉ là hương và vị, nó còn mang theo cả ký ức của tuổi thơ, của một thời bình yên chỉ biết ăn và học. Hương vị nước mắm thấp thoáng trong lời của bản nhạc “… Nhìn về đường cố lý, cố lý xa xôi…” (Thuyền Viễn Xứ, Thơ: Huyền Chi, Nhạc : Phạm Duy). Xa quê mà dùng nước mắm công nghiệp thì buồn lắm, phải không ? (theo Vũ Thế Thành)

Yên Huỳnh chuyển tiếp

6 THÓI QUEN SAI LẦM

CỦA 90% DÂN SỐ

KHI THỨC DẬY

Buổi sáng thức dậy, dụi dụi mắt, vội vàng ra khỏi giường liền đi rửa mặt ngay, ăn tạm vài thìa cơm rồi đi làm… đây đều là thói quen của đại đa số chúng ta. Rất ít người biết những thói quen ấy rất có hại cho sức khỏe.

1/. Sáng dậy dụi mắt sẽ bị nhiễm trùng : Đồng hồ báo thức reo, không ít người sẽ vô thức mà lấy tay dụi mắt, điều này không tốt cho mắt chút nào. Da mắt rất mỏng, dùng tay dụi mắt sẽ dễ làm tổn thương đến tính đàn hồi của vùng da này, làm các mao mạch rất dễ bị tổn thương, hơn nữa bụi bẩn ở tay còn có thể làm mắt bị nhiễm trùng.

Lời khuyên: Sáng dậy không được lấy tay dụi mắt ngay mà phải rửa sạch hai bàn tay, dùng khăn sạch hoặc nước sạch để lau mắt.

2/. Gội đầu buổi sáng dễ gây đau đầu : Theo góc độ của Trung y, thì không khuyến khích mọi người gội đầu vào buổi sáng, đặc biệt là vào mùa đông. Thời gian gấp gáp, mọi người gội đầu xong thường không đợi cho tóc khô mà ra ngoài luôn, như thế rất dễ bị cảm lạnh hay đau đầu, nghiêm trọng hơn có thể gây ra đau khớp, tê liệt cơ bắp.

Lời khuyên: Người già có thể gội đầu vào buổi trưa, còn người trẻ tuổi thì tốt nhất nên gội đầu vào buổi chiều nhưng không được gội trước khi đi ngủ. Phải để cho tóc khô. Nếu như bắt buộc phải gội vào buổi sáng thì phải sấy tóc cho khô rồi mới ra ngoài.

3/. Đành rặng không đúng lúc có thể gây cảm cúm : Sau một đêm, trong miệng chúng ta có thể tích tụ rất nhiều bụi bẩn, chúng kết hợp với nước bọt rất dễ tạo ra mảng bám. Sáng dậy không đánh răng mà cứ thế uống nước hay ăn sáng, các mảng bám này sẽ theo vào trong cơ thể, làm tăng nguy cơ mắc bệnh về tiêu hóa và tạo điều kiện cho virus cảm cúm.

Lời khuyên: không chỉ đánh răng buổi tối, mà buổi sáng việc quan trọng hàng đầu đó là đánh răng thật kĩ.

4/. Không ăn sáng, uống nước nguội sẽ gây ra bệnh dạ dày : Bình thường, thức ăn ăn vào buổi tối hôm trước sau khoảng 6 tiếng sẽ chuyển từ dạ dày vào ruột. Ngày hôm sau không ăn sáng, các axit trong dạ dày và các enzim tiêu hóa sẽ “tiêu hóa” niêm mạc dạ dày, lâu dần các tế bào có chức năng tiết ra chất nhầy sẽ bị phá hủy, từ đó rất dễ gây ra bệnh viêm loét dạ dày, viêm loét tá tràng và các bệnh về đường tiêu hóa khác.

Nhiều người còn cho rằng buổi sáng uống 1 cốc nước đun sôi để nguội là tốt cho sức khỏe. Nhưng thực tế, nước mát sẽ gây tổn thương cho vùng bụng dưới.Lâu dần, nữ giới sẽ bị đau bụng kinh, nam giới sẽ bị đau dạ dày, đau khớp, làm giảm khả năng sinh lí.

Lời khuyên : không chỉ ăn bữa sáng mà còn ăn thật thịnh soạn. Một bữa sáng lí tưởng gồm : sữa tươi, sữa chua hoặc váng sữa s, các sản phẩm từ sữa hay carbohydrate, hoa quả. Cũng nên uống 1 cốc nước mật ong ấm thay vì uống nước nguội.

5/. Buổi sáng uống cà phê :  Rất nhiều người có thói quen uống cà phê buổi sáng vì cho rằng cà phê sẽ giúp tinh thần được tươi mới. Nhưng theo nghiên cứu, sáng dậy liền uống cà phê sẽ dẫn đến dư thừa quá nhiều năng lượng, làm cho cơ thể rất mẫn cảm. Ngoài ra, cà phê còn kích thích axit dạ dày, gây ra các bệnh về tiêu hóa, những người bị loét dạ dày thì càng không được uống cà phê.

