KHÔI HÀI ĐEN (5)

Tr moc tuiTRÙM MÓC TÚI

Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.

Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc valise da, bước vào. Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc valise  lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô,  Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.

– Rất cám ơn ! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận gare đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô biết bao.

Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng biết được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường và thiếp đi.

Tr Bac ky 2Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.

– Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi ! Biết làm sao đây ? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 francs để mua vé máy bay.

Cô gái nhìn vào mắt hắn :

– Anh có thể cho tôi vay 200 francs được không ?

Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc ký cóp trong suốt 5 năm trời.

– Không, đáng tiếc là không có, – vì thế hắn trả lời.

Cô gái nở một nụ cười quyến rũ :

– Đưa tôi 200 francs, anh sẽ dễ dàng thoát thân.

Hắn nhìn cô không hiểu :

– Tôi sẽ dễ dàng thoát thân ? Cô ngụ ý gì vậy ?

– À, giản dị  là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 francs trước khi tàu chúng ta tới Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 francs.

– Ô không, cô nói gì vậy, – Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai ! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…

9 Moc tuiThoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.

– Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ ! Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 francs đâu.

– Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.

– Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ !

– Cô quả là đê tiện hết sức…

Cô gái cắt ngang lời hắn :

– Chẳng lẽ không đáng trả 200 francs để thoát khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao ! Tôi nhìn thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã…

– Cô thật là ghê tởm.

Cô gái mỉm cười :

– Ồ không hẳn vậy đâu ! Tôi rất hiền lành với anh đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 francs thôi, phải vậy không? Có những trường hợp tôi còn moi được nhiều hơn gấp bội . Chẳng hạn 500, 1.000, đôi khi thậm chí còn xoay được vài ngàn  chứ ! Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng- đan. Tôi thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi. Tr Thanh nien 4Tôi đánh giá anh khoảng 200 – 300, thậm chí có thể tới 500 francs, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.

– Cô thôi đi được rồi đấy ! – Pierre đứng dậy chụp lấy valise của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi cupe.

– Hãy ngồi xuống đấy ! – Cô gái ra lệnh và ngay tức khắc quay ra ngáng đường hắn, – hay là để tôi kêu lên bây giờ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công việc của mình!

Pierre quẳng valise xuống ghế và ngồi phịch xuống. Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn cho thấy cô ta rất lão luyện trong nghề.

Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.

– Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng một phút nữa để quyết định. Phanh hãm phòng bất trắc nằm ngay dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…

– Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…

Cô gái phì cười khinh bỉ :

– Những kẻ hiếp dâm bao giờ chẳng bày ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp quan trọng như thế này !

Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái.Gai bao 2 Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.

– Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.

– Bằng hiện vật ? Thế nghĩa là thế nào ?

– Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới ! Cô sẽ nhận 200 francs, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác ?

Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.

– Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi valise của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. Đoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Lyon.

– Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.

Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc vòng vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.

Lan Hương chuyển tiếp

Câu chuyện ít người biết của cặp đôi

“ANH RĂNG HÔ”

& “EM NGỜ NGHỆCH”

từng bị chế cả ngàn bức ảnh

Các bạn trẻ thuộc thế hệ 8X và 9X đời đầu liệu có còn nhớ đến cặp đôi hoàn hảo người Trung Quốc gồm “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” từng bị chế ảnh thành hàng trăm chủ đề khác nhau hay không

Cách đây vài năm, khi internet đang thời kỳ bùng nổ, các “thánh chế” cũng được dịp phát huy khả năng sáng tạo vô bờ bến và chia sẻ những tác phẩm của mình rộng rãi trên các diễn đàn. Khoảng thời gian ấy, có rất nhiều cái tên bỗng trở nên nổi như cồn chỉ sau 1 đêm, có biết bao người bị đem ra làm cảm hứng sáng tác và bỗng nhiên trở thành người nổi tiếng bất đắc dĩ.

Trong số đó, chắc hẳn các bạn trẻ thuộc thế hệ 8X và 9X đời đầu không thể nào quên được cặp đôi hoàn hảo gồm “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” từng làm mưa làm gió trên khắp mạng internet năm xưa.

Tháng 3/2011, bức ảnh chụp một cậu học sinh với nụ cười tươi rói cùng hàm răng sáng chói được đăng tải và chia sẻ chóng mặt trên các trang mạng xã hội ở Trung Quốc. Nhân vật chính trong bức ảnh là chàng trai Trương Dũng và cậu bạn cùng lớp phổ thông tên Dư Trẫm Triết, năm nay đều 26 tuổi và cùng là người Chiết Giang, bỗng nhiên trở thành những nhân vật được quan tâm đặc biệt và được giới truyền thông săn đón nhiệt tình.

Tính đến ngày 2/4/2011, tức là chưa đầy 1 tháng sau khi bức ảnh gốc được tung lên mạng, các “thánh chế” tài ba đã photoshop bức ảnh chụp 2 chàng trai thành những câu chuyện hài hước với hơn 100 chủ đề khác nhau: từ những nhân vật hoạt hình nhí nhảnh cho tới các diễn viên nổi tiếng, từ đoạn quảng cáo tươi vui cho tới những bức tranh vẽ đầy màu sắc…

Điều đáng nói là tất cả những bức ảnh có sự hiện diện của cặp đôi kể trên đều được lan truyền với tốc độ kinh hoàng.

