CHUYỆN KINH DỊ (3)

CON MA Ở RẠP LIDO  

Văn Nhân là văn sĩ nổi tiếng đã có vài chục tác phẩm xuất bản. Nếu như sinh ra ở Hoa Kỳ hay Tây Phương thì chàng ta đã trở thành triệu phú, đời sống đế vương. Thế nhưng thị trường chữ nghĩa của người Việt hải ngoại thì nhỏ, “văn chương hạ giới lại rẻ như bèo”, báo free, báo biếu, báo chợ, báo cắt dán khơi khơi đăng truyện của chàng mà không phải trả nhuận bút, nhà xuất bản kiếm được mớ tiền khi xuất bản sách của chàng… thế nhưng chính tác giả lại nghèo kiết xác.

Bên cạnh viết văn là nghề tay trái, chàng lại phải có nghề tay phải là bán bảo hiểm để sinh sống. Thế nhưng văn nhân, nghệ sĩ mà chọn nghề bán bảo hiểm là chọn lầm nghề cho nên cuộc sống vẫn không khá. Vào những năm đầu của thập niên 1990 hải ngoại nở rộ phong trào trình diễn đại nhạc hội, thu hình rồi sản xuất băng Video, đáp ứng đúng thị hiếu giải trí của đa số người Việt lớn tuổi không sao thích nghi với nền văn hóa, văn nghệ xứ người và tiếc thương những gì của những ngày tháng cũ mà Hằng Nga là trung tâm độc quyền, nổi tiếng nhất.

Giới thiệu chương trình văn nghệ thì ai mà chẳng giới thiệu được. Thế nhưng nếu MC là một cô gái hay một cậu mặt mũi dễ coi, ăn nói duyên dáng thì cũng khá hơn là cứ phải nghe, phải nhìn những khuôn mặt khó coi, ăn nói rẻ tiền, xuất hiện trên sân khấu. Chính vì thế mà Trung Tâm Hằng Nga đã tìm tới Văn Nhân. Mới đầu thì Văn Nhân từ chối, vì nhà văn có khi nào lên sân khấu ? Ngay soạn giả tuồng cải lương cũng còn không lên sâu khấu nữa kìa. Nhưng vì bà vợ thúc ép quá cho nên Văn Nhân “Cũng liều nhắm mắt đưa chân. Thử xem con tạo xoay vần tới đâu.”

Thế nhưng do “tổ đãi”, do tài ăn nói lưu loát, kiến thức rộng của nhà văn, ngôn ngữ có lựa chọn, dù đôi khi cứng nhắc nhưng không đến nỗi bình dân và rẻ tiền, lại biết cách làm việc, thêm đầu óc khôi hài dí dỏm… cho nên đã chinh phục ngay được khán giả. Ở hải ngoại, người ta mua băng Hằng Nga về để xem, làm quà biếu bạn bè, chiếu trong các quán ăn, quán nhậu, quán Karaoke, quán cà-phê và nhất là trên các chuyến xe đò xuyên bang… khiến Văn Nhân nổi tiếng như cồn, còn hơn cả tăm tiếng của nhà văn năm xưa.

Bề ngoài tiền bạc và danh vọng thì như vậy, nhưng bên trong không phải không có những xung đột nội tâm. Từ giã cuộc sống trầm mặc của nhà văn thường suy nghĩ về chiều sâu triết lý của cuộc sống, sẵn sàng tố cáo những cái kịch cỡm, thói hư tật xấu của xã hội… nay lao vào cuộc sống bèo bọt của thế giới âm thanh, khóc than, nói cười trên sân khấu… nhiều khi chỉ là những gì nhai lại, Văn Nhân không tránh khỏi những giây phút chạnh lòng, nhất là trong việc giới thiệu ca sĩ.

Cái khổ là Văn Nhân thường phải vò đầu, bứt  trán để “sáng chế” ra những mỹ từ sao cho thích hợp với từng người. Chẳng hạn, đối với ông bà ca sĩ nổi tiếng ngày xưa nay đã “sáu, bảy bó” nhưng vẫn còn lên sân khấu thì Văn Nhân phong cho câu “tiếng hát vượt thời gian”. Điều đó có nghĩa là “cái già chẳng ăn thua gì, ông bà đây vẫn hát hay, giọng vẫn trong trẻo, ngọt ngào như thời còn son trẻ.” Rồi thì “giọng hát mượt mà” để ai muốn hiểu sao thì hiểu, để phong tặng các ca sĩ có lẽ có thân hình “mượt mà” hơn là giọng hát.

Rồi “đây là ca sĩ đang lên”, “được ưa chuộng nhất” để giới thiệu các ca sĩ hạng vừa vừa, hát đệm trong chương trình. Rồi thì khi cô, cậu nào có giọng hát bình dân chuyên điệu Boléro… thì Văn Nhân hiểu rằng không còn cách giới thiệu nào hay hơn là cho họ danh hiệu “làm sống lại hình ảnh Ngọc Cẩm – Nguyễn Hữu Thiết của thập niên 1950”. Rồi còn các cô cậu ca sĩ lần đầu tiên được Trung Tâm Hằng Nga lăng-xê thì Văn Nhân tán “sự xuất hiện của… sẽ đem lại nhiều luyến nhớ cho khán  giả.”

Sống trong thế giới xô bồ, hỗn tạp của ca nhạc và ánh đèn sân khấu như thế, do bản tính trầm mặc cố hữu, Văn Nhân tránh các buổi tụ họp tán gẫu sau mỗi lần trình diễn của các ca sĩ. Hơn nữa tính của bà xã lại hay ghen, thỉnh thoảng bíp, sau này thì gọi cell phone để kiểm soát xem “thằng chả” có lẹo tẹo với cô nào không ? Nổi tiếng rồi thì mấy cô gái trẻ bám theo là chuyện thường lắm. Cứ cảnh giác cho chắc ăn.

Trung Tâm Hằng Nga thường tổ chức các show tại rạp hát Lido nằm ở 116 bis Avenues des Champs – Elysees của Paris là một hý viện cổ xây cách đây cả trăm năm nhưng cũng nổi tiếng vì có ma…. nhưng không phải ma Tây mà ma Việt. Các văn nghệ sĩ Tây, Đầm trình diễn ở đây bàn tán rằng họ thường xuyên thấy một thiếu phụ Việt Nam, ăn mặc theo kiểu quý phái của Sài Gòn – Gia Định những năm 1920.

Về đêm, trong những lúc vắng vẻ cứ từ phòng quản lý ở trên lầu thướt tha bước xuống. Rồi có khi con ma ngồi xuống bên cạnh hoặc đứng sau lưng các nghệ sĩ, im lặng không nói gì. Trong không khí chộn rộn ở hậu trường, người ra người vô nên chẳng ai để ý. Ai cũng cho đó là nhân viên của đoàn hát hoặc có thể một khán giả nào đó ái mộ các nghệ sĩ cho nên tìm cách vào hậu trường nhìn cho thỏa thích.

Thế nhưng khi giật mình, quay nhìn cho kỹ thì họ không thấy con ma đâu mà chỉ thấy một người đàn bà đang bước vội lên lầu rồi biến mất vào phòng quản lý. Thậm chí có người còn nói, những lúc về khuya đã trông thấy con ma lang thang trên sân khấu hoặc ngồi ủ rũ trên hàng ghế của khán giả một hồi lâu rồi biến mất.

Hôm nay, không giống như mấy show trước, sau buổi trình diễn, do mỏi mệt bởi chuyến bay đường dài xuyên lục địa, rồi nào là tập dượt và mất ngủ vì lạ nhà, Văn Nhân không theo đám văn nghệ sĩ kéo ra khu chợ Việt ở Quận 13 ăn cháo khuya, tán dóc.

Chàng tựa đầu vào một chiếc ghế bành và thiếp đi lúc nào không hay. Vừa chợp mắt được dăm ba phút chàng thấy từ trên lầu một thiếu phụ bước xuống. Thiếu phụ khoảng 25 tuổi, khuôn mặt thật đẹp nhưng vương vấn nét buồn diệu vợi. Đầu nàng vấn tóc trần với chiếc trâm bạc dắt ngang, cổ đeo kiềng vàng. Nàng mặc một chiếc áo nhung màu huyết dụ làm nổi bật chiếc cổ cao và đôi bàn tay trắng ngần. Thiếu phụ đi đôi hài nhung đen thêu chỉ vàng làm bước đi của nàng nhẹ như mây bay.

Tất cả vóc dáng, trang phục khiến con người thiếu phụ tỏa ra một vẻ đẹp quý phái lạ lùng. Trong đầu óc vừa mệt mỏi vừa mơ màng, khi nhìn thấy thiếu phụ, Văn Nhân nghĩ rằng đây có thể là một vũ công mà Trung Tâm thuê mướn, hóa trang, trình diễn phụ với các ca sĩ, dĩ nhiên là nhiều cô rất đẹp, cho nên chàng lên tiếng hỏi :

– Sao cô không đi ăn cháo khuya với mọi người ?

Bằng giọng nói rất nhỏ nhẹ, cô gái đáp :

– Em không phải là nhân viên của đoàn hát. Em là chủ nhân của hý viện này.

Nghe nói thế Văn Nhân giật mình hỏi :

– Cô còn trẻ quá, làm sao cô có thể làm chủ một hý viện to lón như thế này ?

Vẫn với giọng nói như trong mơ, cô gái đáp :

– Hý viện này đã qua bao đời chủ nhưng em là chủ nhân của nó cách đây khoảng 70 năm.

Nghe cô gái nói thế, Văn Nhân nổi da gà và giọng nói trở nên ấp úng :

– Thế thì cô là ma hiện về à ? Bởi vì nếu gần 70 năm thì cô phải là một bà lão chứ sao trẻ đẹp như thế này ?

Nghe hỏi thế cô gái đáp ngay :

– Phải, em là ma nhưng xin ông đừng sợ vì em chẳng hại ai cả. Em chẳng hiểu sao người ta lại sợ ma.

Rồi như thể câu nói đã gợi lên bao nỗi đau, cô gái bật khóc, nói :

– Em chết cách đây 70 năm. Đời em là một khúc nhạc bi thương. Em chưa hề kể chuyện ấy cho ai. Nay thấy ông là một nhà văn, có thể truyền đạt cho đời, cho nên em mới mạo muội kể ra. Ông có vui lòng lắng nghe không ?

Nói xong cô gái tự nhiên ngồi xuống chiếc ghế bành bên cạnh. Là một nhà văn, thích nghe cũng như quan sát chuyện đời rồi dặm mắm dặm muối thêm vào đó để viết thành tiểu thuyết. Hơn thế nữa câu chuyện lại lạ lùng cho nên đầu óc tò mò trấn áp cả nỗi sợ ma cho nên Văn Nhân nói cứng :

– Cô cứ nói đi. Tôi đâu có sợ ma. Tôi cũng là con… ma xó đây. (1)

Dù trong giấc mơ Văn Nhân vẫn còn đầu óc khôi hài. Cô gái nhìn Văn Nhân ra chiều cảm ơn. Rồi bằng giọng nói pha lẫn với nước mắt, nàng kể :

– “Em tên Mộng Quỳnh. Vào năm 1921 khi em còn là cô gái 19 tuổi sinh ra và lớn lên ở Gia Định thì Maurice Cognaq đã 52 tuổi và đang làm Công Sứ Định Tường. Do cha y làm chủ hý viện Lido này, quen lớn với những quan chức trong Bộ Thuộc Địa thường lui tới hý viện, đã chạy chọt để đề bạt Maurice lên chức Thống Sứ Nam Kỳ. Lúc đó cha em đang làm việc tại dinh thống sứ.

Ngày Maurice nhậm chức, y cho phép tất cả gia đình nhân viên phục vụ được tham dự tiệc vui và em cũng được cha em dẫn đi. Nhưng đâu có ngờ đây lại là ngày định mệnh oan nghiệt. Maurice là một gã rất háo sắc. Kể từ khi gặp em, Maurice mê mệt và theo mãi rồi cuối cùng xin cưới em vì bà vợ đầm của y chết cách đây hơn một năm.

Trước lời cầu hôn của Maurice cha mẹ em điếng cả người. Nếu lấy hắn thì trớ trêu quá. Còn nếu từ chối thì sinh mạng của em, của cha mẹ em không biết thế nào. Cuối cùng thì ông bà gạt nước mắt xin em hãy hy sinh để cứu mạng gia đình cũng như nàng Kiều bán mình chuộc cha năm xưa.

Trong thời gian đó em đã có bồ. Em và Công đã yêu nhau. Công 21 tuổi, học Trường Chasseloup Lauba và đang chuẩn bị thi Bac Deux. Công đẹp trai, con nhà nghèo nhưng hiếu học và yêu em hết mực. Em thường gọi Công với cái tên thân mật là Anh Tư vì Công là con thứ ba trong gia đình. Cha mẹ em cũng rất thương Anh Tư và hứa khi đậu xong, ông bà sẽ cho làm đám hỏi. Vào những ngày chủ nhật, em và Anh Tư thường đi Sở Thú chơi. Còn những dịp lễ lớn tụi em đi Lái Thiêu ăn trái cây. Mối tình của tụi em đẹp như hoa như mộng.

Nghe tin em phải lấy Maurice, Công chết lặng người, khóc hết nước mắt. Đã có lúc tụi em định ôm nhau nhảy xuống Cầu Bình Lợi tự vẫn nhưng Công trấn tĩnh lại nói em hãy ráng sống. Anh Tư nói hắn ta năm nay đã hơn năm mươi tuổi. Nhiều lắm là mười, hai mươi năm nữa hắn cũng chết. Dù thế nào anh vẫn thương em và chờ đợi em. Ngày em “lên xe hoa” cũng là ngày em “lên xe tang”. Giữa vòng vây phủ của dinh thống sứ, một con chim bay cũng không lọt, em không còn cách nào liên lạc với Anh Tư.

