KHÔI HÀI ĐEN (6)

NHỮNG CHUYỆN NÓI LÁI

XƯA VÀ NAY

Nói lái Tiếng PHÁP 

Ông Lãng Nhân, trong quyển Chơi Chữ có nhắc chuyện nói lái bằng tiếng Pháp. Chuyện rằng, có một cặp vợ Việt, chồng Pháp vào hàng tranh sơn mài. Vì chủ nhân nói thách quá nên vợ rỉ tai chồng: “très chaud, très chaud (nghĩa đen: nóng quá, nóng quá). Chồng lật đật chọn tranh, trả tiền nhanh để ra ngoài cho bà vợ được mát hơn.

Vợ trách chồng khi ra khỏi cửa “Đã bảo đắt quá mà còn mua”. Chồng nói là có thấy vợ kêu đắt đâu. Vợ bảo có nói rồi “très chaud” là “trop cher” (mắc quá). Bà ấy đã nói lái theo kiểu VN, chắc chắn là “bố” của anh chồng cũng không hiểu được.

Nói lái cho vui về nguồn gốc của một người 

Ông Nguyễn Ngọc Huy, trong quyển Tên Họ Người Việt Nam, có thuật câu chuyện đại khái như sau :

Ngày xưa có nhiều người VN từ miền Trung tiếp tục vào Nam lập nghiệp. Dân Nam, vì không biết rõ địa lý miền Trung, gọi chung những người mới vào sau là “người Huế”. Có nhiều người Huế làm nghề thầy lang lưu động. Một thầy lang nọ tuy còn trẻ, nhưng mát tay đã chữa lành cho một phú hộ. Ông phú hộ cảm ơn thầy lang bằng cách gã con cho thầy. Ông lại giúp vốn cho mở tiệm thuốc bắc.

Chú rể nhờ cha vợ đặt tên cho hiệu thuốc của mình. Ông cha vợ đặt tên tiệm là “Thế Hoằng Dược Phòng”. Ông giải thích cho rể đại ý là nó làm việc cứu người nên đời mở rộng ra (thế = đời; hoằng = rộng). Chú rể rất hài lòng.

Khi có người khác hỏi ý nghĩa của hai chữ đó, ông cười và nói : Rể tôi là người Huế, tôi đặt hiệu tiệm Thế Hoằng là để nhắc cho nó nhớ gốc gác nó là Thằng Huế. (Trong trường hợp nầy nguyên âm “o” trong chữ “hoằng” đã được thay thế bằng nguyên âm “u” trong chữ “Huế”. Đây chỉ là đọc cho thuận tai mà thôi, chớ lúc nói lái không ai nghĩ đến việc thay đổi nguyên âm hay phụ âm, hoặc thay đổi “dấu” gì cả.

Nói lái vì tục cữ tên 

Cũng trong quyển sách trên, GS Huy còn nhắc đến một câu chuyện “nói lái” khác do tục cữ tên mà có. Ngày xưa, thời chữ nho còn thịnh, dân Việt có tục cữ tên hay còn gọi là kỵ húy. Thí sinh của các kỳ thi trước năm 1920 là những nạn nhân đầu tiên. Nếu bài làm không tránh những tên cấm kỵ thì chẳng những bị đánh rớt mà còn có thể bị các biện pháp chế tài khác. Nạn nhơn thứ hai là những người cầm bút. Và nạn nhân thứ ba là các gánh hát.

Tục cữ tên ảnh hưởng sâu rộng trong dân chúng. Theo GS Huy thì dân chúng đã phản ứng lại bằng cách dùng tiếng lái. Số là vào những thập niên 1940-50 có những đoàn hát bội lưu động đi hát ở các miền thuộc “Lục Tỉnh”. Trước khi đến một vùng nào thì bầu gánh phải lấy danh sách của các chức sắc nơi đó để khi hát, những diễn viên phải tránh tên trong danh sách đó hay đọc trại đi. Thí dụ tên của ông cai tổng là Nguyên thì khi hát, tất cả những chữ “nguyên” đều được đổi ra “ngươn” vì tên Nguyên phải cữ để tỏ sự kính trọng.

Có một gánh hát đến một làng nọ để hát trong dịp lễ “kỳ yên”. Các vị hương chức trong xã họp bàn về việc cữ tên. Hội đồng xã đồng ý là để cho tuồng hát được hay, miễn cho đoàn hát khỏi cữ tên các chức sắc, trừ tên hai anh em của hai vị hào mục tên Hòa và tên Hóa. Hai ông nầy rất hách dịch, nhứt định là đoànhát phải cữ tên của hai ông. Những người trong gánh đồng ý.

Nhưng để chơi xỏ hai ông này, họ thêm một màn diễu. Trong màn nầy có hai người đối đáp, một người đóng vai lính. Người kia hỏi là trong quân ngũ, lính được ăn món gì thường xuyên. Anh lính đáp : “Hoặc ăn cà, hoặc ăn cá.”

“Những người lanh trí hiểu đó là câu nói lái để móc họng ông Hòa và ông Hóa đều ôm bụng cười, trong khi hai ông này giận muốn hộc máu mà không làm gì được gánh hát”.  (Xin thưa thêm cho rõ nghĩa : hoặc ăn cà = Hòa ăn c.t; hoặc ăn cá = Hóa ăn c.t.)

Nói lái đơn giản về người, thú vật và những chuyện hằng ngày 

Trong video Vân Sơn số 3, trong hài kịch Ông Ninh Ông Nang (không thấy để tên tác giả) có một phần đối đáp sau đây giữa các hài kịch viên toàn là câu lái, rất đơn giản và rất dễ hiểu về thú vật (cá, chim, chó, mèo), về người (bà già, ông già, trẻ em, cô dâu, chú rể ) và các điều khác.

Con cá đối nằm trên cối đá;

Mèo đuôi cụt nằm mụt đuôi kèo

Chim mỏ kiến nằm trên miếng cỏ;

Chim vàng long đá tại vòng lang

Chim sáo sọc chê anh sóc sạo;

Con chó què chân bị cái quần che

Cô bé mập ú là nhờ mụ ấp;

Thằng nhỏ ốm tong vác cái ống tôm

Chiều chiều cụ Mão lên rừng cạo mũ;

Sáng sớm bà Hạt đi bán bạc hà

Cô nàng dâu hứa đi mua dưa hấu;

Chàng rể bảnh trai ngồi tại bãi tranh

Người mặc áo xanh chính là anh sáu; 

Miếng thịt băm nát trong bụng bác năm

Anh chàng sức môi ngồi ăn xôi mức ; 

Cô gái mồm to lặn lội mò tôm

Nhờ cái búa đỏ chẻ thành bó đũa; 

Cái nồi cơm thiêu lại dám kêu thơm

Tấm hình lộng kiến ai đem liệng cống; 

Cô gái muốn chồng ngó cái mống chuồn.” 

Đến đây đã hết những câu lái trong Video Vân Sơn, nhưng câu chót làm tôi liên tưởng đến câu lái khác cùng ý nghĩa : “Mống chuồng mọc giữa đồng chòi. Cái mống mọc ở giữa đồng bình thường như chuyện “muốn chồng” thì “đòi chồng” phải không quý vị ?

Các nhà văn (hiện đã già, hoặc đã ra đi rồi) viết lái 

Trong quyển “Hơn Nửa Đời Hư” ông Vương Hồng Sển dùng tiếng lái nhiều lần.  Thí dụ “bất quá là bá quốc” (trang 465); “ủ tờ” (tiếng lái của từ ở tù, trang 477); và“mống chuồng” (tiếng lái của “muốn chồng” trang 519) v.v… Ngoài ra, ở một đoạn khác, để nhắc lại kỷ niệm chuyến Đông du thăm Đài Loan và Nhật của ông cùng vài người bạn Pháp, cũng trong sách nầy, ông có ghi lại chuyện ở khách sạn Nhật. Ông và người bạn Pháp không quen mặc áo kimono đã để sẵn trong tủ cho khách trọ. Ông có dùng hai tiếng lái, với vẻ đùa cợt mà tôi xin miễn “thông dịch”, như đã hứa; trừ gạch dưới hai tiếng lái là do tôi thêm, nguyên văn câu ông viết như sau :

“Đến cái áo kimono màu sặc sỡ, mỗi phòng trọ đều có treo sẵn cho khách mượn, Meken và tôi chưa quen, vừa xỏ tay vào, tấm thân bồ tượng áo che không khuất, trống trước trống sau, đứa “lù coi” đứa “lắc cọ”, áo nhột nhột, cảnh thật buồn cười” (trang 590).

Công Tử Hà Đông (CTHĐ), báo Người Việt, dùng tựa đề “Saigòn Tạp Pín Lù” (tên một cuốn sách của ông Vương Hồng Sển), để phê bình nội dung của cuốn “Tự Vị Tiếng Việt Miền Nam” của ông Sển. Bài báo nầy đã kể ra nhiều tiếng lái.

Có tiếng từ sách của ông Sển, đã được tác giả bài báo trích dẫn như “xe u mê” : “Xe u mê: tiếng lóng để gọi xe thổ mộ, vì sàn xe bằng gỗ cứng, khách ngồi bệt trên sàn, ê ẩm bàn trôn, nhứt là khách phụ nữ đều phải ê mu, nói lái cho bớt tục”.

Có nhiều tiếng lái khác, và những tiếng đặc biệt được dùng thời tác giả CTHĐ sống ở Saigòn. Ông đặt câu hỏi cho chính ông là : “Tại sao tôi không ghi lại với lời giải thích những tiếng, những thành ngữ sinh động, rung rinh âm thanh, lung linh màu sắc trong tiếng nói của dân tộc tôi, trong thời đại tôi ?”  Ý kiến của ông rất hay vì những từ mà ông kể ra rất độc đáo, vì có tính cách rất là Sàigòn.

Trong số những tiếng đặc biệt đó, có một số là tiếng lái như: liệng cống, dấm sủ, chai hia, chà đồ nhôm. Xin được trích dẫn sau đây cụm từ lái chà đồ nhôm, một thành ngữ lái có tính cách lịch sử, tả cảnh nghèo đói của dân Sàigòn, sau khi được phỏng dái (giải phóng), phải đem bán bất cứ vật gì có thể chôm (lấy) được trong nhà.

“Chà đồ nhôm : chôm đồ nhà, tiếng Sàigòn những năm sau 1975,… Thời ấy Sàigòn có câu phong dao :

Đi đâu bỏ con ở nhà ? 

Hỏi em em nói: 

Đi chà đồ nhôm

Đi đâu tay xách, nách ôm? 

Hỏi em, em nói :

đi chôm đồ nhà.”

Nhà thơ Hồ Xuân Hương nói lái 

Tôi cũng nhớ có đọc nhiều lần trong các sách nào đó, thơ của Hồ Xuân Hương (HXH). Nữ sĩ họ Hồ nầy là vua về thơ lái. Thơ lái của bà được ghi lại trong nhiều sách vở về văn chương Việt Nam. Gần đây đọc quyển “100 Năm Phát Triển Tiếng Việt” (9), tác giả Phụng Nghi có ghi lại bài thơ “Kiếp Tu Hành” của nữ sĩ họ Hồ :

Cái kiếp tu hành nặng đá đeo, 

Vị gì một chút tẻo tèo teo 

Thuyền tình cũng muốn về tây trúc,

Trái gió cho nên phải lộn lèo. 

Ngoài ra tôi còn nhớ vài câu sau đây của HXH: (nhưng không nhớ tựa bài thơ)

Đang cơn nắng cực chửa mưa hè

Rủ chị em ra tát nước khe

Hoặc:

Thú vui quên cả niềm lo cũ

Kìa cái diều ai nó lộn lèo. 

Các nhà thơ khác dùng tiếng lái 

Theo sách vừa dẫn thi sĩ Thảo Am Nguyễn Khoa Vy ở Huế có bài thơ như sau :

Nực cổi chi ra nổi cực lòng,  

Dòng châu lai láng dĩa dầu chong

Khó đi tìm hiểu nhau khi đó,

Công khó nhờ ai biết có không 

Ông Huy Phương trong bài “Nói Lái Mà Chơi” có ghi một bài thơ nói lái nổi tiếng khác của thi sĩ Nguyễn Khoa Vy :

Cầu đạo nên chi phải cạo đầu

Dầu lai dưa muối cũng dài lâu

Na bường bát tới nương bà vãi

Dầu sãi không tu cũng giải sầu 

(Ông Huy Phương chú thích : Na bường bát tới = mang bình bát tới, nói giọng Huế). Ngoài ra trong bài “Nói Lái Mà Chơi” còn có một bài thơ rất hay tựa đề “Trông Trời” mà Ông Huy Phương nói không biết tác giả là ai.

“Cô kia sao cứ trông trời  

Để tôi xin nguyện làm trời cô trông

Trông trời sướng lắm phải không ?

Trời mà trông lại còn mong nỗi gì ! 

Đọc xong bài trên, các bạn có tìm thấy ý nghĩa của tiếng lái không ? Nếu không xin các bạn đọc câu chú thích của ông Huy Phương. Ông có ghi rõ là bài thơ nầy muốn nói lái phải đọc theo giọng Bắc hai chữ “trông trời” = “chông chời”.

Nói lái bằng câu đối 

Trong sách Miền Đất Hứa anh Trà Lũ (tôi gọi anh vì Trà Lũ là bạn dạy học cùng trường với tôi trước 1975) có ghi câu đối sau đây, câu đối vừa chơi chữ cách đối vừa chơi chữ bằng cách dùng tiếng lái :

“Gái Củ Chi, chỉ cu, hỏi củ chi”. 

Khi nghe câu đối trên, anh Trà Lũ đã kêu cứu “xin các cụ giúp tôi với ?” Quý bạn thừa hiểu là từ Củ Chi đầu là một địa danh gần Saigòn; củ chi thứ hai ở cuối là câu hỏi (củ nầy là củ chi vậy ?) Còn từ chỉ cu vừa là một động từ, vừa là tiếng lái của cả hai từ cùng âm “củ chi”.

Cũng trong sách đó, ở một đoạn sau, Trà Lũ có nói rằng một số đọc giả viết thư “gà” cho anh 2 câu như sau gọi là đối lại với câu trên :

“Trai Thủ Đức thức đủ xin thủ đức”

“Trai Bắc cực, bú c., than Bắc cực”. 

Anh Trà Lũ cho là câu đối sau nghe “khiếp quá, nhưng phải viết ra trình cho các cụ chấm cho”. Hai câu nầy đại khái, không được chỉnh lắm về phương diện đối. Hơn nữa chắc bạn tôi vì tính tình xề xòa nên không để ý rằng tiếng lái của “Bắc cực” là “bức c.” chớ không như ông đọc giả nào đó đã viết.

Và nếu dùng từ “bức” thì chắc không có gì “khiếp quá” mà chỉ hơi hơi táo bạo tí thôi. Chỉ ghi nhận cho vui chớ nào dám chỉ trích bạn mình, vì tôi cũng bí như bạn. Mười năm qua rồi, trên con đường học hỏi về lái tiếu lâm, chưa tìm thấy câu nào hay hơn câu Củ Chi mà bạn đã kể. Gần đây đọc bài của Ông Nguyễn Đại Hùng thấy câu Củ Chi được ghi như sau:

“Đến Củ Chi, chỉ cu anh, hỏi củ chi.”

Và câu sau ghi là:

“Về Cù Mông, còng mu em, đòi Cù Mông”. 

Nói lái qua câu hò đối đáp giữa trai gái 

Miền đồng bằng sông Cửu Long, vào mùa cấy các thợ cấy nam nữ vừa làm việc vừa vui đùa qua chuyện tiếu lâm, hoặc qua những câu hò đối đáp giữa hai nhóm nam nữ. Ông Nam San có ghi lại một số câu hò có tính cách rất “tả chân” sau đây, trong đó có luôn cả câu có tiếng lái.

Phe Nam:

Thấy em gò má ửng hồng

Phải chi em đừng mắc cỡ thì anh bồng em hun.

Hoặc:

Nước Tân Ba chảy ra Trà Cú 

Em cấy khum lòi vú anh muốn hun 

Phe nữ đáp:  ….

Phú Điền có chị Tám Hai

Thuyền quyên hò mí, đối trai anh hùng.

Tân Ba, Trà Cú, Phú Điền là những địa danh ở vùng đồng bằng Cửu Long. Mới đọc câu chót ít ai để ý đến tiếng lái vì gái thuyền quyên mà đối “trai anh hùng” thì rất là thuận tai và thuận nghĩa. Nhưng “đối trai” nói lái là đái trôi, vừa có nghĩa đen rõ ràng, khỏi giải thích,vừa có nghĩa bóng là phe nữ có cách hò thắng phe nam một cách dễ dàng. (Ông Nam San chú thích rằng : “Hò mí hay hò mép là hò đối đáp, thách thức, vòng vo xuôi ngược, nói lái úp mở nói lên cái ẩn dụ của mình, miễn xuống câu ăn vận, đúng điệu là được.)

Nói lái trong câu đố 

Lúc tôi còn nhỏ, tôi biết được những tiếng lái đầu tiên qua các câu đố. Thí //dụ các câu đố sau đây :

a) – Ông cố ngoài Huế ông cố ai ? (xuất vật)

b) – Ông đánh cái chen, bà bảo đừng ? (xuất vật dụng)

Hoặc :

c) – Ghe chày chìm giữa biển đông,

cái nốc nó mất cái công nó còn. (xuất vật).

Câu a) là “cái ô”; vì cố ai = cái ô. – Câu b) là cái “chân đèn”; vì “chen…đừng = chưng đèn.- Câu c) là “con còng”, vì “công còn = con còng.

Nói lái về các địa danh

Về địa danh chúng ta có một số câu sau đây :

Chợ Thủ Đức năm canh thức đủ; 

Chợ Đồng Tranh năm canh đành trông

Hoặc:

Ra Thủ Đức năm năm thức đủ

Về Giồng Trôm tháng tháng dòm trông

Hay các câu sau:

Đi chợ Búng coi chừng chúng bợ

Đến Hạ Long rát cổ họng la

Lên Bắc Cạn, nghèo đành bán c. t

Vào Ba Thê cuộc sống bê tha

Vượt sông Đuống, xuống Đông lên bắc

Trèo Đèo Ngang trong lúc đang nghèo 

Vùng Đồng Nai Cửu Long có hai câu đối rất độc đáo, và nổi danh sau đây để chỉ một chàng trai người Hốc Môn, và một cô gái người Gò Công đang tình tự:

Trai Hốc Môn miệng hôn tay móc,  

Gái Gò Công chân gồng cẳng co. 

Giai thoại nói lái về con Rồng Air VN 

Trước năm 1975, hàng không Air VN có dấu hiệu con rồng uốn khúc. Có một thời gian, không biết các cô tiếp viên phi hành có tư cách hống hách với khách hàng thế nào mà các vị viết báo đã cho Air VN một cái nick name (tên riêng hay biệt danh) để đời là Air rồng lộn. Các cô tiếp viên hống hách cũng bị gọi là các cô rồng lộn. Tưởng một thời gian ngắn rồi mọi sự kiện sẽ bị quên lãng. Nhưng khốn nỗi cứ 12 năm thì có một năm thìn, tức năm con rồng, cái nick name nầy lại được viết ra trên báo xuân, thành ra có thể nói đây là tiếng lái được các báo nhắc đến nhiều nhất, một tiếng lái để đời.

Những câu nói lái khác liên hệ đến con rồng. Ông Đại Ngu có ghi hai câu đối sau đây :

“Con Tiên Cháu Rồng, Lộn xuống hồng trần sung sướng nhỉ.

Mộng hùm thơ Rắn, Sai đâu con tạo đỡ đần cho” 

(Tác giả Đại Ngu có chú thích là chữ lái của “rắn sai” là “Rái săn”, đọc theo giọng Hà Nội âm R thành âm D.)

Ăn thịt mộc tồn 

Một món nhậu đặc biệt của VN là món… thịt chó. Ai không ăn thịt chó được, hoặc thèm thịt chó mà không mua được, thì có món “giả cầy” thế vào, dùng giò heo, nhưng nấu theo kiểu nấu thịt chó nên gọi giả cầy.

Ngày xưa, nghe nói có lúc Tây cấm ăn thịt chó. Nhưng ai đó nếu thèm quá thì cũng phải tìm cách ăn lén. Để tránh các phiền phức, họ dùng tiếng lóng để chỉ con chó. Họ gọi chó là “mộc tồn” . Theo tiếng Hán Việt, mộc = cây, tồn = còn ; vậy mộc tồn = cây còn = con cầy hay con chó cũng vậy. Người ta còn dùng nhóm chữ “hạ cờ tây” để chỉ việc làm thịt chó con (cờ tây = cầy tơ). Thật là nhiều hình thức từ ngữ để tránh né, vừa vui, vừa hay quá cỡ thợ mộc.

Sau nầy những từ ấy trở nên thông dụng trong nhóm “xực cẩu xíu”, tiếng TH, có nghĩa ăn chó quay.

Dấm xủ 

Miền Nam VN có nhiều người Việt gốc Hoa. Do đó dân ta Việt hóa nhiều tiếng TH. Thí dụ ăn chay (Quảng Đông: xực chay); ăn lẫu: ăn thức ăn nhúng trong nước lèo đựng trong một cái dụng cụ nấu đặc biệt gọi là cái cù lao; gặm chí quách: gặm xương hầm, ăn cháo lòng hoặc ăn hủ tiếu để thêm dầu chá quảy v.v..

(Chú thích thêm: “dầu chá quảy”, tiếng TH đọc giọng Quảng Đông có nghĩa đen là “quỷ chiên mỡ”, tích truyện vợ chồng Tần Cối, đời Nhà Tống đã bị xử tử;hai vợ chồng bị trói lại và bị thả vào vạc dầu. Vì vậy chúng ta thấy cái bánh “dầu chá quảy” luôn luôn gồm có hai miếng bột chiên dính liền nhau (tượng trương cho vợ chồng Tần Cối).

Trong buổi ăn, người Tàu hay dùng một loại dấm đỏ chung với xì dầu (nước tương) làm nước chấm. Họ gọi dấm đỏ là xủ (giọng Quảng Đông). Dân chơi tiếng lái khi vào tiệm ăn, thay vì gọi xin dấm hay xin xủ, lại gọp chung cả hai từ dấm và xủ, gọi người hầu bàn xin dấm xủ.

Một người gọi, cả bàn cười vì tiếng lái đó (dấm xủ = dú xẩm đọc theo giọng Nam của tiếng vú xẩm). Lẽ dĩ nhiên anh hầu bàn người Tàu cũng cười theo khách hàng cho vui nhưng chưa chắc đã hiểu tiếng lái đùa cợt đó, (hay hiểu và thích cũng không biết được, vì anh TH mà thích dấm xủ là chuyện thường rồi, vì là món ăn hàng ngày của “ngộ”  mà, không thích sao được).

Trà Thái Đức 

Ngoài ra, những từ Hán Việt quen thuộc có nhan nhản trên các báo là tên các tiệm thuốc Bắc, thuốc chế từ các loại dược thảo TH, hay tên của các loại dược thảo được bày bán, (khác với thuốc Nam là các loại dược thảo có sẵn ở VN thuộc loại “cây nhà lá vườn” dễ kiếm hơn), và tên của các loại trà v.v…

Nước trà nào cũng có tính cách nhuận tiểu. Uống trà nhiều vào buổi chiều, đêm thường khó ngủ, có thể vì trà có cafein làm mất ngủ, nhưng cũng vì phải thức dậy nhiều lần để đi tiểu. Vì vậy dân nói lái khi nghe mời dùng trà ngon thường hỏi nhau là trà nầy có phải là trà Thái Đức không ? Hỏi xong, chủ khách cười xòa (thái đức = thức đái).

Vào buổi sáng, đến tiệm ăn tiệm xâm, thưởng thức “xíu mại” và xì dầu pha dấm xủ, và uống trà thái đức thì tuyệt rồi còn gì bằng. Chỉ một vài tiếng lái thôi mà không khí buổi điểm tâm vui nhộn lên.

Phú hộ hà tiện (tiếng nói lái giống tiếng HV) 

Có câu chuyện khác, rằng có một phú ông họ Tạ kia tuy giàu tiền, nhưng ít chữ nghĩa. Đầu ông ta hói, và nổi tiếng là hà tiện .. từng xu. Tết đến, ông ra chợ nhờ cụ đồ nho viết câu đối trên giấy đỏ để treo ở nhà. Cụ đồ đề nghị viết chữ “họa” giống như vẽ cho đẹp và đề ra giá công viết là một đồng.

Phú ông kỳ kèo trả giá năm cắc thôi. Ông đồ chịu và viết cho 2 câu sau đây:

Hiền Tạ Thu Sương tâm tắc kiết; 

Thiên Tường tác biệt thị Châu đài. 

Ông đồ giải thích đại khái là bà phú hộ tên Thu Sương, còn ông tên Tường. Họ Tạ hiền hậu, bà nhà có tấm lòng tốt (kiết). Còn ông nhờ trời (thiên) ban cho cách riêng nên giàu có như con cháu nhà Châu thời xưa. Ông phú hộ nghe xuôi tai, vui vẻ trả năm cắc và đem tấm giấy đỏ về dán trước cửa.

Một hôm bạn ông, một người giỏi chữ nho, ghé thăm. Phú ông khoe câu đối.  Bạn của phú ông đọc lui đọc tới hai câu trên, thấy chẳng có nghĩa gì cả. Sau một lúc ông ta phá lên cười vì ông phú hộ đã bị ông đồ nho chơi xỏ.  Hai câu trên chẳng phải chữ nho với điển tích gì cả mà chỉ là hai câu gồm một số từ tiếng lái và một số không phải tiếng lái, viết ra như sau:

Hà tiện thương xu, tâm tiếc cắc (tâm tiếc từng cắc)

Thương tiền, tiếc bạc thị chai đầu (chỉ đầu hói)

Phú ông nghe câu giải thích mới, xé câu đối và chắc lưỡi hít hà, vừa rủa cụ đồ, vừa tiếc đã mất năm cắc, nên quên mời ông bạn vào nhà xơi … “nước mát.”

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Advertisements

KHÔI HÀI ĐEN (5)

Tr moc tuiTRÙM MÓC TÚI

Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.

Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc valise da, bước vào. Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc valise  lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô,  Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.

– Rất cám ơn ! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận gare đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô biết bao.

Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng biết được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường và thiếp đi.

Tr Bac ky 2Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.

– Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi ! Biết làm sao đây ? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 francs để mua vé máy bay.

Cô gái nhìn vào mắt hắn :

– Anh có thể cho tôi vay 200 francs được không ?

Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc ký cóp trong suốt 5 năm trời.

– Không, đáng tiếc là không có, – vì thế hắn trả lời.

Cô gái nở một nụ cười quyến rũ :

– Đưa tôi 200 francs, anh sẽ dễ dàng thoát thân.

Hắn nhìn cô không hiểu :

– Tôi sẽ dễ dàng thoát thân ? Cô ngụ ý gì vậy ?

– À, giản dị  là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 francs trước khi tàu chúng ta tới Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 francs.

– Ô không, cô nói gì vậy, – Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai ! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…

9 Moc tuiThoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.

– Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ ! Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 francs đâu.

– Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.

– Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ !

– Cô quả là đê tiện hết sức…

Cô gái cắt ngang lời hắn :

– Chẳng lẽ không đáng trả 200 francs để thoát khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao ! Tôi nhìn thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã…

– Cô thật là ghê tởm.

Cô gái mỉm cười :

– Ồ không hẳn vậy đâu ! Tôi rất hiền lành với anh đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 francs thôi, phải vậy không? Có những trường hợp tôi còn moi được nhiều hơn gấp bội . Chẳng hạn 500, 1.000, đôi khi thậm chí còn xoay được vài ngàn  chứ ! Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng- đan. Tôi thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi. Tr Thanh nien 4Tôi đánh giá anh khoảng 200 – 300, thậm chí có thể tới 500 francs, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.

– Cô thôi đi được rồi đấy ! – Pierre đứng dậy chụp lấy valise của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi cupe.

– Hãy ngồi xuống đấy ! – Cô gái ra lệnh và ngay tức khắc quay ra ngáng đường hắn, – hay là để tôi kêu lên bây giờ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công việc của mình!

Pierre quẳng valise xuống ghế và ngồi phịch xuống. Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn cho thấy cô ta rất lão luyện trong nghề.

Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.

– Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng một phút nữa để quyết định. Phanh hãm phòng bất trắc nằm ngay dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…

– Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…

Cô gái phì cười khinh bỉ :

– Những kẻ hiếp dâm bao giờ chẳng bày ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp quan trọng như thế này !

Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái.Gai bao 2 Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.

– Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.

– Bằng hiện vật ? Thế nghĩa là thế nào ?

– Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới ! Cô sẽ nhận 200 francs, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác ?

Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.

– Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi valise của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. Đoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Lyon.

– Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.

Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc vòng vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.

Lan Hương chuyển tiếp

Câu chuyện ít người biết của cặp đôi

“ANH RĂNG HÔ”

& “EM NGỜ NGHỆCH”

từng bị chế cả ngàn bức ảnh

Các bạn trẻ thuộc thế hệ 8X và 9X đời đầu liệu có còn nhớ đến cặp đôi hoàn hảo người Trung Quốc gồm “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” từng bị chế ảnh thành hàng trăm chủ đề khác nhau hay không

Cách đây vài năm, khi internet đang thời kỳ bùng nổ, các “thánh chế” cũng được dịp phát huy khả năng sáng tạo vô bờ bến và chia sẻ những tác phẩm của mình rộng rãi trên các diễn đàn. Khoảng thời gian ấy, có rất nhiều cái tên bỗng trở nên nổi như cồn chỉ sau 1 đêm, có biết bao người bị đem ra làm cảm hứng sáng tác và bỗng nhiên trở thành người nổi tiếng bất đắc dĩ.

Trong số đó, chắc hẳn các bạn trẻ thuộc thế hệ 8X và 9X đời đầu không thể nào quên được cặp đôi hoàn hảo gồm “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” từng làm mưa làm gió trên khắp mạng internet năm xưa.

Tháng 3/2011, bức ảnh chụp một cậu học sinh với nụ cười tươi rói cùng hàm răng sáng chói được đăng tải và chia sẻ chóng mặt trên các trang mạng xã hội ở Trung Quốc. Nhân vật chính trong bức ảnh là chàng trai Trương Dũng và cậu bạn cùng lớp phổ thông tên Dư Trẫm Triết, năm nay đều 26 tuổi và cùng là người Chiết Giang, bỗng nhiên trở thành những nhân vật được quan tâm đặc biệt và được giới truyền thông săn đón nhiệt tình.

Tính đến ngày 2/4/2011, tức là chưa đầy 1 tháng sau khi bức ảnh gốc được tung lên mạng, các “thánh chế” tài ba đã photoshop bức ảnh chụp 2 chàng trai thành những câu chuyện hài hước với hơn 100 chủ đề khác nhau: từ những nhân vật hoạt hình nhí nhảnh cho tới các diễn viên nổi tiếng, từ đoạn quảng cáo tươi vui cho tới những bức tranh vẽ đầy màu sắc…

Điều đáng nói là tất cả những bức ảnh có sự hiện diện của cặp đôi kể trên đều được lan truyền với tốc độ kinh hoàng.

Các cư dân mạng khi ấy đã ưu ái tặng cho 2 chàng sinh viên Đại học năm 3 những biệt danh vô cùng đáng yêu và… chân thực. Chàng trai Trương Dũng với nụ cười tươi rói lộ nguyên hàm răng ra ngoài được đổi tên thành “anh răng hô”, còn cậu bạn Dư Trẫm Triết với vẻ mặt thẫn thờ như mất sổ gạo và chiếc cổ đang cố vươn ra thật xa ở bên cạnh thì được biết đến với cái tên “em ngờ nghệch”.

Trương Dũng tiết lộ, bức ảnh nổi tiếng được chụp từ khi cậu còn học cùng lớp cấp 3 với Dư Trẫm Triết, nhưng không hiểu vì lý do gì mà đến năm 2011 người ta bỗng “khai quật” được nó và biến nó thành nguồn cảm hứng dồi dào để chế tác.

Chàng trai cũng không hề giấu giếm bức ảnh ấy là do một người bạn cùng lớp đề nghị được chụp lại nụ cười với “hàm răng bàn cuốc” đặc trưng của cậu để làm kỷ niệm và cậu đã vui vẻ đồng ý.

Sau khi những bức ảnh chế được lan truyền chóng mặt, cuộc sống của 2 chàng trai bất đắc dĩ trở thành người nổi tiếng đã thay đổi rất nhiều. Từ những chàng trai rụt rè, ít nói và sống có phần khép kín, họ bỗng trở thành đối tượng được các công ty quảng cáo mời chào và được nhiều nữ sinh chủ động theo đuổi.

Có khá nhiều công ty tên tuổi đã ngỏ ý mời 2 anh chàng đầu quân cho mình nhưng bọn họ đều lắc đầu từ chối vì cảm thấy không phù hợp với giới showbiz đầy thị phi.

Trương Dũng nhớ lại, có fan cuồng ở thành phố Đại Liên còn cố gắng tiếp cận bằng cách gửi rất nhiều tranh vẽ chân dung của anh chàng để làm quen. Tuy nhiên, anh chàng đã phải tìm cách từ chối khéo mãi mới được vì không chịu nổi việc yêu xa.

Trước những bức ảnh chế đầy sáng tạo của cư dân mạng, cả Trương Dũng lẫn Dư Trẫm Triết đều tỏ ra rất vui vẻ vì có thể đem lại tiếng cười cho mọi người. Tuy nhiên, có một số người cố tình bêu xấu họ và chế ra những bức ảnh có phần quá đà khiến cho họ cảm thấy không thoải mái. Bên cạnh đó, những tin đồn thất thiệt cứ luôn đeo bám khiến Trương Dũng cảm thấy mệt mỏi và phẫn nộ.

Thậm chí, có người còn tung tin sau khi bức ảnh “kinh điển” được lan truyền trên mạng, 2 chàng trai đã bị đuổi học và uất hận nhảy lầu tự tử. Chính vì vậy, một người không thích ánh đèn sân khấu như Trương Dũng đã phải lấy hết dũng khí tham gia một chương trình truyền hình để chứng minh cho mọi người thấy rằng cuộc sống phía sau hào quang của anh rất ổn.

Bởi vì cặp đôi “anh răng hô” và “em ngờ nghệch” đều khá kín tiếng và gần như lặn mất tăm khỏi giới showbiz, thế nên rất ít người tường tận về cuộc sống sau này của họ.

Chỉ biết rằng, Dư Trẫm Triết đã thuận lợi tốt nghiệp trường Đại học Hàng Châu và tìm được công việc ưng ý, còn Trương Dũng cũng đã hoàn thành chương trình học ở trương Mỹ thuật Trung Quốc, tuy nhiên sau đó, anh chàng lại chuyển ngành và hiện đang là một chuyên viên IT đầy triển vọng. (theo Kenh14/TTVN)

TẠI SAO NGƯỜI TỐT

LẠI GẶP XUI XẺO ?

Bao Chửng (999-1062) thời Bắc Tống, còn gọi là ông Bao Thanh Thiên hay Bao Công, nổi danh là một vị quan thanh liêm mẫu mực và có tài xử án. Dưới đây là một trong rất nhiều câu chuyện được lưu truyền trong dân gian về ông.

Thủa ấy ở một làng nọ có một cậu bé tàn tật chừng mươi tuổi, gẫy chân, sống một cuộc sống ăn xin nghèo khổ. Trước làng là một con suối lớn. Vì không có cầu, nên dân làng muốn qua suối là phải lội, rất bất tiện, nhất là đối với những người già vào mùa nước lũ. Nhiều năm đã qua đi như vậy, cho đến một hôm người ta thấy cậu bé ăn xin què quặt gom những tảng đá lớn về bên suối. “Cháu muốn xây cầu để mọi người đi lại thuận tiện”, cậu giải thích. Người làng cho đó là chuyện khôi hài của một cậu bé khùng nên không để ý đến.

Nhưng đống đá dần dần lớn lên qua tháng năm trở thành một cái gò, và dân làng bắt đầu hiểu ra. Nhiều người cũng góp thêm sức vào, chẳng mấy chốc đã đủ đá xây cầu. Rồi người ta thuê thợ xây dựng đến làm. Trong quá trình cùng làm, cậu bé bị mảnh đá bắn vào mắt và mù cả hai mắt. Người dân lấy làm thương cảm lắm. Nhưng cậu bé, mặc dù đã què lại thêm mù, vẫn không một lời ca thán và cố gắng trong khả năng của mình cùng góp sức xây cầu với dân làng.

Cuối cùng, sau những tháng ngày nhọc nhằn vất vả, cây cầu đã được xây xong. Dẫu không nhìn thấy gì, nhưng trên khuôn mặt của cậu hiện một nụ cười rạng rỡ.

Đột nhiên một tiếng sấm nổ vang dù trời quang mây tạnh. Và người ta thấy rằng cậu bé ăn mày đáng thương đã bị sét đánh chết ngay trên chiếc cầu mới xây.

Dân làng kêu oan tại sao trời xanh lại hại người tốt ?!

Bấy giờ nhằm lúc Bao Công đi thị sát qua làng. Dân làng kéo ra kêu oan với Bao Công, rằng tại sao trời xanh lại hại người tốt. Trước câu chuyện quá thương tâm, và cảm thấy quá bất công, Bao Thanh Thiên chẳng cầm nổi lòng mình, bèn viết “宁行恶勿行善” (ninh hành ác vật hành thiện: thà làm điều ác còn hơn làm điều thiện).

Trở về kinh đô sau chuyến công du, Bao Công cảm thấy rất vướng mắc về việc này, nhất là về những gì ông đã viết trong lúc không dằn được lòng mình. Trong bản tấu trình, ông đã không báo cáo lên nhà Vua về sự kiện hy hữu đó.

Nhà Vua hôm ấy mời Bao Công đến chơi và dẫn Bao Công đến gặp hoàng tử mới ra đời trong lúc Bao Công đi thị sát ngoại tỉnh. Hoàng tử trông khôi ngô nhưng mắc tật khóc suốt ngày. Nhà Vua cũng muốn hỏi Bao Công xem có cách nào cho hoàng tử hết khóc. Bao Công thấy hoàng tử da dẻ trắng trẻo mịn màng, và trong lòng bàn tay dường như có một hàng chữ. Ghé mắt vào nhìn kỹ thì chính là “宁行恶勿行善” ! Quá bất ngờ và xấu hổ, Bao Công lấy tay để xoá, và kỳ lạ thay, ông vừa vuốt qua thì dòng chữ biến mất. Hoàng tử nín khóc tức thì.

Nhà Vua rất đỗi ngạc nhiên, hỏi tại sao lại như thế. Bao Công sợ hãi quỳ xuống kể lại hết đầu đuôi câu chuyện, và xin Vua xá tội vì đã không báo cáo về chuyện này trong bản tâu trình. Vua bèn ra lệnh Bao Công phải điều tra cho rõ vụ việc.

Đêm ấy Bao Công ngả đầu lên chiếc gối “âm dương địa phủ” và lập tức trong mộng đi đến cõi âm gian. Diêm Vương kể cho ông rằng hoàng tử đó vào mấy đời trước từng làm việc đại gian ác, nên Thần đã an bài phải trả nghiệp ác ấy trong ba đời: đời thứ nhất què cụt, đời thứ hai mù loà, và đời thứ ba bị sét đánh chết.

Nhưng khi què quặt xin ăn, cậu bé đã luôn vì người làm việc tốt, nên Thần đã rút lại thời gian trả nghiệp và khiến cậu bé ăn xin bị mù. Sau khi mù, cậu bé đã không những không oán thán ai hết mà vẫn luôn vì người làm điều thiện. Vì lý do ấy mà Thần đã an bài lại một lần nữa để cậu bé trả hết nghiệp trong một đời. Diêm Vương nói với Bao Công : “Một đời trả hết nghiệp thay cho ba đời, lại còn có phúc phận chuyển sinh làm hoàng tử.”

Quế Phượng tổng hợp chuyển tiếp

Chuyện các bà vợ

Trên đời này có 2 việc khó nhất:

1/- Là nhét tư tưởng của người này vào đầu của người khác.

2/- Là nhét tiền của người khác vào túi của mình.

Nếu:

1/- Ai làm được điều số 1 thành công thì ta gọi đó là ….. thầy.

2/- Ai làm được điều thứ 2 thành công thì ta gọi đó là …… chủ.

Nhưng nếu có người làm được cả 2 điều trên thành công thì ta gọi đó là: … Vợ !!!

HA, HA, HA !!!!!!!!!!!!

Chí lý

BẠN, là người khen ta khi ta đúng; chê ta lúc ta sai.

KẺ THÙ, là người khen ta khi ta sai; chê ta lúc ta đúng.

Còn kẻ mà lúc nào cũng chê ta, dù rằng ta đúng hay sai thì đích thị là … VỢ TA !

Yên Nhàn chuyển tiếp

KHÔI HÀI ĐEN (4)

logo-khoi-hai

9-o-ga-1CÁI Ổ GÀ …

CTNB bước ra thang máy, quẹo phải quẹo trái, dừng lại trước một căn hộ cao cấp, khẽ đưa tay bấm chuông, cánh cửa mở, chàng ta chợt sững sờ bối rối trước sắc đẹp bốc lửa của một người phụ nữ trạc tứ tuần :

– Ô, xin lỗi cô, có lẽ tôi lầm nhà, tôi có hẹn với cô Marie Sen

Người phụ nữ nhoẻn miệng cười duyên dáng :

– Tôi là cô Sen đây, mời ông vào …

Sau khi mời khách ngồi vào ghế, cô Sen loay hoay pha cà phê mời khách, CTNB có dịp quan sát cô thầy bốc quẻ tử vi nổi tiếng do bạn bè giới thiệu, chàng ta đi xem quẻ bói đầu năm ấy mà. Cô Sen nổi danh tài bốc quẻ ra sao thì chưa biết nhưng riêng về sắc đẹp và hình dáng thì không chê vào đâu được dù tuổi cô đã trạc tứ tuần, cái tuổi như quả xoài chín cây vàng ánh thơm phức chực rụng.

Cô Sen rất khéo trang điểm từng chi tiết, không tìm ra khuyết điểm, đôi môi dày he hé vừa đủ đầy sức quyến rũ mời mọc dễ làm siêu lòng người đối diện, đôi mông đầy đặn nhè nhẹ đong đưa theo bước đi uyển chuyển, cô lại ăn mặc rất khéo, chiếc áo hở ngực không kín đáo cũng không hở hang, vừa đủ để khoe bộ ngực đầy nhựa sống để gây sự tò mò những đôi mắt háo hức của đàn ông, ngay cả chiếc váy cũng không dài không ngắn, cả một trời nghệ thuật để thu hút cái nhìn của nam giới…

9-o-ga-2Chìm đắm trước vẻ đẹp, CTNB chợt giật mình vì tiếng thỏ thẻ của cô Sen :

– Xin mời ông dùng cà phê ạ, tôi có thể giúp gì cho ông ?

CTNB khẽ mỉm cười :

– Tôi nghe bạn bè giới thiệu rất nhiều về cô, tôi tìm đến cô để nhờ bốc quẻ đầu năm xem tương lai như thế nào ạ.

Cô Sen chăm chú nhìn CTNB một lúc lâu rồi nhoẻn miệng cười :

– Không cần bốc quẻ ông ạ, nhìn dung mạo và tướng ông tôi biết tương lai ông sẽ lên.
Câu trả lời hai nghĩa ấy làm CTNB bật cười :

– Lên gì thưa cô ? Tuổi tôi vừa về hưu, tương lai công danh sự nghiệp đã xếp lại, còn gì để lên ?

Cô Sen giải thích :

– Không, ông đã nghĩ sai, ông sẽ lên, ông là con ngựa hoang, chính công ăn việc làm 9-o-ga-3là sợi dây cương đã kềm hãm ông trong suốt thời gian qua làm ông không còn thời giờ để phát triển, nay ngựa đã tháo cương, con đường rộng mở trước mặt.

Trong lúc CTNB nhíu mày suy nghĩ, cô Sen chợt nghiêm giọng :

– Nhưng trên khuôn mặt ông, có một điểm nó phá, nói theo bói toán là khắc số, đó là đôi mắt, ông có đôi mắt rất gian, nó cứ láo liên.

CTNB chợt đỏ mặt :

– Vâng, có lẽ cô nói đúng, nhưng đôi mắt tôi thay đổi, trước kia nó rất bình thường, từ lúc tôi về VN lái xe nó cứ láo liên cô ạ không thì xe nó tông cho bỏ mạng, phải nhìn trước, nhìn trái, khổ thân nhất lại nhìn phải vì đám xe chạy ngược chiều, nó khổ vậy cô ạ .

Cô Sen hóm hỉnh :

– Thì ra thế, nhìn trước, nhìn trái, nhìn phải thì đúng đi nhưng láo liên nhìn xuống phần dưới sg-dinh-dai-2thì ông giải thích thế nào ạ ?

CTNB càng đỏ mặt, nhẹ móc túi lấy đôi kính mát đeo vào che đôi mắt, cười gượng :

– Thì cũng cái vụ lái xe cô ạ, phải nhìn xuống dưới để tránh ổ gà không thì té bể mặt, đường xá VN cô thừa hiểu mà … (theo DH – CTNB)

Hai Điếu ĐĐ chuyển tiếp

9-ho-tu-than-1HỐ TỬ THẦN VÀ CÁI Ổ GÀ

Hình ảnh video clip hố tử thần :

https://youtu.be/7XpjimK84Ic

Hôm qua giờ bà con trầm trồ ngưỡng mộ mấy ông Nhựt Bổn quá xá. Cái hố tử thần tổ chảng trên đường, ống nước bể chạy lênh láng, vậy mà chỉ có vài ngày mấy ổng đã vá phẳng phiu đẹp không tì vết !

Còn ở mình… Cái hố tử thần ở bờ kinh Nhiêu Lộc chừng 10m2 sụp hồi đầu tháng 8 đến giờ qua lại vẫn “công trình đang thi công” !

– Bì sao được với người Nhật. Họ có công nghệ cao, máy móc tốt, tài chính mạnh. Đến người Anh thấy người Nhật vá hố mà còn phải khóc thét vì không thể theo kịp kia mà !

– Ừ, vậy chuyện đó bỏ qua. Nhưng rất hay là ông thị trưởng nơi có hố tử thần đã lên tiếng xin lỗi người dân “về sự bất tiện” bất khả kháng mà người dân phải chịu đựng trong những ngày sụp hầm. Chỉ một câu nói thôi nhưng làm người dân mát lòng mát dạ.9-ho-tu-than-2

– Tưởng gì ! Một câu nói thì ai làm hổng được. Chẳng qua là ông này quá… tình cảm nên ổng thể hiện văn hóa, thế thôi ! Sao bằng xứ mình…

– Xứ mình thì sao ?

– Có gia đình nọ ở một tỉnh phía Bắc thấy đường trước nhà ổ gà ổ voi nhiều ngày, sợ bà con đi lại nguy hiểm nên mua ximăng về tô láng lại. Sau đó một vài ông cơ quan chức năng đến nhà…

– Rồi sao ?

– Vô mạng gõ cái clip đó lên mà coi : mấy ổng tới nhà hù dọa, nói làm vậy là… sai quy trình ! (theo Bút Bi)

9-moc-tui-1TRÙM MÓC TÚI

Toa hạng nhất chẳng có mấy hành khách. Pierre Joli chọn cho mình một cupe trống. Hắn hy vọng sẽ được ngồi một mình, không ai quấy rầy trong suốt cuộc hành trình.

Thế nhưng khi tàu bắt đầu chuyển bánh thì cửa cupe bật mở và một cô gái tóc vàng lịch sự, tay xách chiếc valise da, bước vào.

Cô ta cố kiễng chân nâng chiếc valise  lên giá để hành lý, tuy nhiên việc đó rõ ràng là quá sức đối với cô,  Pierre đứng dậy nhiệt tình giúp cô gái.

– Rất cám ơn ! – Cô mỉm cười và trong một thoáng, mắt họ gặp nhau. Ánh mắt của cô gây cho hắn cảm giác rằng cô có ý ve vãn đôi chút. Nhưng nếu quả như vậy thật thì cô đã không gặp may.

Sau một ngày khá nặng nề, hắn đã mệt rã rời và chỉ mong ước một điều duy nhất: Chợp mắt vài tiếng để trước khi tàu đến Lyon có thể lấy lại sức lực và chỉnh đốn tư thế. Hắn hy vọng Virginia sẽ ra tận gare đón. Đã 5 năm trời họ không gặp nhau và trong suốt thời gian đằng đẵng đó, hắn đã buồn nhớ cô biết bao.

9-moc-tui-2Cô gái tóc vàng ngồi xuống, châm thuốc hút và rút từ túi ra một cuốn sách. Hắn thầm nhận xét rằng cô ta có đôi chân thật đẹp và rõ ràng cô ta cũng biết được điều đó. Lát sau, hắn cố thu xếp chỗ ngủ sao cho thật thoải mái, đoạn tắt đèn nhỏ đầu giường mình và thiếp đi.

Khi hắn tỉnh dậy, cô gái tóc vàng vẫn ngồi và đang tuyệt vọng lục lọi, tìm kiếm chiếc túi xách của mình.

– Ôi thật kinh khủng, – cô thốt lên, – tôi bị mất ví rồi ! Biết làm sao đây ? Bây giờ tôi không còn một xu nào hết, mà tôi cần phải có 200 francs để mua vé máy bay.

Cô gái nhìn vào mắt hắn :

– Anh có thể cho tôi vay 200 francs được không ?

Cô hỏi thẳng thừng, ráo hoảnh cứ như đang hỏi xin vài que diêm vậy. Dù thế nào thì tiền nong trong người Pierre giờ đây cũng chẳng có nhiều nhặn gì. Và tất cả những gì hiện có trong ví hắn, hắn đã phải khó nhọc ký cóp trong suốt 5 năm trời.

9-moc-tui-3-khat-tinh– Không, đáng tiếc là không có, – vì thế hắn trả lời.

Cô gái nở một nụ cười quyến rũ :

– Đưa tôi 200 francs, anh sẽ dễ dàng thoát thân.

Hắn nhìn cô không hiểu :

– Tôi sẽ dễ dàng thoát thân ? Cô ngụ ý gì vậy ?

– À, giản dị  là tôi muốn nói rằng tôi cần phải kiếm được 200 francs trước khi tàu chúng ta tới Dijon. Nhưng, có lẽ anh không có đủ 200 francs.

– Ô không, cô nói gì vậy, – Pierre gật đầu – tất nhiên là tôi có. Nhưng tôi hoàn toàn không biết cô là ai ! Thậm chí cô cũng chưa tự giới thiệu. Mà đây là cả một việc…

Thoáng vài giây cô gái ngồi im, không nói lời nào. Sau đó cô hơi cúi người về phía trước, cố nắm bắt ánh mắt của hắn.

– Anh hãy thử tưởng tượng điều gì sẽ xảy ra, nếu như bây giờ tôi bắt đầu gào lên, giật cần hãm “đề phòng sự cố” và kể với trưởng toa rằng anh định cưỡng hiếp tôi. Bởi vì trước đây đã từng có những trường hợp các hành khách đàn ông đi đêm một mình trong cùng cupe với phụ nữ trẻ đã giở những trò như thế. Tất cả những chuyện đó sẽ đưa lại cho anh nhiều điều khó chịu đấy. Nào là cảnh sát đường sắt ư, nào là hỏi cung ư, rồi lại còn các nhà báo đang khao khát những tin giật gân nữa chứ ! thanh-nien-3Để thoát khỏi một vụ bê bối kiểu như thế, tôi nghĩ, anh sẽ không tiếc 200 francs đâu.

– Tôi nghĩ rằng, với tôi, vở diễn đấy của cô sẽ không thành đâu, cô bạn quý mến ạ, – hắn thờ ơ nói và rít thuốc.

– Anh hãy nghe đây này, – cô gái mỉm cười tự tin, – tôi có cảm tưởng anh chưa tính được rằng tôi hoàn toàn không có ý định đùa đâu nhé. Nếu tôi làm bù đầu tóc lên, xé toạc áo ra, rồi chạy ra hành lang gào ầm lên, thì anh sẽ rất khó thuyết phục những người khác rằng anh không dính dáng gì đến chuyện này cả. Mà như tôi được biết, ở đất nước này, người ta trừng phạt rất nghiêm khắc những ai có những hành vi vô lại đối với phụ nữ !

– Cô quả là đê tiện hết sức…

Cô gái cắt ngang lời hắn :

– Chẳng lẽ không đáng trả 200 francs để thoát khỏi tất cả những điều khó chịu đó sao ! Tôi nhìn thấy anh đeo nhẫn cưới. Vợ anh sẽ nói gì khi cô ấy đọc trên báo rằng chồng cô ấy đã…

– Cô thật là ghê tởm.

Cô gái mỉm cười :

9-moc-tui-4– Ồ không hẳn vậy đâu ! Tôi rất hiền lành với anh đấy. Bởi tôi chỉ đòi anh vẻn vẹn có 200 francs thôi, phải vậy không ? Có những trường hợp tôi còn moi được nhiều hơn gấp bội. Chẳng hạn 500, 1.000, đôi khi thậm chí còn xoay được vài ngàn  chứ ! Các chính trị gia với tiếng tăm không mấy trong sạch thường vui lòng “ứng” cho tôi những khoản tiền không nhỏ để phòng ngừa những vụ xì-căng-đan. Tôi thường bao giờ cũng nhắm trước cho mình con mồi. Tôi đánh giá anh khoảng 200 – 300, thậm chí có thể tới 500 francs, nhưng tôi chỉ xin anh có 200 thôi.

– Cô thôi đi được rồi đấy ! – Pierre đứng dậy chụp lấy valise của mình và muốn nhanh chóng thoát khỏi cupe.

– Hãy ngồi xuống đấy ! – Cô gái ra lệnh và ngay tức khắc quay ra ngáng đường hắn, – hay là để tôi kêu lên bây giờ ! Trong chuyện này thì tôi lão luyện lắm. Anh hãy tin rằng tôi rất lành nghề trong công việc của mình !

Pierre quẳng valise xuống ghế và ngồi phịch xuống. Hắn tin rằng cô ta rất dám thực thi những lời đe dọa đó nếu như hắn mưu toan chống lại cô tạ Liếc nhìn sang, hắn thấy trên cườm tay cô ta những đồ trang sức đắt tiền. Đó là một bằng chứng hùng hồn cho thấy cô ta rất lão luyện trong nghề.

Cô gái ngó nhìn đồng hồ đeo tay bằng vàng của mình.

– Còn năm phút nữa chúng ta sẽ tới Dijon, mà tôi thì phải xuống bến đó, – cô nói bằng một giọng hết sức lạnh lùng sự vụ, – tôi cho anh đúng bac-ky-2một phút nữa để quyết định. Phanh hãm phòng bất trắc nằm ngay dưới cửa cupe đây. Tôi chỉ cần vài giây là đủ để xé áo, vò tóc mình, cào mặt anh và kêu cứu. Tôi có thể gào chói tai đến mức…

– Còn tôi thì sẽ lập tức kể với mọi người sự việc trên thực tế ra sao và cô là kẻ lừa bịp thế nào. Cô đừng tưởng rằng…

Cô gái phì cười khinh bỉ :

– Những kẻ hiếp dâm bao giờ chẳng bày ra những điều thanh minh ngu xuẩn, nhưng ai mà tin chúng được. Nhất là trong những trường hợp quan trọng như thế này !

Pierre nhổm dậy, dụi đầu thuốc lá vào chiếc gạt tàn và sau vài giây lưỡng lự tiến đến trước mặt cô gái. Cô ta vẫn đứng chắn ngang cửa, một tay nắm lấy cổ chiếc áo sơ mi trắng của mình để sẵn sàng xé toạc nó trong chớp mắt. Những móng tay nhọn hoắt sơn đỏ của cô ta, rõ ràng chỉ cần vài giây là đủ để làm biến dạng khuôn mặt hắn – để “tự vệ” mà.

bop-tien-1– Thôi được, – hắn nói, đồng thời nhún vai khuất phục, rút từ ví ra mấy tờ giấy bạc, nhưng để bù lại khoản này tôi đề nghị phải trả lại tôi lãi suất bằng hiện vật.

– Bằng hiện vật ? Thế nghĩa là thế nào ?

– Tôi đề nghị cho phép tôi hôn cô, để sau này còn có thể vỗ ngực khoe khoang rằng đã được hôn một nữ quái tống tiền trâng tráo nhất thế giới ! Cô sẽ nhận 200 francs, còn tôi thì được cái hôn. Như vậy theo tôi, có lẽ công bằng hơn. Cô thấy thế nào, hay là cô có ý kiến khác ?

Cô gái tóc vàng thoáng chút lưỡng lự. Sau đó cô chụp lấy mấy tờ giấy bạc, còn hắn thì kéo cô về phía mình, ôm hôn say đắm. Đó là một chiếc hôn rất dài.

– Thôi đủ rồi, – cô gái thốt lên rồi quẫy ra. Đúng lúc đó đoàn tàu dừng lại. Cô gái lôi valise của mình khỏi giá và bước ra. Pierre đứng ở cửa cupe dõi theo bước chân cô dọc hành lang cho đến khi cô bước ra khỏi toa tàu. sg-kh-giang-hoĐoạn, hắn trở lại, ngồi xuống chỗ của mình, châm một điếu thuốc mới và rút ra một tờ báo. Đã vài phút trôi qua, đoàn tàu lại chuyển mình đi về hướng Lyon.

– Cô nhóc thật ranh ma, quỷ quyệt, – hắn lẩm bẩm không giấu vẻ khâm phục, – nhưng thật không may cho cô ta là đã gặp phải mình.

Nói đoạn hắn đút chiếc đồng hồ và chiếc vòng vàng của cô ta vào túi áo. Lật qua mấy trang báo, hắn cẩn thận cắt ra một mẩu tin, trong đó có nói rằng ngày hôm nay, sau khi hết hạn 5 năm tù, trùm móc túi Pierre Joli vừa được phóng thích.

Khách Giang Hồ chuyển tiếp

logo-phiem

9-nguoi-saigon-1-thanh-nien-2NGƯỜI SÀI GÒN CHÍNH GỐC

Lần đầu tiên lên Sài Gòn là để đi thi đại học. Tôi và một thằng bạn thi chung trường nên đi chung với nhau. Ở thì không lo vì đã có nhà người quen ở bên kia cầu chữ Y. Chỉ lo cái chuyện ăn uống giữa hai buổi thi.

Ngay sau khi thi xong môn đầu tiên, hai đứa kéo nhau ra quán cạnh trường kêu hai dĩa cơm sườn. Cầm cái muỗng, cái nĩa để ăn cơm dĩa mà cứ lọng cọng. Ăn hết dĩa cơm, uống cạn mấy ly trà đá tự múc ở trong cái xô để ở góc quán mà bụng vẫn trống không. Nhỏ lớn ở quê khi nào đi đâu xa thì cơm đùm cơm bới mang đi theo chứ có khi nào ăn cơm tiệm để mà biết kêu cơm thêm. Kêu thêm dĩa nữa thì không dám vì sợ không đủ tiền ăn cho ngày mai, ngày kia…

Ngó quanh ngó quất, thấy bàn nào cũng để một nải chuối, mọi người ăn xong cứ thuận tay bẻ, người một trái, người hai trái. Thế là hai đứa sáng mắt, chuối này chắc người ta cũng cho không như trà đá. Vậy là, chỉ một loáng nguyên cả nải chuối để trên bàn chỉ còn đống vỏ.

Khi tính tiền, thấy phụ quán cứ đếm đi đếm lại mấy cái vỏ chuối để trên bàn rồi nhìn chằm chằm, thi thoảng lại liếc qua bà chủ quán đang đứng gần đó cười mím chi thì đâm lo. Không biết tiền mang theo có đủ để trả không.9-nguoi-saigon-2

Nhìn hai đứa gom từng đồng bạc để bỏ lên bàn, bỗng nhiên chủ quán bước lại. Thôi, tính hai dĩa cơm thôi. Phần chuối chắc là không biết có tính tiền nên lỡ ăn chị không tính. Ngày mai ăn có thiếu thì cứ kêu cơm thêm mà ăn, để bụng đói không làm bài được đâu.

Chỉ có nải chuối, cho thấy tính cách người Sài Gòn.

Cuộc sống không thẳng tắp. Bon chen lên Sài Gòn không phải lúc nào cũng dễ kiếm tiền. Cũng trong những năm thập niên 1980, có lần, tôi thử sức mình với nghề đạp xích lô. Mượn chiếc xe của ông chú vào buổi sáng, lúc ấy chú cho xe ở nhà để ngủ sau một đêm chạy mối chở hàng. Lần đầu tiên chạy xích lô chỉ có chạy xe không từ bên này sang bên kia cầu chữ Y đã muốn hụt hơi. Thế nhưng vẫn ráng vì trong túi không còn tiền. Chạy lòng vòng Sài Gòn cả tiếng đồng hồ, ngang qua rạp Quốc Thanh (đường Nguyễn Trãi), thấy một đôi nam nữ đi ra, tay ngoắt, miệng kêu: Xích lô!
Luồn tay kéo thắng ngừng xe lại hỏi: Anh chị đi đâu ?

– Cho ra bến xe Miền Tây. Nhiêu ?

Dân miền Đông mới lên Sài Gòn tập tành chạy xe kiếm sống, 9-nguoi-saigon-3biết bến xe Miền Tây đâu mà cho giá. Thôi đành chơi trò may rủi: Dạ, em mới chạy xe chưa rành đường, anh chị chỉ đường em chở. Tới đó cho nhiêu thì cho.

Tưởng không biết đường thì người ta không đi, ai dè cả hai thản nhiên leo lên. Người con trai nói : 15 đồng mọi khi vẫn đi. Cứ chạy đi tui chỉ đường. Sức trẻ, thế mà vẫn không chịu nổi đường xa, đạp xe chở hai người từ rạp Quốc Thanh đến chân cầu Phú Lâm thì đuối, liệu sức không thể nào qua khỏi dốc cầu đành tính chước bỏ của chạy lấy người. Xuống giọng : Em mới chạy xe, đi xa không nổi. Anh chị thông cảm đi xe khác giùm.

Ai ngờ người con trai ngoái đầu lại : Tui biết ông đuối từ hồi nãy rồi. Thôi leo lên đằng trước ngồi với bà xã tui. Đưa xe đây tui đạp cho. Tui cũng từng đạp xích lô mà ! Thế là, vừa được khách chở, lại vừa được lấy tiền. Không phải 15 đồng mà tới 20 đồng. 9-nguoi-saigon-4Chắc cũng chỉ có người Sài Gòn mới khoáng đạt như vậy !

Người Sài Gòn tốt bụng, chia sẻ không từ những chuyện cá biệt, người nơi khác vào Sài Gòn hỏi đường thật dễ chịu. Già trẻ lớn bé, gặp ai hỏi người ta cũng chỉ dẫn tận tình. Có nhiều người còn bỏ cả công việc để dẫn kẻ lạc đường đi đến đúng địa chỉ cần tìm. Có những địa chỉ nhiều người hỏi quá, thế là người Sài Gòn nghĩ cách viết hoặc bỏ tiền ra đặt làm một cái bảng đặt bên lề đường, gắn vào gốc cây. Đôi khi, kèm theo một câu đùa, câu trách rất Sài Gòn ở cái bảng này khiến ai đọc cũng phì cười.

Như cái bảng viết trên nắp thùng mốp trên đường Sư Vạn Hạnh mới đây : “Bà con nào đi photo thì qua bưu điện bên đường. Hỏi hoài mệt quá !”

9-nguoi-saigon-5Đi xe ôm, taxi, gặp đúng dân Sài Gòn thì mười người hết chín không lo bị chặt chém, vẽ vời. Đôi khi, kêu giá là vậy, nhưng khách không có tiền lẻ hoặc hết tiền người ta còn bớt, thậm chí cho thiếu mà không cần biết khách ở đâu, có trả hay không. Với người Sài Gòn, đó là chuyện nhỏ.

Ở Sài Gòn, cho tới bây giờ vẫn còn nhiều nhà để một bình nước suối trước nhà kèm thêm một cái ly, một cái bảng nước uống miễn phí. Và bình nước này không bao giờ cạn, như lòng tốt của người Sài Gòn. Có người đã phát hiện, khi bạn chạy xe trên đường phố Sài Gòn, nếu có ai đó chạy theo nhắc bạn gạt cái chân chống hay nhét lại cái ví sâu vào túi quần thì đích thị đó là người Sài Gòn. (theo Nhị Nguyên)

Hai Điếu ĐĐ chuyển tiếp

logo-cuoi-thu-gian

tre-con-10SAI LỖI CHíNH TẢ

Hai học sinh ngồi tâm sự với nhau. Một học sinh than thở:

– Cô giáo của tao thật khó tính hết biết. Cả bài văn tao viết về tư tưởng “trồng người”, rất hay nhưng chỉ sai một lỗi chính tả thôi mà cô ấy cho tao hai zéro.

– Thế mày viết sai chữ gì ?

– Thay vì viết : “Cô giáo em là một nhà giáo dục say mê trồng người”, tao viết thành: “Cô giáo em là một nhà giáo dục say mê chồng người”…

Đàn Bà !!! Ôi đàn bà !!! Rơi mất bánh xe

Mary lần đầu tiên lái xe, đang đi trên đường, cô chợt nghe thấy tiếng lộc cộc dưới xe. Dừng lại, xuống xem cô phát hiện thấy một bánh xe vừa to, vừa nặng ở dưới gầm. Phải nặng nhọc, khổ sở lắm cô mới vần được nó lên xe, cũng vì vậy mà quần áo bẩn thỉu, mặt mũi lấm lem.

dan-ba-11– Về đến nhà, ông chồng thấy vậy hốt hoảng : Em làm sao mà trông kinh khủng thế này ?

– Một bánh xe long ra, nên em phải bê nó lên chở về.

– Nhưng đây là nắp cống ngầm mà, em không mang trả lại thì công an đến nhà đòi bây giờ.

Người yêu lý tưởng

– 16 tuổi, tôi ao ước có bạn trai. 18 tuổi, tôi có người yêu, nhưng anh ta lại quá khô khan. Tôi xây dựng hình mẫu chàng trai lý tưởng của mình là một người lãng mạn.

– Năm vào đại học, tôi gặp một anh chàng lãng mạn, nhưng lại quá “mít ướt”. Vì vậy, tôi đi tìm người có bờ vai vững chắc.