Các cư dân mạng khi ấy đã ưu ái tặng cho 2 chàng sinh viên Đại học năm 3 những biệt danh vô cùng đáng yêu và… chân thực. Chàng trai Trương Dũng với nụ cười tươi rói lộ nguyên hàm răng ra ngoài được đổi tên thành “anh răng hô”, còn cậu bạn Dư Trẫm Triết với vẻ mặt thẫn thờ như mất sổ gạo và chiếc cổ đang cố vươn ra thật xa ở bên cạnh thì được biết đến với cái tên “em ngờ nghệch”.

Trương Dũng tiết lộ, bức ảnh nổi tiếng được chụp từ khi cậu còn học cùng lớp cấp 3 với Dư Trẫm Triết, nhưng không hiểu vì lý do gì mà đến năm 2011 người ta bỗng “khai quật” được nó và biến nó thành nguồn cảm hứng dồi dào để chế tác.

Chàng trai cũng không hề giấu giếm bức ảnh ấy là do một người bạn cùng lớp đề nghị được chụp lại nụ cười với “hàm răng bàn cuốc” đặc trưng của cậu để làm kỷ niệm và cậu đã vui vẻ đồng ý.

Sau khi những bức ảnh chế được lan truyền chóng mặt, cuộc sống của 2 chàng trai bất đắc dĩ trở thành người nổi tiếng đã thay đổi rất nhiều. Từ những chàng trai rụt rè, ít nói và sống có phần khép kín, họ bỗng trở thành đối tượng được các công ty quảng cáo mời chào và được nhiều nữ sinh chủ động theo đuổi.

Có khá nhiều công ty tên tuổi đã ngỏ ý mời 2 anh chàng đầu quân cho mình nhưng bọn họ đều lắc đầu từ chối vì cảm thấy không phù hợp với giới showbiz đầy thị phi.

Trương Dũng nhớ lại, có fan cuồng ở thành phố Đại Liên còn cố gắng tiếp cận bằng cách gửi rất nhiều tranh vẽ chân dung của anh chàng để làm quen. Tuy nhiên, anh chàng đã phải tìm cách từ chối khéo mãi mới được vì không chịu nổi việc yêu xa.

Trước những bức ảnh chế đầy sáng tạo của cư dân mạng, cả Trương Dũng lẫn Dư Trẫm Triết đều tỏ ra rất vui vẻ vì có thể đem lại tiếng cười cho mọi người. Tuy nhiên, có một số người cố tình bêu xấu họ và chế ra những bức ảnh có phần quá đà khiến cho họ cảm thấy không thoải mái. Bên cạnh đó, những tin đồn thất thiệt cứ luôn đeo bám khiến Trương Dũng cảm thấy mệt mỏi và phẫn nộ.

Thậm chí, có người còn tung tin sau khi bức ảnh “kinh điển” được lan truyền trên mạng, 2 chàng trai đã bị đuổi học và uất hận nhảy lầu tự tử. Chính vì vậy, một người không thích ánh đèn sân khấu như Trương Dũng đã phải lấy hết dũng khí tham gia một chương trình truyền hình để chứng minh cho mọi người thấy rằng cuộc sống phía sau hào quang của anh rất ổn.

Bởi vì cặp đôi “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” đều khá kín tiếng và gần như lặn mất tăm khỏi giới showbiz, thế nên rất ít người tường tận về cuộc sống sau này của họ.

Chỉ biết rằng, Dư Trẫm Triết đã thuận lợi tốt nghiệp trường Đại học Hàng Châu và tìm được công việc ưng ý, còn Trương Dũng cũng đã hoàn thành chương trình học ở trương Mỹ thuật Trung Quốc, tuy nhiên sau đó, anh chàng lại chuyển ngành và hiện đang là một chuyên viên IT đầy triển vọng. (theo Kenh14/TTVN)

TẠI SAO NGƯỜI TỐT

LẠI GẶP XUI XẺO ?

Bao Chửng (999-1062) thời Bắc Tống, còn gọi là ông Bao Thanh Thiên hay Bao Công, nổi danh là một vị quan thanh liêm mẫu mực và có tài xử án. Dưới đây là một trong rất nhiều câu chuyện được lưu truyền trong dân gian về ông.

Thủa ấy ở một làng nọ có một cậu bé tàn tật chừng mươi tuổi, gẫy chân, sống một cuộc sống ăn xin nghèo khổ. Trước làng là một con suối lớn. Vì không có cầu, nên dân làng muốn qua suối là phải lội, rất bất tiện, nhất là đối với những người già vào mùa nước lũ. Nhiều năm đã qua đi như vậy, cho đến một hôm người ta thấy cậu bé ăn xin què quặt gom những tảng đá lớn về bên suối. “Cháu muốn xây cầu để mọi người đi lại thuận tiện”, cậu giải thích. Người làng cho đó là chuyện khôi hài của một cậu bé khùng nên không để ý đến.

Nhưng đống đá dần dần lớn lên qua tháng năm trở thành một cái gò, và dân làng bắt đầu hiểu ra. Nhiều người cũng góp thêm sức vào, chẳng mấy chốc đã đủ đá xây cầu. Rồi người ta thuê thợ xây dựng đến làm. Trong quá trình cùng làm, cậu bé bị mảnh đá bắn vào mắt và mù cả hai mắt. Người dân lấy làm thương cảm lắm. Nhưng cậu bé, mặc dù đã què lại thêm mù, vẫn không một lời ca thán và cố gắng trong khả năng của mình cùng góp sức xây cầu với dân làng.

Cuối cùng, sau những tháng ngày nhọc nhằn vất vả, cây cầu đã được xây xong. Dẫu không nhìn thấy gì, nhưng trên khuôn mặt của cậu hiện một nụ cười rạng rỡ.

Đột nhiên một tiếng sấm nổ vang dù trời quang mây tạnh. Và người ta thấy rằng cậu bé ăn mày đáng thương đã bị sét đánh chết ngay trên chiếc cầu mới xây.

Dân làng kêu oan tại sao trời xanh lại hại người tốt ?!

Bấy giờ nhằm lúc Bao Công đi thị sát qua làng. Dân làng kéo ra kêu oan với Bao Công, rằng tại sao trời xanh lại hại người tốt. Trước câu chuyện quá thương tâm, và cảm thấy quá bất công, Bao Thanh Thiên chẳng cầm nổi lòng mình, bèn viết “宁行恶勿行善” (ninh hành ác vật hành thiện: thà làm điều ác còn hơn làm điều thiện).

Trở về kinh đô sau chuyến công du, Bao Công cảm thấy rất vướng mắc về việc này, nhất là về những gì ông đã viết trong lúc không dằn được lòng mình. Trong bản tấu trình, ông đã không báo cáo lên nhà Vua về sự kiện hy hữu đó.

Nhà Vua hôm ấy mời Bao Công đến chơi và dẫn Bao Công đến gặp hoàng tử mới ra đời trong lúc Bao Công đi thị sát ngoại tỉnh. Hoàng tử trông khôi ngô nhưng mắc tật khóc suốt ngày. Nhà Vua cũng muốn hỏi Bao Công xem có cách nào cho hoàng tử hết khóc. Bao Công thấy hoàng tử da dẻ trắng trẻo mịn màng, và trong lòng bàn tay dường như có một hàng chữ. Ghé mắt vào nhìn kỹ thì chính là “宁行恶勿行善” ! Quá bất ngờ và xấu hổ, Bao Công lấy tay để xoá, và kỳ lạ thay, ông vừa vuốt qua thì dòng chữ biến mất. Hoàng tử nín khóc tức thì.

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Vua xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Vua bèn ra lệnh Bao Công phải điều tra cho rõ vụ việc.

Đêm ấy Bao Công ngả đầu lên chiếc gối “âm dương địa phủ” và lập tức trong mộng đi đến cõi âm gian. Diêm Vương kể cho ông rằng hoàng tử đó vào mấy đời trước từng làm việc đại gian ác, nên Thần đã an bài phải trả nghiệp ác ấy trong ba đời: đời thứ nhất què cụt, đời thứ hai mù loà, và đời thứ ba bị sét đánh chết.

Nhưng khi què quặt xin ăn, cậu bé đã luôn vì người làm việc tốt, nên Thần đã rút lại thời gian trả nghiệp và khiến cậu bé ăn xin bị mù. Sau khi mù, cậu bé đã không những không oán thán ai hết mà vẫn luôn vì người làm điều thiện. Vì lý do ấy mà Thần đã an bài lại một lần nữa để cậu bé trả hết nghiệp trong một đời. Diêm Vương nói với Bao Công : “Một đời trả hết nghiệp thay cho ba đời, lại còn có phúc phận chuyển sinh làm hoàng tử.”

Quế Phượng tổng hợp chuyển tiếp

Chuyện các bà vợ

Trên đời này có 2 việc khó nhất:

1/- Là nhét tư tưởng của người này vào đầu của người khác.

2/- Là nhét tiền của người khác vào túi của mình.

Nếu:

1/- Ai làm được điều số 1 thành công thì ta gọi đó là ….. thầy.

2/- Ai làm được điều thứ 2 thành công thì ta gọi đó là …… chủ.

Nhưng nếu có người làm được cả 2 điều trên thành công thì ta gọi đó là: … Vợ !!!

HA, HA, HA !!!!!!!!!!!!

Chí lý

BẠN, là người khen ta khi ta đúng; chê ta lúc ta sai.

KẺ THÙ, là người khen ta khi ta sai; chê ta lúc ta đúng.

Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta, dù rằng ta đúng hay sai thì đích thị là … VỢ TA !

Yên Nhàn chuyển tiếp