Vì quá nhớ thương ảnh, em nghĩ ra một kế, nói với Maurice rằng nay em đã là vợ quan thống sứ cần phải giỏi tiếng Pháp để giao dịch với bao giới thượng lưu Pháp. Nghe nói thế Maurice đồng ý ngay. Em nhờ ba em giới thiệu Công với Maurice. Vì ngay tình nên Maurice không nghi ngờ chi cả. Thế là kể từ đó mỗi tuần em được gặp Anh Tư nhưng có học hành chi đâu mà hai đứa chỉ ôm nhau khóc vùi. Những giây phút đắm đuối bên nhau như Ngưu Lang- Chức Nữ đó kéo dài được một năm.

Sau đó có lẽ do có người mách bảo Maurice nghi ngờ và thay bằng một bà giáo người Pháp. Rất may Maurice không ra lệnh cho mật thám giết Anh Tư. Cuộc sống trong cô đơn, buồn tủi  của em như  thế kéo dài năm năm.

Vào năm 1926, cha của Maurice ở Paris qua đời. Xác của ổng được lưu giữ trong phòng lạnh để chờ Maurice về thọ tang. Lúc này Phong Trào Bình Dân ở Pháp thắng thế, chính sách thuộc địa thay đổi đôi chút cho nên địa vị của Maurice chưa chắc đã giữ được. Chính vì thế mà Maurice đệ đơn từ chức đồng thời đưa em về Pháp. Ngày em xuống tàu rời Cảng Sài Gòn, cha mẹ em coi em như đã chết. Em không biết trong số ông Tây bà Đầm và quan chức Việt Nam tiễn đưa quan thống sứ về nước có Anh Tư lẫn trong đó không ?

Về tới Paris, thọ tang cha xong, Maurice thay cha làm chủ hý viện. Trong những lúc Maurice bận rộn hoặc phải đi xa, em thay hắn làm quản lý. Căn phòng trên lầu là nơi em làm việc và nghỉ trưa. Qua tới đây em không còn sợ Maurice như xưa. Vì quá nhớ thương Anh Tư, em lén gửi thư cho ảnh và nhờ ba em chuyển.

Thế nhưng thơ đi thì có, thơ về thì không. Em nghĩ Anh Tư mòn mỏi trông chờ trong tuyệt vọng đã lập gia đình với người khác. Thế nhưng vào một ngày kia, khi em đang ở trong phòng quản lý thì một người gõ cửa bước vào. Người đó không ai khác hơn là Anh Tư.

Nhìn thấy ảnh em cứ ngỡ đây là giấc mơ. Nhưng khi Anh Tư ôm chặt và hôn tới tấp lên mặt em thì em hiểu rằng đây là sự thực. Rồi qua dòng nước mắt Anh Tư kể cho em nghe cuộc đời ảnh sau khi bị Maurice đuổi không cho làm précepteur nữa. Kể từ đó, sợ mật thám bắt, anh cắt đứt liên lạc với ba em và đổi địa chỉ.

Sau khi lấy xong Bac Deux, năm năm sau tốt nghiệp kỹ sư công chánh, ảnh xin được việc làm tại Sở Tràng Tiền. Lúc này ảnh cũng đã lớn cho nên ba má ảnh giục cưới vợ nhưng ảnh cương quyết chờ đợi em. Khoảng năm sau, ảnh bỏ công việc này và xin làm chuyên viên cơ khí cho con tàu Marseille chuyên chạy đường Thượng Hải, Hongkong, Sài Gòn, Singapore và Pháp để thực hiện ước mơ gặp lại em.

Sau khi dành dụm được một số tiền và phần nào rành đường đi nước bước ở Pháp, ảnh trốn ở lại và lên Paris tìm em. Và ngày hôm nay đây…. ảnh đã đạt được giấc mơ đó. Trong vòng tay ấm áp của Anh Tư em thấy đời em như sống lại và em đã khóc… khóc hết nước mắt, nhưng đó là những giọt nước mắt hoan lạc. Và em đã hưởng được những giây phút tuyệt vời bên Anh Tư dù em đã làm vợ Maurice hơn  bảy năm.

Thế rồi dưới sự sắp xếp của em, lợi dụng những lúc Maurice đi xa hoặc bận công việc, Anh Tư đều lên đây gặp em. Tụi em cũng đã bàn tính đến chuyện cùng trốn sang Thụy Sĩ để sống với nhau. Cuộc ái ân vụng trộm như thế kéo dài được ít tháng thì một ngày kia khi hai đứa còn đang ở trong phòng thì Maurice mở cửa bước vào.

Theo em, Maurice hoàn toàn ngay tình, không biết gì cả. Nhưng có lẽ hôm đó hắn thay đổi chương trình hoặc quên một món đồ gì đó nên quay lại lấy. Thật oan nghiệt! Khi thấy em đang trong vòng tay của Công, Maurice nhận ra ngay người thanh niên năm xưa đã kèm em học ở Dinh Thống Sứ.

Y giận điên người và rút trong người ra khẩu súng lục, chĩa thẳng vào Công. Trước tình thế nguy cấp đó, em gỡ tay Công ra rồi thét lên “Không được bắn !” Rồi em nhào lên đứng trước mặt Công, không ngoài mục đích mong Maurice, vì không nỡ giết em mà Công có cơ hội chạy thoát. Thế nhưng khi em vừa nhào tới trước mặt Công thì một phát đạn nổ vang. Khi thấy em ôm ngực, lảo đảo thì chính Maurice cũng kinh hoảng nhìn trừng trừng vào đôi tay của hắn và khẩu súng rớt xuống sàn.

Maurice không ngờ chính hắn đã giết vợ hắn. Theo em nghĩ, Maurice không hề có ý giết em. Nhưng có lẽ lúc hắn bóp cò cũng chính là lúc mà em đã đứng án ngữ để che chở cho Công cho nên em đã chết thế cho Công. Vì em chết oan và chết vào giờ linh. Hơn thế nữa vì em lúc nào cũng còn thương nhớ Anh Tư và những giây phút mặn nồng bên ảnh, khiến em không đầu thai được và cũng không thể lìa xa căn phòng này. Đã gần bảy mươi năm qua em chưa hề thố lộ chuyện này với ai. Nay cơ duyên gặp anh và thấy anh là nhà văn vốn đa cảm cho nên em nhờ anh một chuyện, không biết anh có vui lòng giúp cho không ?”

Nghe câu chuyện thương tâm như thế. Dù không biết hậu quả tốt xấu thế nào, dĩ nhiên là  không thể từ chối cho nên Văn Nhân nói :

– Chuyện gì tốt lành cho cô thì tôi sẵn sàng.

Nghe Văn Nhân nói thế, cũng bằng cái nhìn thật biết ơn, cô gái nói :

– Anh làm ơn đến chùa, thỉnh một vị sư tu hành đức độ, xin cho em một thời kinh siêu độ để em có thể đi đầu thai. Có như thế thì kiếp sau em mới có hy vọng gặp lại Anh Tư. Nếu còn như thế này thì chỉ làm khổ em, khổ Anh Tư và khổ người ta.

Cô gái vừa nói đến đây thì từ ngoài cửa, những tiếng tru tréo bỗng vang lên :

– Anh Văn Nhân ơi ! Bộ anh chê tụi em sao mà không chịu đi ăn với tụi em ? Anh ở đây để nói chuyện với ma hay sao ?

Đấy là những tiếng lá ó của mấy cô ca sĩ, nhân viên đoàn hát ăn cháo khuya xong kéo về. Và cũng là lúc Văn Nhân giật mình thức dậy. Vừa dụi mắt, lắc nhẹ đầu cho tỉnh táo, Văn Nhân đưa mắt nhìn lên căn phòng quản lý. Căn phòng vẫn đóng cửa im lìm và Mộng Quỳnh cũng biến đâu mất. Thấy chàng chẳng trả lời trả vốn chi cả, mấy cô gái lại lên tiếng chọc ghẹo :

– Trông anh sao ngơ ngác như bị ma nhập vậy !

Rồi những tiếng cười chọc ghẹo lại rộ lên. Không một phản ứng, Văn Nhân lặng lẽ đứng dậy, đi vào phòng vệ sinh rửa mặt cho tỉnh táo. Sáng hôm sau, lấy cớ bận chuyện riêng, chàng một mình tới ngôi chùa Việt Nam cũng ở Paris thuật lại cho sư cụ nghe câu chuyện tối qua. Nghe xong sư cụ thở dài nói :

– Đời là bể khổ bến mê ! Hiện nay các nhà ngoại cảm đã tiếp xúc được với nhiều hồn oan nơi cõi âm. Rất nhiều người không sao siêu thoát được vì họ đã chết một cách oan khiên, nghiệt ngã. Cứu độ chúng sinh sao cho “Âm siêu, dương thới” là bổn phận của nhà Phật. Xin ông đừng lo.

oOo

Ba ngày sau, trong căn nhà ấm cúng tại Thành Phố Melbourne, Úc Châu, Văn Nhân ngồi thoải mái trong chiếc ghế bành, với một ly nước cam uống cho lại sức. Còn bà vợ thì lăng xăng sắp xếp lại vali, quần áo của chàng và nấu một nồi phở là món “tủ” mà Văn Nhân ưa thích.

Chuyến trình diễn đường dài như thế lần nào cũng khiến chàng mệt mỏi và thèm ngủ. Đầu dựa ngửa vào chiếc ghế và chàng thiếp đi lúc nào không hay. Chàng vừa chợp mắt được vài phút thì từ ngoài cửa một người đàn bà bước vào. Trong giấc ngủ trưa mệt mỏi và chập chờn, chàng cứ tưởng đó là người bạn của bà xã tới chơi nhưng khi người đàn bà đến gần và lên tiếng thì chàng nhận ra đó là Mộng Quỳnh. Vẫn trong bộ trang phục quý phái, nhưng hôm nay khuôn mặt của nàng có tươi hơn một chút. Nàng nói :

– Cám ơn anh. Nhờ có anh nói với sư cụ mà em được hưởng một thời kinh siêu độ. Pháp Phật đã làm em giác ngộ và em đã trả lại tất cả những gì gọi là ảo ảnh vô thường của trần gian và được đi đầu thai. Em cũng cầu xin kiếp sau sẽ không còn gặp những chuyện oan trái nữa và nguyện được ăn đời ở kiếp với Anh Tư để đáp lại những ân tình mà Anh Tư đã dành cho em.

Nói xong nàng mạnh dạn nắm lấy đôi tay của Văn Nhân, lắc nhẹ. Hình như đôi mắt bồ câu của nàng long lanh vì nước mắt. Trước tình thế đó, Văn Nhân không còn cách nào hơn là lên tiếng an ủi :

– Mộng Quỳnh ! Không có chi Mộng Quỳnh à. Đó chỉ là bổn phận thôi.

Nghe nói thế, bằng một giọng rất tỉnh táo, Mộng Quỳnh nói tiếp :

– Em nhờ anh, với văn tài, xin anh viết lại truyện này để người đời biết được những chuyện đau thương dưới thời đất nước bị cai trị bởi Thực Dân Pháp.

Nói xong nàng từ từ lùi xa rồi bóng nàng biến mất sau khung cửa. Ngay lúc đó những tiếng eo éo bỗng vang lên :

– Anh mớ gì dữ vậy ? Mộng Quỳnh ! Mộng Quỳnh là con nào ?

Đó là tiếng la của bà vợ, cùng với những những cái lắc mạnh vào vai đã làm Văn Nhân tỉnh giấc. Vì còn đang mơ màng cho nên Văn Nhân chưa hiểu chuyện gì thì bà vợ lại đay nghiến:

– Gớm thật ! Mới có vài ngày lại thêm con Mộng Quỳnh nữa. Nó là con nào vậy ?

Văn Nhân đưa đôi mắt ngơ ngác nhìn vợ. Và có lẽ cũng phải mất ít phút sau chàng ta mới tỉnh táo hẳn. Chàng nhận ngay ra rằng bà vợ “sư tử Hà Đông” của mình lại ghen bóng ghen gió bởi vì trong cơn mê vừa rồi miệng chàng đã thốt ra những tiếng “Mộng Quỳnh, Mộng Quỳnh”. Bằng giọng thật dịu dàng và có vẻ nịnh vợ, chàng nói :

– Mộng Quỳnh là con ma. Thôi “honey” cho anh ăn phở đi. Anh đói bụng lắm rồi. Vừa ăn phở anh sẽ kể cho “honey” nghe.

Bà vợ dù có ngúng ngoảy, ra oai thêm đôi chút nhưng rồi cuối cùng cũng thương thằng chả, bằng cách quay lại bếp, dọn ra hai tô phở. Mùi thơm của phở, vị béo của thịt bò, giá sống hành trần, cái nóng còn bốc hơi của nước dùng làm Văn Nhân tỉnh người. Vừa ăn, chàng lấy lại tự tin và cứ thành thật kể lại tất cả những gì chàng nghe và thấy trong giấc mơ xảy ra tại Hý Viện Lido. Kể xong, Văn Nhân tin tưởng rằng bà vợ sẽ xúc động và cảm thương cho cuộc đời trái ngang của Mộng Quỳnh. Thế nhưng bà vợ “Xì” một cái nói :

– Tin ông thì đổ thóc giống ra mà ăn ! Ông là nhà văn, ông viết gì chẳng được. Có lần trên sân khấu nghe ông khen mấy cô ca sĩ, về nhà tôi hỏi ông ‘có thực vậy không anh ?’ thì ông nói ‘Anh phịa đó !’ Vậy thì chuyện này biết đâu ông thích con Mộng Quỳnh nào đó rồi phịa ra chuyện ma ? Ông không thích nó sao trong giấc ngủ ông còn  ‘Gọi thầm tên em ?’. Ông định chối hả ? ”

Nghe vợ nói thế Văn Nhân cụt cả hứng. Bằng sự thông minh vốn có còn rơi rớt lại Văn Nhân “ngộ” ra rằng, một khi đàn bà đã ghen, dù ghen bóng ghen gió, nếu cứ dùng lý luận giải thích thì “từ chết tới bị thương”. Thôi thì chịu thua cho êm chuyện. Nở một nụ cười như mếu, Văn Nhân nói :

– Em của anh thánh thật ! Chẳng cái gì qua mặt được em. Chuyện Con Ma Ở Rạp Hát Lido là chuyện anh phịa đó. Còn Mộng Quỳnh là tên cuốn thiểu thuyết anh đang thai nghén. Toàn chuyện phịa thôi em ơi !

Nghe Văn Nhân đấu dịu thế, dường như bà vợ cũng đã nguôi ngoai. Khẽ nguýt một cái bà nói:

– Ông tưởng qua mặt được tui hả. Còn khuya ! Nè, nhất vợ nhì Trời đó nghe ông ! (Đào Văn Bình – trích tuyển tập Mê Cung sắp xuất bản)

(1) Ma xó nằm ở một góc nhà cho nên biết hết mọi chuyện.

Dung Dung chuyển tiếp

CỨU NGƯỜI…

Vừa xong tại cầu Chương Dương có một cô gái trẻ nhảy xuống cầu, chơi vơi giữa dòng nước đỏ ngầu. Lúc này trên cầu mọi người đang nháo nhác đứng nhìn, người thì hô hoán nhiều người thì đưa điện thoại ra quay clip, chụp hình vv. Nhưng tuyệt nhiên không có ai nhảy xuống cứu phần vì không biết bơi, phần thì sợ độ cao của cây cầu.

Và bỗng nhiên ầm một cái, mình chỉ kịp nhìn thấy một thanh niên lao xuống, vươn những sải tay tới gần cô gái rồi kéo cô gái vào, vật lộn một hồi hai người cũng vào được tới bờ với sự hò reo thán phục, cùng lúc đó có Anh phóng viên giơ máy lên chụp hình và phỏng vấn chàng trai:

– Anh thật là dũng cảm !!! Động cơ nào thúc đẩy anh ko sợ nguy hiểm đem tính mạng mình lao xuống cứu người ???

Chàng trai thở hổn hển tóc tai ướt bù xù hai hàm răng va mạnh vào nhau nói ko ra hơi: “Mẹ kiếp động cơ cái cứt. Bố mà biết thằng nào đẩy bố xuống thì bố giết” !

Câu chuyện này vẫn chưa kết thúc, A phóng viên quay sang hỏi cô gái tại sao lại tự tử. Cô gái trả lời: tự tử cái cứt ở nhà mất điện nóng ra sông tắm bị thằng chó này túm tóc lôi vào bờ …

Yên Nhàn chuyển tiếp

Bản tin số 109/2634 – Ngày 19/4/17

NHỮNG SAMURAI CUỐI CÙNG

Tầng lớp những Võ sĩ đạo đã biến mất trong xã hội Nhật Bản, sau hàng thế kỷ thống trị sức mạnh quân sự.

Các Lãnh chúa từng dựa vào họ để huấn luyện chiến binh, nhưng vào năm 1868, phong trào Minh Trị Duy Tân dưới thời Thiên Hoàng Minh Trị đã dần dần tước bỏ những đặc quyền đặc lợi của tầng lớp Samurai, thay vào đó là một đội quân hiện đại theo kiểu phương Tây.

Theo thời gian, các Võ sĩ đạo được kính trọng này dần mất đi vị trí độc tôn trong lực lượng vũ trang của quốc gia, cũng như đặc quyền mang theo kiếm nơi công cộng. Mặc dù vẫn tiếp tục nắm giữ các vị trí có tầm ảnh hưởng, hầu hết vẫn ở trong lĩnh vực kinh doanh, chính phủ, và báo chí, chứ không phải quân đội.

Vào đầu những năm 1900, tầng lớp Samurai đã biến mất trong xã hội Nhật Bản. Tuy nhiên, ngày nay, người ta lại ngưỡng mộ sự dũng cảm, những cống hiến, và triết lý của họ. Từ phim Hollywood đến truyện tranh đều đề cập đến Samurai như hình mẫu của một anh hùng. Thời kỳ hoàng hôn của những Samurai cuối cùng:

1/. Nữ Samurai thực sự khá phổ biến trong chế độ phong kiến Nhật Bản.2/. Mặc dù có trách nhiệm chính là bảo vệ gia đình, họ vẫn có vị thế cao trong xã hội. 3/. Không giống như nhiều phụ nữ thời đó, tất cả các nữ Samurai đều biết chữ.

4/. Một nữ Samurai uy nghiêm. 5/. Tuy nhiên, hầu hết Samurai vẫn là đàn ông. Mặc dù chiếm ít hơn 10% dân số Nhật Bản, các Samurai vẫn có tầm ảnh hưởng rất lớn. 6/. Hình xăm có lịch sử lâu đời tại Nhật Bản, và người ta không biết chính xác vì sao Samurai lại tham gia vào hình thức nghệ thuật này, có những giả thuyết cho rằng: Chúng được dùng để xác định thi thể sau trận chiến.

7/. Bức ảnh nổi bật này được chụp bởi Franz von Stillfried-Ratenicz vào năm 1881, ông đã tô màu bằng tay cho tác phẩm của mình. 8/. Thật khó tưởng tượng được trọng lượng của bộ giáp này là bao nhiêu, đặc biệt là cái mũ bảo vệ đầu, được gọi là “kabuto”.

9/. Một người đàn ông lớn tuổi mặc áo choàng Samurai truyền thống, đây vốn là một bộ đồ dành cho lính chữa cháy. Ngoài các lực lượng quân đội hàng đầu, thỉnh thoảng, Samurai được huy động làm lính cứu hỏa trong các trường hợp khẩn cấp nơi công cộng.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

XEM TƯỚNG STALIN

NHÂN VẬT SAU LENIN

Lịch sử ghi nhận đã có đến hàng chục triệu người Nga và Ba Lan chết dưới tay của Stalin. Sở dĩ ông này tàn nhẫn như vậy là vì có những đặc điểm nhân tướng sau.

Stalin là trường hợp của một nhà lãnh đạo tàn nhẫn nhất thế giới, ông có tóc dựng đứng lên, mặt vuông, tóc dựng là người làm chuyện dữ, chuyện tàn sát máu chảy, mặt vuông là người kiên trì không ai lay chuyển được.

Mặt của Stalin là mặt thịt nén, giống như ván ép nén lại với nhau, cứng như sắt, là người giết người một cách vô lương tâm không thể tưởng tượng được, tàn nhẫn đến mức giết cả triệu người không nháy mắt, không để lộ trên nét mặt.

Chính vì Stalin có tướng này lên ông đã giết cả hàng chục triệu người mà vẫn không chút đổi lòng. Là bạn với ông ta cũng thế, thù với ông ta cũng vậy, ông ta đều giết, và lịch sử đã chứng minh điều này.

Đại thanh trừng là một cuộc thanh trừng trên diện rộng theo lệnh của Stalin và được thực hiện bởi Bộ nội vụ Liên Xô (NKVD) dưới sự điều hành của Nikolai Jeschow. Cuộc thanh trừng này nhắm vào những người bị cho là kẻ thù của chế độ Stalin và những người mà bị chính quyền Stalin nghi ngờ.

Theo Jörg Baberowski, giáo sư về Đông Âu tại đại học Humboldt ở Berlin, cao điểm của cuộc khủng bố là từ tháng 7 năm 1937 cho tới giữa tháng 11 năm 1938. Trong những tháng này, đã có 1,5  triệu người bị bắt, trong số đó phân nửa (khoảng 750.000 người) bị xử tử. Nhiều người khác bị cầm tù hay đưa vào trại lao động Gulag. (theo WikiWand)

Xuân Mai chuyển tiếp

4 BÍ MẬT ĐẰNG SAU MỨC LƯƠNG

NGẤT NGƯỠNG CỦA NGƯỜI NHẬT

Đằng sau những thành công mà người Nhật đạt được chính là sự làm việc chăm chỉ đến từ mỗi nhân viên Nhật. Và để đạt được mức lương nghìn đô mỗi tháng, họ đã phải bỏ ra rất nhiều thời gian và sức lực.

1/. Làm việc không ngừng nghỉ : Không như ở Việt Nam, làm việc quá giờ hành chính là một việc rất đỗi bình thường ở Nhật. Không kể đến các ngành công nghiệp đặc thù thì nhân viên ở Nhật cũng đã làm hơn 14 tiếng mỗi ngày. Và cũng chẳng có gì là mới mẻ nếu như có nhân viên nào làm thêm hơn 100 giờ mỗi tháng.

Trong những thập niên 80-90, thời kỳ mà Nhật Bản đang phát triển cực thịnh, việc làm thêm ngoài giờ hành chính của họ sẽ được chi trả.Nhưng hiện giờ trong thời kì kinh tế suy thoái, việc làm thêm ngoài giờ sẽ không giúp nhân viên kiếm thêm một tí tiền lương nào. Đúng theo quy định thì nhân viên sẽ được nghỉ vào lúc 5h chiều, nhưng nếu công việc của ngày hôm đó vẫn chưa được hoàn thành thì họ sẽ ở lại công ty mãi đến nửa đêm để làm cho xong.

Ở lại trễ không chỉ để hoàn thành công việc của mình mà đây cũng là cách để các nhân viên giữ “hòa khí” với đồng nghiệp. Nhật Bản là một xã hội rất có tinh thần tập thể, mọi người đều gắn bó với nhau qua việc làm việc theo nhóm. Việc rời khỏi công ty trước những người khác đối với người Nhật là một sự hổ thẹn.

2/. Khen thưởng và mức độ ổn định ở công việc : Ở Nhật Bản, nếu bạn làm việc chăm chỉ và đạt hiệu quả, bạn chắc chắn sẽ được khen thưởng. Bạn hoàn toàn có thể có được cấp bậc cao khi làm việc tại một công ty hơn 10 năm, và đó cũng chính là lý do mà nhân viên Nhật Bản thường làm việc cho một công ty cả đời chứ hiếm khi nhảy việc như ở các nước khác.

Ở mọi công ty Nhật, việc bị sa thải gần như là không có, ngay cả khi bạn làm việc kém hiệu quả hay ngủ trong giờ làm vì bạn vẫn luôn là một phần của công ty và công ty sẽ “chăm sóc” bạn. Tuy nhiên dù rất hiếm nhưng việc nhân viên bị sa thải cũng có thể xảy ra và nhiều người trong số họ sẽ tự tử. Ở Nhật Bản, việc bạn bị công ty sa thải cũng giống như bị chính cha mẹ từ mặt và điều này bị xem là một sự sỉ nhục. Nếu bạn đã dành cả cuộc đời để làm việc cho công ty đó thì bạn sẽ cảm thấy rất khó có thể chấp nhận khi phải sang làm cho một công ty khác. Có thể nói, trừ một số ít trường hợp bị sa thải thì mức độ ổn định trong công việc tại Nhật Bản cao hơn các nước phát triển khác.

Mức thưởng ở Nhật khá cao, nằm vào khoảng 30.000 USD/năm, nhưng vẫn sẽ thấp hơn so với Mỹ (45.000 USD/năm).Và phụ nữ sẽ có mức thưởng thấp hơn (khoảng 25.000 USD/năm).Một nhân viên bình thường tại Nhật trung bình nhận được 2 khoản tiền thưởng mỗi năm (một khoản vào tháng 1 và một khoản vào tháng 6).Với chi phí cuộc sống đắt đỏ tại Nhật thì việc nhận được tiền thưởng là điều vô cùng quan trọng để nhân viên có thể duy trì cuộc sống. Tuy nhiên, với tình hình suy thoái kinh tế đang diễn ra ở Nhật, những khoản tiền thưởng này đang thu hẹp lại.

3/. Người Nhật vẫn đi làm ngay cả khi bị ốm : Có một điều chắc chắn rằng ngay cả khi bị ốm, người Nhật vẫn đi làm. Trên thực tế, người lao động Nhật thường không sử dụng ngày nghỉ phép hoặc nghỉ ốm của mình, thậm chí ngay cả khi thủ tướng Abe thỉnh cầu người lao động Nhật Bản sử dụng ngày nghỉ phép của mình. Gần đây, chính phủ Nhật Bản buộc thực thi đạo luật buộc người lao động phải nghỉ phép và nghỉ ốm để đảm bảo sức khỏe cho người dân nước này.

4/. Phân biệt đối xử với nhân viên người nước ngoài : Có một thực trạng là nhân viên nước ngoài thường bị người Nhật xem là nhân viên tạm thời. Điều đó đồng nghĩa với việc họ không được coi là nhân viên “thực sự” và hiếm có cơ hội thăng tiến. Thường thì nhân viên nước ngoài được hưởng bảo hiểm y tế đầy đủ, không phải chịu đóng thuế và nhận được tầm 3.000 USD/tháng.Tuy nhiên, điều khó khăn nhất của họ trong công việc chính là cơ hội thăng tiến, là người nước ngoài thì sẽ rất khó để có thể đạt được vị trí quản lý trở lên nếu làm việc ở Nhật.

Vì vậy, hãy suy nghĩ thật kỹ về tương lai và sự nghiệp của mình trước khi làm việc tại một công ty Nhật nhé ! (NY theo the thao van hoa)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

Ý NGHĨA THẦN BÍ CỦA SỐ 7

TRONG CÁC NỀN VĂN HÓA

Theo quan niệm của nhiều nền văn hóa và tôn giáo, số 7 được coi là con số may mắn. Không những vậy, cách giải thích về con số này cũng như quan niệm và truyền thuyết gắn liền với ý nghịa của số 7 vô cùng phong phú tùy theo từng nền văn hóa.

1/. Kinh Thánh : Nhắc đến sự kì bí và những truyền thuyết về số 7 thì không thể không nói đến sự xuất hiện của số 7 trong đạo Thiên Chúa và Kinh Thánh. Số 7 xuất hiện rất nhiều lần đến nỗi nó trở thành một con số biểu tượng liên hệ chặt chẽ đến tín ngưỡng Thiên Chúa giáo.

Số 7 được sử dụng như một con số lý tưởng biểu thị sự hoàn thiện hay hoàn hảo về cả linh hồn lẫn thể xác. Chúa được khắc họa với 7 tia sáng ở giữa 6 tia sáng tạo. Đức chúa trời đã mất 7 ngày để sáng tạo nên vũ trụ. Eva cũng được tạo ra từ xương sườn thứ 7 của Adam trong khi đó Adam được “tạo ra” vào ngày 7/10 (ngày đầu tiên của Tishri – tháng 7 theo lịch Do Thái).

Ý nghĩa đặc biệt của số 7 được tìm thấy thông qua sự xuất hiện dày đặc trong Kinh Thánh. Kinh Thánh ban đầu được chia thành 7 phần chính và tổng số lượng sách ban đầu là 49 – bội số của 7. Nó thể hiện sự hoàn hảo tuyệt đối cho những lời của Chúa. Số 7 được sử dụng 55 lần riêng trong sách Khải Huyền và cũng là con số của sự thay đổi sau một chu kì hay sự đổi mới tích cực.

Những yếu tố của Kinh Thánh gắn liền với số 7 có thể kể ra như: bảy người trong Hội Thánh đầu tiên, bảy kèn, bảy đôi mắt, bảy đại tội, bảy bí tích, bảy lần Naaman tắm ở sông Jordan, 7 ngày sáng tạo của Chúa…

2/. Đạo Hindu : Số 7 trong quan niệm của những người theo đạo Hindu tượng trưng cho Trái đất. Thánh kinh của đạo Hindu tuyên bố rằng, Trái đất là một trong số 14 hành tinh tồn tại, chúng nằm ở các vị trí cao thấp khác nhau.

Theo đó thì Trái đất nằm ở vị trí chính giữa với 7 hành tinh ở trên và 7 hành tinh nằm bên dưới (bao gồm cả hành tinh số 0 – hành tinh không được biết đến).

Bảy hành tinh phía trên tương ứng với 7 “thế giới” khác nhau trong đạo Hindu : mặt đất thế giới của con người, không khí thế giới của các vì sao, thiên đường trên trời thế giới của chúa, thế giới của các sinh vật lộng lẫy, thế giới của các vị thần, thế giới của linh hồn thuần khiết và thế giới của sự thật.

Bảy hành tinh này cũng tương ứng với 7 trường ý thức hay vỏ của cơ thể người. 7 hành tinh phía dưới là nơi cư ngụ của ma quỷ và thế lực bóng tối.

Ý nghịa của số 7 xuất hiện rất nhiều trong kinh Hindu. Thần lửa Agni được miêu tả với 7 bàn tay và bảy ngọn lửa – tương ứng với những phần của cơ thể người và 7 nguồn năng lượng sẽ thức tỉnh trong quá trình thực hành tâm linh của con người. Không chỉ vậy, Surya – vị Thần Mặt trời cũng cưỡi một cỗ xe có 7 con ngựa.

Số 7 cũng có ý nghĩa quan trọng trong đám cưới của người Hindu. Cặp đôi mới cưới thường phải đi 7 bước vòng quanh một đám lửa. Theo truyền thống, khi đã cưới thì mối nhân duyên giữa 2 người sẽ kéo dài đến 7 kiếp. Có thể thấy, số 7 ở đây phần nào tượng trưng cho sự lâu bền của tình yêu.

3/. Trung Quốc : Trong văn hóa truyền thống của Trung Quốc, y nghia cua so 7 đại diện cho sự kết hợp của Yin, Yang (tạm dịch: Âm – Dương) và 5 nguyên tố căn bản của tự nhiên. Sự kết hợp này được coi là một sự hài hòa tuyệt hảo trong tư tưởng của Khổng giáo. Trong khi đó, theo tư tưởng của Lão giáo thì số 7 đại diện cho “Tao”, có sự liên hệ chặt chẽ với lòng tốt và cái đẹp.

Số 7 được sử dụng rộng rãi trong văn hóa Trung Quốc cổ đại, ví dụ như 7 kho báu trong Kinh Phật, ngày lễ Thất tịch 7/7 hàng năm khi mà Ngưu Lang Chức Nữ có cơ hội được gặp mặt trên cây cầu Ô Thước. Câu nói “làm được một bài thơ trong bảy bước đi” cũng được sử dụng để ám chỉ sự nhanh nhẹn của một người thời xưa…

Bên cạnh những ý nghĩa tích cực thì số 7 cũng bị coi là một con số không may mắn. Về một mặt nào đó, con số này tượng trưng cho sự bỏ rơi và tức giận, hay kể cả cái chết.

Tháng 7 trong lịch âm thường được gọi là “tháng cô hồn” vì người ta tin rằng, đây là quãng thời gian mà cửa địa ngục mở ra cho những linh hồn đến với thế giới người sống.

4/. Nhật Bản : Giống như nhiều nước trên thế giới, số 7 được coi là một con số may mắn ở Nhật Bản. Niềm tin này phát triển từ nền văn hóa và tôn giáo của đất nước chứ không phải chỉ là một trào lưu được truyền vào từ những nước khác.

Là một quốc gia mà người dân đa số theo Phật giáo, số 7 có ý nghĩa khá quan trọng trong đời sống tâm linh của người Nhật. Theo Phật giáo, một người có thể được tái sinh 7 lần trước khi vào được cõi Niết Bàn. Hình tượng biểu tượng của con số 7 này có thể được coi là điểm gốc của hình tượng con số 7 trong văn hóa Nhật.

Một biểu tượng may mắn của số 7 trong văn hóa Nhật là “7 vị thần may mắn”. Theo đó, 7 vị thần này thường được miêu tả đang chèo trên một con thuyền đầy châu báu và sẽ cập bến vào ngày đầu năm mới.