Lời khuyên : Nếu có thói quen uống cà phê thì nên uống sau khi dậy ít nhất là 1 tiếng. Hoặc uống sau khi ăn gì đó, 1 ổ bánh mì chẳng hạn. Như thế vừa đảm bảo sức khỏe mà còn giúp cho tinh thần luôn tươi mới.

6/. Thức dậy, xuống giường không đi dép sẽ dễ bị tiêu chảy : Rất nhiều bạn trẻ, buổi sáng vội vàng thức dậy mà không xỏ dép vào, như thế sẽ không tốt cho sức khỏe. Bàn chân được coi là trái tim thứ hai của cơ thể, vì vậy phải bảo vệ thật tốt. Sáng mới ra khỏi chăn, bàn chân vẫn chưa thích ứng kịp với nhiệt độ bên ngoài, lại không đi dép vào khiến chân rất dễ bị lạnh.Từ đó gây ra triệu chứng tiêu chảy đau bụng, lâu dần sẽ có hại cho đường tiêu hóa.

Lời khuyên : Sáng dậy xuống giường thì nên đi dép lê vào. Mùa đông thì còn phải đi tất vào nữa. (theo Giang Bình)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

TẠ ƠN ĐỜI – TẠ ƠN BẠN GẦN XA

Bạn còn đó ! Tôi còn đây ! Mừng lắm !

Vì chúng ta còn cơ hội gặp nhau

Để trao nhau lời nói với câu chào

Đầy thân ái, đầy yêu thương, quý mến

Chuyện dĩ vãng, chuyện tương lai sắp đến

Hãy quên đi, xin nhớ hiện tại thôi

Nếu tâm bình trí lạc ! Thế đủ rồi !

Người còn đó ! Tôi còn đây ! Phúc lắm !,

Bạn cón đó, tôi còn đây, đúng lắm !

Nhưng còn đâu cơ hội để gặp nhau ?

Để trao nhau trăm ngàn chuyện tào lao

Giữa bàn tiệc đầy món ăn thơm phức    

Chuyện tương lai một ngày nào đến lúc

Nói làm chi, hiện tại cũng vậy thôi

Hãy nhắc lại dĩ vãng cũng đủ rồi

Đó và đây nhiều chuyện vui vui lắm !

Yên Huỳnh chuyển tiếp

NHỮNG ĐIỀU BẠN CHƯA BIẾT

VỀ ĐŨA ĂN CƠM

Bạn có biết công dụng của mẩu gỗ hay vòng ngấn tròn nhỏ ở phần đầu đôi đũa tác dụng làm gì không ? Câu trả lời sẽ khiến bạn bất ngờ đấy. Đũa là vật dụng vô cùng quen thuộc đối với người dân một số nước châu Á, đũa được bày bán ở khắp mọi nơi và có thể mua bất cứ ở đâu. Nhưng từ khi biết dùng đũa để ăn cơm, bạn đã bao giờ bạn để ý thấy mẩu gỗ hay những vòng ngấn tròn nhỏ gần nhau ở cuối đôi đũa chưa ? Bạn có biết những mẩu gỗ hay vòng ngấn tròn này có tác dụng làm gì không ?

Có người cho rằng những vòng ngấn chỉ để trang trí. Còn phần gỗ giúp đũa không bị lăn hay giữ cho hai chiếc đũa gắn liền với nhau. Thậm chí có người còn nghĩ phần gỗ sẽ giúp giữ chặt thức ăn khi đổi đầu đũa gắp thức ăn cho người khác.

Nhưng thực ra, khi thấy đôi đũa đang dính vào nhau, bạn đừng vội tách ra. Hãy bẻ phần gỗ ở cuối trước, sau đó đặt xuống bàn, tách đôi đũa ra và kê đầu đũa lên phần gỗ, như vậy sẽ đảm bảo được 2 yếu tố lịch sự và sạch sẽ. Một người chia sẻ cách dùng đũa với chú thích: Tôi không hề biết điều đó…

Thiết kế này đặc biệt phổ biến ở những nhà hàng Nhật Bản, nếu không có phần gỗ thì sẽ có các vật khác giúp kê đầu đũa lên. Nhật Bản nổi tiếng với nền văn hoá ẩm thực tỉ mỉ, có phần cầu kì. Cách dùng đũa sao cho đúng cách cũng có những quy tắc riêng. Và để tạo ra cảm giác gọn gàng, sạch sẽ thì những mẩu gỗ nhỏ phía đầu bên kia chiếc đũa sẽ được dùng làm vật gác đũa.

 Còn những vòng tròn ở đầu chiếc đũa thì sao ? Liệu chúng có phải chỉ để trang trí ? Câu trả lời bất ngờ hơn bạn nghĩ đấy !

Thực ra, những vòng tròn giúp chúng ta phân biệt tình trạng chiếc đũa đó đã được tái chế bao nhiêu lần. Đũa gồm 3 loại : Loại không không có vòng tròn ở đầu tức là đôi đũa chưa được tái chế lần nào, loại có 2 vòng tròn tức đã được tái chế 2 lần và cuối cùng, loại 3 vòng tròn tức là đũa đã được tái chế 3 lần. Sau khi đôi đũa đã được tái chế lần thứ 3 thì chúng sẽ được đem đi tiêu huỷ để đảm bảo an toàn cho người dùng.

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: