CHUYỆN KINH DỊ (2)

ĐẠI ÁN RÙNG RỢN KHIẾN

1.100 NGƯỜI “BỐC HƠI”

KHÔNG DẤU VẾT

Nổi tiếng những năm 1990 và được viết lại thành sách, hồ sơ mang tên “Vụ mất tích 411″ khiến hơn 1.100 người “bốc hơi” không dấu vết khiến ai cũng rùng mình khi nghe đến.

David Paulides, một cảnh sát về hưu đã viết một cuốn sách vô cùng nổi tiếng ghi lại những vụ mất tích kỳ lạ mà mình gặp phải trong nghề mang tên “Missing 411″ (Vụ mất tích 411). Cuốn sách là tuyển tập những vụ án ly kỳ và hóc búa cũng như đầy bí ẩn chưa có lời giải. Với hàng ngàn vụ mất tích mà đến nay người ta vẫn không tìm ra manh mối gì.

Trong hàng ngàn vụ mất tích khó hiểu, có 2 vụ án đáng chú ý và nổi tiếng nhất, nổi cộm nhất trong thời kỳ đầu những năm 1990 thuộc “đại án” “Missing 411″:

1/. Vụ án 1: Cậu bé khuyết tật : Vụ mất tích bí ẩn của cậu bé người Mỹ Casey Holiday 11 tuổi là vụ án không lời giải khi mất tích vào ngày 14/10/1990 trong khoảng thời gian 10h sáng gần nhà thuộc thành phố Maries, bang Idaho, Mỹ.

Điều đặc biệt khiến vụ án càng gây chú ý là cậu bé vốn là trẻ khuyết tật, sống cùng người bác già trong một căn hộ nhỏ cách Maries 8 dặm về phía Nam. Cậu bé mất tích với chú chó của mình gần khu vực Alder Creek. Vì điều kiện khí hậu khắc nghiệt lúc bấy giờ nên chó nghiệp vụ cũng không thể tìm ra manh mối gì.

Với hơn 100 người được huy động để tìm kiếm, nhưng kết quả là con số 0 tròn trĩnh, tưởng như cuộc tìm kiếm đã đi vào bế tắc thì bất ngờ 2 ngày sau, cậu bé lại xuất hiện đúng nơi mà cậu đã mất tích ! Tuy nhiên, cậu bé rơi vào tình trạng hoảng loạn, ăn nói lảm nhảm và như bị mất trí nhớ, không ai biết tại sao cậu bé lại xuất hiện ở nơi mà hơn 100 người đã… cày nát vẫn không có dấu vết gì và lại có thể sống sót trong thời tiết lúc bấy giờ với chân không mang giày.

Liệu ai hay thứ gì đứng đằng sau vụ mất tích bí ẩn này và động cơ là gì ? Tất cả chỉ là những câu hỏi không có lời giải đáp cho tới tận ngày nay.

2/. Vụ án 2: Vụ mất tích của hơn 1.100 người ở công viên Quốc gia Mỹ : Giống như bị “quỷ dữ” bắt đi, hàng ngàn người đã bốc hơi trong công viên đầy cây cối rộng hơn 84 triệu héc ta này, cả khách tham quan và dân bản địa xung quanh đều biến mất mà không có dấu vết gì để lại.

Thậm chí, nhiều nạn nhân còn mất tích ngay trước mắt mọi người trong nhóm, ông kể rằng trong một lần điều tra mất tích ở khu rừng này, ông nghỉ lại qua đêm ở một phòng trọ gần đó. Buổi tối hôm đó, 2 nhân viên kiểm lâm đã tới gõ cửa và muốn ông lắng nghe. họ đã làm việc tại nhiều công viên khác trước đó cũng như tham gia tìm kiếm nhiều vụ mất tích trong rừng.

Thế nhưng, ở khu rừng quốc gia này thì đó lại là điều hoàn toàn bí ẩn và kỳ lạ, nhiều vụ mất tích thậm chí còn không được điều tra và như bị che giấu sự thật đằng sau vậy. Bigfoot, người ngoài hành tinh, thế lực siêu nhiên hay chính con người đứng đằng sau vụ mất tích của hơn 1.100 người ? Sự thật của bức màn bí ẩn này sẽ vẫn là một màn đêm mờ mịt.

KHÁM PHÁ CÂU CHUYỆN KINH DỊ

NHẤT NƯỚC MỸ

‘AMERICAN HORROR STORY’

Tháng 10 tuyệt đẹp cũng là tháng 10 u ám, khi những “hồn ma” bắt đầu vất vưởng nơi các rạp chiếu để chờ ngày Halloween về. Trên truyền hình, nổi bật nhất là series American Horror Story – Chuyện kinh dị Mỹ ra mắt tới mùa thứ 5 với tên gọi Hotel – Khách sạn hiện nay đã ra mắt tới tập 3.

Lấy bối cảnh ở một khách sạn quái dị tên là Cortez ở ngay giữa lòng Los Angeles, California, American Horror Story bắt đầu quá trình “hút hồn” fan hâm mộ bằng cảnh hai cô gái Thụy Điển “checking-in” (tên tập 1) vào khách sạn. Tại đây, họ cảm thấy bất an với những điều kỳ dị quái gở nhưng không rời đi, cho tới khi cả hai bị bắt lại và giết chết dã man.

Bà chủ khách sạn Elizabeth (do Lady Gaga thủ vai) là một kẻ chuyên uống máu người để duy trì sắc đẹp, đồng thời có những sở thích bệnh hoạn trong tình dục. Phục vụ cho bà ta gồm có một bartender không rõ giới tính (Denis O’Hare), một bà quản gia làm nhiệm vụ tiếp tân (Kathy Bates) có con trai Donovan (Matt Bomer) là tình nhân lâu năm với bà chủ, một phụ nữ chuyên giặt ủi ga giường là Ms Evers (Mare Winningham) và sự có mặt của con nghiện Sally (Sarah Paulson), người đã chết từ 20 năm trước. Ngoài ra, trong khách sạn còn nhiều nhân vật ma quái chưa lộ rõ mặt.

Trong khi đó, cảnh sát John Lowe (Wes Bentley) đang sống cùng vợ và con gái đã “ngửi” thấy mùi nguy hiểm từ khách sạn này. Gia đình anh đang bị đe dọa bởi một kẻ lạ mặt giỏi công nghệ, hơn thế anh cho rằng kẻ này có thể liên quan tới sự mất tích của con trai anh vài năm trước. John Lowe đã dọn đến khách sạn Cortez để tập trung tìm kiếm con trai anh, mà cái đích dường như rất gần bởi chính mắt con gái anh đã nhìn thấy anh ruột mình ở đó.

Chưa biết John Lowe sẽ đối đầu với các thế lực đen tối trong khách sạn Cortez để tìm con trai như thế nào, nhưng khách sạn này đã được sang tay cho một thương nhân, đồng thời là người thiết kế thời trang Will Drake (Cheyenne Jackson), ông chuyển đến đây cùng con trai là Lachlan (Lyric Lennon), cậu bé nhanh chóng được bà chủ khách sạn dẫn đi thăm quan và cũng rất nhanh kết bạn với Scarlett Lowe (Shree Crooks). Điều này sẽ mở ra những khả năng để bố con nhà Lowe tìm ra chân tướng sự việc.

Sau hai tập phim Checking – in Chutes và Ladders, ở tập 3 mang tên Mommy, chúng ta thấy Tristan (Finn Wittrock), người tình mới của bà chủ khách sạn và March (Evan Peters), chủ cũ, đang có âm mưu thủ tiêu Drake vì ý định cải tạo lại khách sạn Cortez.

Tuy thế, Nữ bá tước Elizabeth ngăn anh ta lại bởi chính bà muốn hạ thủ với Drake, sau khi cưới anh ta. Donovan, người tình vừa bị bỏ rơi của Elizabeth, bị Ramona Royale (Angela Bassett) vốn là kẻ thù lâu năm của Elizabeth, bắt cóc nhằm lên kế hoạch trả thù. Trong khi đó, vợ của Lowe là Alex đưa đơn li dị cho anh bởi không dứt sự ám ảnh về Holden, đứa con trai mất tích của họ. Cuối phim, trước sự ngạc nhiên của Alex, Holden xuất hiện.

Theo diễn biến phim, chúng ta sẽ đặt câu hỏi có thể Holden đã chết từ nhiều năm trước và thể xác cậu được Nữ bá tước nuôi làm công cụ lọc máu, nhưng không biết có cách nào cứu cậu lại không. Cha con nhà Drake đang là mục tiêu của nhiều người trong khách sạn, số phận của họ thế nào sẽ được trả lời trong các tập tiếp.

Xuân Mai chuyển tiếp

ĐẰNG SAU SỰ “BỐC HƠI” BÍ ẨN

CỦA 100.000 NGƯỜI NHẬT MỖI NĂM

Nếu những vụ tự sát hàng loạt được xem là cách phổ biến để thoát khỏi cuộc sống áp lực trong xã hội Nhật Bản thì ngày nay càng có nhiều người dân nước này lại chọn cách “bốc hơi” hay chạy trốn thay vì tìm cách giải quyết vấn đề.

Phong trào “bốc hơi” nhen nhóm từ sau Thế chiến II và thịnh hành sau các sự kiện khủng hoảng tài chính hồi 1998 và 2008 khiến nhiều người lao đao. Kể từ giữa những năm 1990, ước tính có khoảng 100.000 người Nhật Bản “bốc hơi” mỗi năm. Tuy hiện tượng người biến mất tại các quốc gia khác không phải là hiếm, nhưng tại Nhật nó lại là một vấn nạn cần lưu ý tồn tại song song với hiện tượng tự tử đang ngày một gia tăng.

Nguyên nhân của sự “bốc hơi” này chủ yếu xuất phát từ quan niệm xã hội Nhật. Quốc gia này chú trọng sự thống nhất, cầu toàn và sẽ loại bỏ bất cứ thứ gì khác biệt với số đông. Nếu ai không thể chịu đựng được áp lực trong cuộc sống như thi trượt, nợ nần, mất việc,… họ sẽ tự “đạo diễn” cho sự biến mất của mình để tìm tự do, bên cạnh lựa chọn tự kết liễu đời mình..

Vì Nhật Bản khá lỏng lẻo trong việc quản lý dữ liệu dân cư, trong khi đó, việc truy cập vào sao kê tài khoản ngân hàng là phạm pháp nên sự “bốc hơi” diễn ra khá dễ dàng dưới sự thao túng của thế giới ngầm yakuza. Những người này thường sống trong các khu ổ chuột Sanya tại Tokyo hay Kama ở Osaka với nghề mưu sinh là những công việc chân tay giá rẻ. Cuộc sống tại đây khá tù túng, với những khách sạn nhỏ, bẩn thỉu, không có Internet hay nhà vệ sinh riêng và hầu hết đều “giới nghiêm” sau 6h tối.

Kinh Kazufumi tự Kuni từng là một tay môi giới chứng khoán thành công, tuy nhiên khoản đầu tư rủi ro cao đã khiến ông mất 400 triệu yen (khoảng 80,5 tỉ đồng). Bị cấp trên đổ toàn bộ trách nhiệm, còn khách hàng thì săn lùng nên vào một buổi sáng năm 1970, Kuni biến mất. Ban đầu, ông tá túc tạm ở nhà một người bạn học và “bốc hơi” hoàn toàn nhờ vào dịch vụ dành cho những người không còn lối thoát.

“Tôi không hề nghĩ đến việc làm lại cuộc đời. Tôi chỉ muốn chạy trốn, vậy thôi. Đương nhiên đó là cách chẳng vẻ vang gì. Không tiền, không địa vị xã hội, nhưng miễn là còn sống”, Kuni tâm sự. Thay vì là một doanh nhân có tiếng tăm, giờ ông chỉ là một công nhân làm thuê, rửa bát theo thời vụ với số tiền đủ sống, với tung tích được giữ kín. Cha ông đã cố gắng tìm con trai hàng năm trời nhưng đều thất bại.

Một vài năm sau khi “bốc hơi”, vào lúc 38 tuổi, Kuni thuê được một căn hộ bằng tên giả và lập công ty chuyên thu gom rác thải, nhưng đó chỉ là cái vỏ. Thực tế, việc chính của những nhân viên là thực hiện lại điều người chủ từng trải qua: đáp ứng những ai có nhu cầu biến mất. Kuni không tiết lộ quy trình nghề nghiệp, nhưng có cho biết rằng các nhân viên thường sắp xếp để hành động ban đêm, và họ sẽ thực hiện dịch vụ “trọn gói” bảo đảm cả đời, như dùng thông tin giả như địa chỉ ma để đánh lạc hướng nỗ lực tìm kiếm của người thân khách hàng.

Cũng giống như Kuni, Norihiro, 50 tuổi, chọn cách biến mất 10 năm trước sau khi mất công việc kỹ sư được trọng vọng. Ông giả vờ ra khỏi nhà đi làm như mọi khi, dành thời gian ngồi trong ô tô, không ăn uống. Tới kì trả lương, là lúc ông phải đem tiền về nhà, Norihiro tới thẳng Sanya mà không nói một lời. Kể từ đó tới giờ, ông sống trong căn phòng chật chội, chỉ hút thuốc và nghiện rượu nặng. “Tôi không muốn gia đình nhìn thấy mình thế này. Thử nhìn xem, tôi thấy thật khốn khổ. Nếu ngày mai tôi chết, tôi không muốn ai nhận ra mình”, ông nói.

Với nhiều người tại đất nước mặt trời mọc, việc “bốc hơi” không phải là kết thúc hoàn toàn mà là một cơ hội để họ thay đổi tình hình thực tế mà không muốn cắt đứt hoàn toàn với gia đình và bạn bè. Họ sống theo cách kì quái, làm bạn với những người giống như mình hoặc chìm đắm trong một thú vui nào đó. Như Matt, một thanh niên trẻ cho hay: “Chạy trốn không hẳn là phải rời đi”. (Lê Trúc  theo the thao van hoa)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

SÁU THANH KIẾM SAMURAI

NỔI TIẾNG NHẤT NHẬT BẢN

Tương truyền rằng Nhật Bản thời cổ đại có hai thanh bảo kiếm rất nổi tiếng, một thanh kiếm có tên là Muramasa, còn thanh kiếm kia hẳn nhiều người cũng biết đến, đó là thanh Masamune.

Chúng đều là những thanh kiếm danh bất hư truyền, người ta từng làm thí nghiệm để so sánh sức mạnh của hai thanh kiếm này. Họ nhúng hai thanh kiếm xuống suối, sau đó thả một chiếc lá lên lưỡi kiếm, kết quả thí nghiệm trên thanh kiếm Muramasa khiến người ta phải trầm trồ thán phục, ngay khi chạm vào lưỡi kiếm, chiếc lá đã dễ dàng bị cắt làm đôi. Điều này chứng tỏ thanh Muramasa thực sự là một thanh kiếm tốt.

Tuy nhiên thanh kiếm Masamune còn lợi hại hơn, theo truyền thuyết thì những chiếc lá khi bơi đến gần thanh kiếm này đều phải tránh xa, vì chúng sợ bị cắt đứt. Sự sắc bén của thanh Masamune lợi hại đến nỗi ngay cả chiếc lá cũng không dám đến gần. Tất nhiên đây chỉ là truyền thuyết, hôm nay chúng tôi xin giới thiệu đến độc giả 6 thanh bảo kiếm nổi tiếng nhất của Nhật Bản.

1/. Thanh kiếm yêu thuật Muramasa : Đây là thanh kiếm do Muramasa – học trò của nghệ nhân rèn kiếm nổi tiếng Okazaki Goronyudo Masamune tạo nên. Tương truyền rằng do Muramasa tâm không chính, cũng bởi không được Masamune truyền lại bí quyết kiểm soát nhiệt độ khi nung kiếm nên anh ta ôm hận trong lòng, liền ăn cắp bí quyết của thầy để tự rèn kiếm cho mình. Sau khi phát hiện ra sự việc, Masamune đã tức giận cho một nhát kiếm chặt đứt cổ tay của cậu học trò. Muramasa bỏ đi mang theo quyết tâm sẽ đánh bại thanh kiếm do người thầy Masamune rèn.

Do đó tâm địa độc ác của anh ta đã nhập vào thanh kiếm, từ đó Muramasa đã trở thành một cái tên không tốt đẹp chút nào. Ngoài ra, vào thời kỳ chiến quốc, Nhật Bản có nhu cầu kiếm rất lớn, nhưng Muramasa chỉ sản xuất những thanh kiếm tinh xảo nhất dùng trong giao đấu trực diện. Cũng có lẽ vì nó quá sắc bén nên vào thời đại Edo nó đã bắt đầu có những tên gọi như “tà kiếm”, “yêu kiếm”, và bị người ta kỳ thị, trong số những thanh yêu kiếm thời đó nó cũng được mệnh danh là “thanh kiếm yêu thuật”.

2/. Masamune : Thực ra phần lớn các thanh kiếm Nhật Bản đều mang tên của nghệ nhân rèn ra nó, Masamune có tên đầy đủ là Okazaki Goronyudo Masamune. Tương truyền, thời kỳ đầu Masamune được gọi là “thiên tài đặc biệt” trong giới nghệ nhân rèn kiếm, bởi vì ông cảm thấy tính cách của cậu học trò rất kỳ dị nên ông đã giữ bí quyết nung kiếm nhà nghề mà không truyền cho cậu ta, không ngờ rằng bí quyết của ông lại bị cậu học trò ăn cắp được. Sau đó ông tức giận chặt đứt cổ tay của cậu ta và đuổi cậu khỏi trường học. Cậu học trò vì không cam tâm đã thề nguyện sẽ chế tác ra những thanh bảo kiếm vượt khỏi trình độ của thầy.

Quả thật, những thanh kiếm Muramasa sau này đã trở nên nổi tiếng thế giới nhờ độ sắc bén không gì sánh nổi. Tuy nhiên những thanh kiếm Masamune vẫn luôn chiếm vị trí cao hơn Muramasa nhờ vào tính chính thống của nó.

3/. Nagasone Kotetu : Giống như phần lớn các thanh kiếm Samurai, Kotetu không chỉ là tên của thanh kiếm mà cũng là tên của nghệ nhân chế tác ra nó. Nghệ nhân Kotetu sinh ra ở thành Sawayama, thời nhỏ, trong trận hợp chiến Quan Nguyên ông phải chạy nạn đến Kanazawa, chính ở nơi đây, danh tiếng của những thanh kiếm Kotetu do ông rèn ra đã bắt đầu lan truyền. Từ đó, chúng trở nên quen thuộc trong trí nhớ của những người trung niên Nhật Bản.

Thời kỳ đầu, Kotetu tự xưng là “cổ thiết”, vì ông dùng các loại mũ sắt, đinh ốc sắt bỏ đi nung chảy ra để rèn thành kiếm. Nghe nói những thanh kiếm qua tay của Kotetu đều được làm rất cẩn thận, chúng vô cùng sắc bén, những hình điêu khắc trên thanh kiếm cũng rất tinh xảo. Dù dùng để chiến đấu hay để trưng bày thưởng thức thì đây quả là những thanh kiếm có nghệ thuật rất độc đáo.

Võ sư trưởng của hội Shinsen (một tổ chức duy trì trật tự trị an ở Tokyo thời đó) là Isami Kondo, đã luôn mang theo bên mình thanh kiếm này. Trong một số vở kịch và tiểu thuyết đương đại cũng thường nhắc đến hai cái tên này. Nhưng cũng có người cho rằng thanh kiếm của Isami Kondo không phải thanh Kotetu mà là thanh kiếm Kiyomaro có giá trị đắt nhất cho đến nay, giá trị của nó còn vượt qua cả thanh Kotetu. Trong lịch sử thanh kiếm này đã từng đổi tên hai lần là “cổ thiết” và “chất thiết” (sắt có chất lượng).

4/. Cúc Nhất văn tự : Vào thời đại Kamakura, Hoàng đế Toba đã ra lệnh cho Ichimonji (Nhất văn tự) rèn ra thanh kiếm Samura này. Thanh kiếm dài 78,48cm, lưỡi kiếm rất dài, thân kiếm dài và mỏng. Gần tay cầm có khắc hình bông hoa cúc 16 cánh biểu tượng của hoàng gia (có người nói rằng hình hoa cúc được khắc trên chuôi kiếm), bên dưới còn khắc một chữ nhất (一) nên được đặt tên là Cúc Nhất văn tự. Thanh kiếm này đến nay đã có lịch sử hơn 700 năm.

5/. Mikazuki Munechika : Thanh kiếm thứ năm đại biểu cho Nhật Bản, là thanh kiếm nổi tiếng Mikazuki Munechika – một trong Thiên hạ ngũ kiếm, đây là kiệt tác của Sanjo Munechika – một trong những nghệ nhân rèn kiếm sớm nhất Nhật Bản. Thanh kiếm này được đánh giá cao cả về tính mỹ thuật cũng như chất liệu, nó đã được chính phủ Nhật Bản phong là quốc bảo.

Thanh kiếm dài 80cm, với độ dài tiêu chuẩn của kiếm Samurai. Độ cong tập trung ở phần dưới của lưỡi kiếm và gần như không cong ở phần trên. Thanh kiếm có hình dạng phần eo phình ra này là cấu trúc tạo hình đặc thù trong thời đại Bình An, thanh kiếm Munechika cũng được coi là biểu tượng của Nhật Bản trong thời đại Bình An.

6/. Doujigiri : Truyền thuyết kể rằng, trong thời kỳ thống trị của Thiên hoàng, võ sỹ Minamotos Yorimitsu thuộc gia tộc Minamotos đã dùng thanh kiếm này để giết con yêu quái ăn thịt người Shuten Douji trên núi Oeyama ở nước Tanba. Nhờ câu chuyện nổi tiếng này, cái tên Dojigiri mới bắt đầu được biết đến.

Thanh kiếm này đã chuyển từ tay Ashikaga Yoshihide sang cho Toyotomi Hideyoshi, sau đó đến tay Tokugawa Ieyasu, rồi lại truyền sang cho Tokugawa Hidetada. Khi con gái nhà Tokugawa lấy Matsudaira Tadanao, con trai trưởng của họ đã kế cận quá trình truyền thừa này, cuối cùng con riêng của ông – Sakushu Tsuyama tiếp tục việc truyền thừa trong gia tộc. (theo Letu – Nhã Thi)

Hai Điếu ĐĐ chuyển tiếp

NHỮNG CON CÁ KHỔNG LỒ

GÂY SỐT ĐẦU NĂM 2017

Rất nhiều con cá khổng lồ đã sa lưới ngư dân, thu hút nhiều sự chú ý trong 3 tháng đầu năm 2017 vừa qua.

1/. Chi 140 triệu, “rước” cá hô khủng từ Campuchia về Hà Nội : Trưa 11/1, một con cá hô “khủng” đánh bắt ở sông Mê Kông (Campuchia) đã được vận chuyển bằng đường hàng không về tới Hà Nội. Chủ một nhà hàng ở quận Cầu Giấy này cho hay, con cá khổng lồ này nặng 72kg, dài gần 1,6m.

“Chúng tôi mua con cá hô khổng lồ này với giá 140 triệu đồng từ ngư dân ở Campuchia. Ngay khi cá về, nhân viên nhà hàng đã xẻ thịt bán cho thực khách. Hiện tại chúng tôi đã bán được khoảng 50kg thịt cá, với giá 2.900.000 đồng/1kg”, chủ nhà hàng này nói. Theo chủ nhà hàng, cá hô là loài có kích thước lớn nhất trong họ cá chép, thường sinh sống ở những sông lớn như Mê Kông. Loài cá này có thể dài tới 3m, nặng khoảng 300kg. Thịt cá hô có nhiều lớp sụn mỏng, vừa ngon vừa dai, không bở như các loài cá khác.

2/. Đồng Tháp : Cá đuối khủng nặng 115kg, dài hơn 3,5m : Một ngư dân ở khu vực biên giới Hồng Ngự, tỉnh Đồng Tháp đã bắt được con cá đuối nước ngọt với chiều dài hơn 3 mét rưỡi, nặng gần 110 kg. Ngay sau đó, đã có nhiều người đặt mua thịt cá do đặc trưng của loài cá này là nhiều thịt và sụn nhiều, không xương, giàu chất dinh dưỡng.

3/. Cá hải tượng dài gần 2m xuất hiện ở Hà Nội : Cá hải tượng dài gần 2m, nặng 81kg vừa được vận chuyển bằng đường hàng không về Hà Nội để phục vụ thực khách. Tối 22/2, một nhà hàng ở Hà Nội đã đưa một con cá hải tượng “khủng” về làm thịt phục vụ thực khách. Theo anh Hoàng Nghĩa, chủ nhà hàng, cá hải tượng nặng 81kg, dài gần 2m. Cá hải tượng do một ngư dân ở miền Tây nuôi sau đó bán lại cho thương lái. “Khi biết thông tin chúng tôi đã liên hệ với thương lái ở Sài Gòn hỏi mua giá hơn 60 triệu đồng. Sau đó, cá hải tượng được vận chuyển bằng đường hàng không ra Hà Nội”, anh Nghĩa nói.

4/. “Rước” cá hô 20 năm tuổi từ sông Tiền về Hà Nội : Tối 20/3, một nhà hàng ở Hà Nội đã “săn” được một con cá hô “khủng”. Chủ nhà hàng cho hay: “Con cá hô nặng 65kg, dài 1m được mua cá hô của một ngư dân đánh bắt ở sông Tiền (tỉnh An Giang)”. Sau đó, chủ nhà hàng này đã vận chuyển con cá bằng đường hàng không về Hà Nội. Ghi nhận của phóng viên, cá hô có hình dáng giống cá chép, vảy dày, màu đen.

Giáo sư Mai Đình Yên của Trường Đại học Khoa học tự nhiên Hà Nội, chuyên gia chuyên nghiên cứu về cá – cho hay, cá hô là loài có kích thước lớn nhất trong họ cá chép, thường sinh sống ở những sông lớn như Mê Kông. Loài cá này có nhiều nhất ở sông Mê Kông (đoạn chạy qua Campuchia và Lào). Cá hô thường ăn tạp bao gồm rong, tảo, cỏ.

5/. Kinh ngạc cá mú khổng lồ, dài gần 2m “vẫy vùng” ở Sài Gòn : Chiều 28/3 một con cá mú nghệ còn sống khỏe mạnh, nặng đến 127 kg, dài gần 1m8. Con cá khủng này do ngư dân tại khu vực đảo Phú Quốc đánh bắt được trong lần ra khơi mới đây

Biết tin, một chủ nhà hàng tại Sài Gòn đã tới tận nơi để thu mua và vận chuyển con cá mú nghệ khủng, còn sống này về. Đây được xem là món ăn giàu chất dinh dưỡng và cực ngon miệng thu hút sự chú ý đặc biệt của thực khách.

Chứng kiến con cá còn sống, vẫy vùng ngay trong bể kính tại Sài Gòn khiến không ít người tỏ ra lạ lẫm, thích thú. Con cá tỏ ra khá khỏe mạnh khi quẫy nước văng tung tóe tại nhà hàng này. Có không ít cá khủng được các nhà hàng tại Sài Gòn mua về, nhưng một con cá khủng còn sống thì rất hiếm gặp.

Lan Hương chuyển tiếp