Họ sẽ phân phát quà và sức khỏe đến những người thực sự xứng đáng. Những phong bao lì xì đầu năm thường có hình của 7 vị thần này, tượng trưng cho một năm may mắn và đầy tài lộc.

Số 7 cũng gắn liền với lễ kỉ niệm sự sống và cái chết của con người. Người Nhật thường tổ chức lễ mừng 7 ngày sau sinh của trẻ con. Ngược lại, người ta cũng cho rằng bảy ngày là khoảng thời gian cần thiết để linh hồn người chết về với cõi âm. Nhiều lễ hội của Nhật cũng được tổ chức liên quan đến số 7 như ngày lễ 7-5-3 của trẻ con hay lễ Tanabata vào 7/7.

Lan Hương chuyển tiếp

‘CHỈ 5 PHÚT, KHÔNG CẦN DÙNG THUỐC’

THOÁT KHỎI ĐAU ĐẦU

Các chuyên gia nghiên cứu khoa học cho thấy rằng massage là biện pháp hữu hiệu giúp giảm đau đầu, chỉ cần bạn tìm đúng huyệt vị, trong vòng 5 phút các triệu chứng đau đầu sẽ tan biến.

Trước tiên, hãy nghỉ ngơi và thư giãn. Massage không mất nhiều thời gian: chỉ từ 30 giây đến một phút. Massage một điểm với các chuyển động nhẹ hoặc vòng tròn. Thông thường, triệu chứng đau đầu sẽ biến mất trong quá trình massage hoặc 5-10 phút sau đó.

Có 6 điểm huyệt chính để chữa đau đầu :

H1: Điểm “con mắt thứ ba”, hay Yintang, nằm giữa hai lông mày, trên điểm nối tiếp của mũi và trán. Điểm này cũng chịu trách nhiệm loại bỏ mệt mỏi cho mắt.

H2: Hai điểm đối xứng nằm ở phần dưới của mép lông mày, massage khu vực này cũng làm giảm chảy nước mũi và cải thiện thị lực. Massage khoảng một phút bằng cách ấn hoặc di chuyển vòng tròn.

H3: Những điểm này nằm ở cả hai phía của lỗ mũi chiếu thẳng từ mắt xuống. Để tìm thấy chúng, bạn ấn nhẹ tay để cảm thấy một vùng lõm dưới đáy xương má. Day huyệt này giúp mở xoang, giảm nhức đầu, đau răng và căng thẳng.

H4: Hai điểm khác nằm ở phía sau đầu, giữa tai và đầu cột sống. Massage các điểm này giúp giảm nghẹt mũi, đau mắt và tai, nhức đầu dữ dội, đau nửa đầu.

H5: Các điểm Shuai gu nằm cách mép đường viền tóc 2-3 cm. Khi bạn sờ tai thấy một vùng lõm nhỏ thì sẽ tìm thấy điểm huyệt này. Bạn tác dụng một lực vừa đủ vào điểm này làm giảm đau nhanh chóng và giúp thư giãn mắt.

H6: Những điểm đối xứng này nằm ở mặt sau của bàn tay, giữa ngón cái và ngón trỏ. Áp dụng một lực lên điểm này cũng có tác dụng giảm đau lưng, đau răng và căng thẳng cơ cổ.

Ngoài xoa bóp những điểm này, những người hay bị nhức đầu thường xuyên cần phải chú ý đến chế độ ăn uống, ăn ít ngũ cốc nguyên, các loại hạt và thực phẩm chế biến sẵn, không nên uống nhiều cà phê và đồ uống có cồn. Kiểm soát chế độ ăn uống kết hợp với bấm huyệt, sau một khoảng thời gian sẽ giúp bạn giảm bớt triệu chứng nhức đầu. Ngoài ra, hãy luôn nhớ là tự tạo cho mình một tinh thần vui vẻ, an hòa, thư thái…đó là chìa khóa giúp bạn có được sức khỏe dài lâu nhé. (theo Đại kỷ nguyên)

Dung Dung chuyển tiếp

BÍ QUYẾT

MUA VÉ MÁY BAY RẺ

MÀ HÃNG HÀNG KHÔNG KHÔNG “DÁM” TIẾT LỘ

Không cần chờ đến đợt khuyến mãi đâu, chỉ cần lưu ý 5 bí quyết mua vé máy bay giá cực rẻ mà nhân viên hàng không chưa bao giờ “dám” tiết lộ, nay đã được bật mí.

1/. Luôn mua vé máy bay vào buối sáng : Giá vé máy bay trên trang chủ / đại lý vé máy bay của các hãng hàng không được thay đổi liên tục, trung bình là khoảng 3 lần trong một ngày. Và rõ ràng là vé vào buổi sáng lúc nào cũng có giá rẻ nhất do các hãng hàng không thường cập nhật danh sách các ghế trống trên các chuyến bay cũng vào thời điểm đó. Vì vậy, sau này nếu có dự định đi du lịch mà không có đợt khuyến mãi, mọi người cứ việc canh vé vào buổi sáng nhé, chắc chắn sẽ mua được giá vé rẻ.

2/. Giá rẻ nhất của các ngày trong tuần thường rơi vào thứ 3 và thứ 4 : Vì lượng khách đi du lịch thường chọn bắt đầu khởi hành từ ngày thứ 2 và kết thúc vào ngày thứ 6 hoặc cuối tuần nên các ngày thứ 3 và thứ 4 thường có giá tương đối rẻ hơn nhiều so với những ngày khác.

3/. Các tháng 3, 4, 9 và 11 là các tháng có giá vé rẻ nhất : Do 4 tháng này không phải là mùa du lịch, và thường là thời điểm sau các dịp lễ lớn nên giá vẻ ở 4 tháng này thường có giá hợp lí, dễ chi hơn là giá vé mua ở những tháng khác. Đối với hãng hàng không Airasia, thường có đợt khuyến mại vào tháng 2; 5; 8; 11 có giá cực rẻ. Hãng Jetstar Paciffic thì cứ thứ 6 hàng tuần, từ 14h – 17h có những chương trình giảm giá siêu rẻ.

4/. Mua vé trọn gói : Nhiều hãng hàng không đã đưa ra vé trọn gói bao gồm vé máy bay, chỗ ở và phương tiện đi lại ở địa phương. Điều này có thể tiết kiệm thời gian sắp xếp đi lại và chỗ ở của bạn, đồng thời cũng tránh được sự “chặt chém” ở nơi mà mọi người muốn đến.

5/. Trở thành thành viên của các hãng hàng không : Nếu là người thường xuyên đi lại bằng đường hàng không thì việc trở thành thành viên thân thuộc của các hãng hàng không là vô cùng cần thiết, vì khi đó mọi người sẽ hưởng rất nhiều chương trình ưu đãi cũng như chương trình tích điểm (nếu tích đủ điểm thì sẽ được bay miễn phí vé đấy mọi người ạ). Chúc mọi người luôn mua được vé máy bay giá rẻ nhé.

Phan Tất Đại chuyển tiếp