– Năm tôi 25, người yêu của tôi rất vững vàng, kiên định. Nhưng anh ta lại chẳng hề biếtdan-ba-7 biểu lộ cảm xúc. Quãng thời gian ấy thật buồn tẻ. Rồi tôi tìm một người khác.

– 28 tuổi, tôi gặp một người rất vui nhộn, nhưng rốt cuộc tôi không chịu nổi anh ta. Lúc nào anh ta cũng đùa bỡn với tôi và tán tỉnh những cô gái khác. Anh ta khiến tôi khốn khổ hơn là hạnh phúc. Chúng tôi nhanh chóng chia tay.

– Bước sang tuổi 31, tôi tìm thấy một người đầy tham vọng, thông minh và mạnh mẽ. Tôi quyết định kết hôn cùng anh ta. Nhưng (lại nhưng)… chỉ một thời gian sau, chúng tôi ly dị. Anh ta lấy đi tất cả những gì tôi có và tẩu thoát cùng cô bạn thân của tôi.

– Giờ đây, tôi đã 40 tuổi. Tôi vẫn đang tìm một mẫu người lý tưởng của riêng mình. Có lẽ đó phải là một người trầm tính, chững chạc, ít tham vọng… Tôi biết một người như thế, chỉ có điều ông ấy đã ngót nghét 70 tuổi…

Yên Nhàn chuyển tiếp

KHÔI HÀI ĐEN (3)

logo-khoi-hai

a-cuoiNGÔN NGỮ SÀI GÒN XƯA

VAY MƯỢN TỪ TIẾNG CỜ HOA

Đây là bài nghiên cứu về những chữ vay mượn trong ngôn ngữ Sài Gòn xưa. chúng ta nói về tiếng Anh và bước vào một nền văn hóa đã có những ảnh hưởng “tốt” cũng như “xấu” vào đời sống của người Việt trong khoảng 30 năm chiến tranh vừa qua (1945-1975)

Có người gọi cuộc chiến vừa qua là “nội chiến” giữa hai miền Nam-Bắc nhưng, theo báo chí phương Tây, đó là “cuộc chiến tranh Việt Nam” hay nói một cách khác là “cuộc đối đầu giữa hai phe”, một bên là Tự do gồm Việt Nam Cộng hòa, Hoa Kỳ và 5 nước Đồng minh (gồm Australia, New Zealand, Đại Hàn, Thái Lan và Philipin) và một bên là Cộng Sản gồm Việt Nam Dân chủ Cộng Hòa, Liên Xô và Trung Quốc.

Tinh thần của bài viết này không bàn đến việc “đúng” hay “sai” của cuộc chiến mà chỉ xoáy quanh những ảnh hưởng của nền văn hóa Mỹ đối với ngôn ngữ Việt trong suốt 30 năm chiến tranh.

Nước Mỹ còn được gọi là Hoa Kỳ hay Huê Kỳ (cờ hoa). Danh xưng này đã xuất hiện trong văn chương Việt Nam từ cuối thế kỷ thứ 19 qua thuật ngữ “đèn Hoa Kỳ”. Vũ Trọng Phụng trong Vỡ đê, xuất bản năm 1936, có đoạn viết : “…9-ngon-ngu-1Dung tìm bao diêm ở ô kéo, đốt một cây đèn Hoa Kỳ lên, tắt phụt ngọn lửa ở đèn dầu xăng. Nhìn ra sân, thấy trời tối om, Dung bèn bỏ bao diêm vào túi…”.

Nguyễn Công Hoan trong Nhớ và ghi về Hà Nội giải thích   “…Đèn Hoa Kỳ là đèn của bọn Mỹ sang ta buôn dầu hoả. Muốn bán được dầu hoả, nó phải làm đèn cho người mua dầu dùng (…). Dầu của Mỹ, viết tắt là Socony (Standard Oil Company of New York), cạnh tranh với dầu của Anh viết tắt là Shell.

Bất cứ ở thành thị hay nông thôn, hễ có đại lý dầu Mỹ, là ở gần đó, có ngay đại lý dầu Anh. Và trái lại. Nhà bán dầu Mỹ có biển sơn màu vàng, nhà bán dầu Anh có biển sơn màu đỏ. Những nơi bán dầu xăng ô tô, Anh Mỹ cũng cạnh tranh như vậy. Ở Hà Nội, còn có xe dầu đi bán ở phố, cũng sơn màu của hãng… Trụ sở của Ủy ban Khoa học Kỹ thuật ở phố Trần Hưng Đạo, số 39, là trụ sở cũ của hãng dầu Shell của Anh, nên quét vôi màu đỏ. Ngày trước ta gọi là nhà dầu Shell (…).

Royal Dutch Shell (người bình dân gọi là hãng dầu “con sò”) đã thực hiện một chiến dịch “tiếp thị” ngoạn mục là “biếu không” đèn Hoa Kỳ cho người Việt vốn chỉ quen dùng dầu lạc hay nến (bạch lạp) để thắp sáng mà không quen dùng dầu hỏa. Dĩ nhiên, khi đèn Hoa Kỳ đi vào đời sống của người Việt thì cũng là lúc mọi người làm quen với việc dùng dầu hỏa để đốt đèn.

Nhãn hiệu Shell lần đầu tiên xuất hiện vào năm 1891 qua logo “con sò” trên thùng dầu hỏa mà Marcus Samuel và các cộng sự chuyển đến vùng Viễn Đông. Nhất Thanh trong Đất lề quen thói (1968) giải thích thêm : “Cuối thế kỷ XIX người Tây đem dầu lửa, cũng gọi dầu hôi, vào dùng và bán (…). Hãng bán dầu đã chế ra thứ đèn nhỏ, ngọn lửa vừa bằng ngọn đèn dầu chay, đèn được cho không kèm theo mỗi thùng dầu bán ra, để làm quảng cáo; không rõ lúc ấy dầu lửa từ xứ nào nhập cảng, mà cái đèn kia được gọi là đèn Hoa-kỳ; ngày nay tại nhiều nhà nó vẫn là bạn cố tri bên cạnh cái 9-ngon-ngu-2điếu thuốc lào.

Như vậy, thuật ngữ “đèn Hoa Kỳ” (còn gọi là đèn “hột vịt” tại miền Nam), đốt bằng dầu hỏa (còn gọi là dầu lửa hay dầu hôi), đã xuất hiện từ rất lâu, trước khi có cuộc Chiến tranh Việt Nam. Người ta còn dùng từ ngữ dầu Tây để gọi dầu hỏa khi mới du nhập vào Việt Nam. Ngày xưa, loại dầu này được đựng trong thùng sắt tây như trong bức tranh Bán dầu Tây của Henri Oger năm 1909 (1). Loại thùng sắt này sau khi đựng dầu được tái chế thành thùng gánh nước hoặc cắt ra làm các vật dụng khác như đồ chơi cho trẻ em bằng thiếc.

Một trường hợp tiếng Anh khác đã du nhập vào Việt Nam từ lâu là trò chơi của trẻ con : “Oẳn tù tì” dịch từ “One, Two, Three”. Hầu như mọi người Việt đều đã từng ra cái búa, cái kéo hoặc cái bao sau khi đọc câu “Oẳn tù tì. Ra cái gì ? Ra cái này !”. Hai người chơi và có một trong 3 lựa chọn, cái búa thì đập cái kéo, cái kéo thì cắt cái bao và cái bao lại bao được cái búa.

Về nặt giáo dục, tiếng Anh du nhập miền Nam qua hai thời kỳ, dưới hai dạng ngôn ngữ : tiếng Anh của người Anh (British English) và tiếng Anh của người Mỹ (American English). Thời Đệ nhất Cộng hòa (1955-1963), tiếng Anh song song với tiếng Pháp, được chọn làm sinh ngữ chính và phụ, tùy theo sự lựa chọn của học sinh từ bậc Trung học (lớp Đệ thất trở lên). Tài liệu giảng dậy tiếng Anh vẫn lệ thuộc vào chương trình của người Pháp nên chịu ảnh hưởng của British English (còn gọi là Ăng-lêAnglais). Một trong những sách học tiếng 9-ngon-ngu-3aAnh phổ biến trong thời kỳ này là bộ L’Anglais Vivant của nhà xuất bản Hachette (Pháp).

Đệ nhị Cộng hòa (1963-1975) là thời thịnh hành của American English tại miền Nam. Điều này cũng dễ hiểu vì sự có mặt của quân đội Mỹ trong cuộc chiến tranh Việt Nam (2). Vào giai đoạn này, người ta bắt đầu sử dụng những sách giáo khoa theo trường phái American English như English for Today, English 900, American Streamline… Ngôn ngữ Sài Gòn xưa chịu ảnh hưởng sâu đậm của tiếng Mỹ trong thời kỳ này và có những vay mượn rất lý thú.

OK (okay) có lẽ là một từ nổi bật nhất trong tiếng Mỹ được sử dụng rộng rãi tại miền Nam và nhiều quốc gia trên thế giới. Một số người cho rằng từ này bắt nguồn này bộ tộc da đỏ Choctaws ở Châu Mỹ. Chữ “okeh” của người Choctaw có nghĩa tương tự như từ OK của người Mỹ. Tuy nhiên, cũng có rất nhiều tranh cãi về thuật ngữ này. Theo chuyên gia ngôn ngữ Allen Walker Read,  OK là dạng viết ngắn của cụm từ “all correct”. Những người khác thì cho rằng OK là dạng chữ tắt của các từ Hy Lạp có nghĩa là mọi thứ đều ổn cả. Không phải ai cũng đồng ý với những giải thích này nên kết luận hãy còn bỏ ngỏ.

Tại miền Nam, còn phát sinh từ ngữ OK Salem, một từ ghép thường được dùng bởi giới bình dân, ít học như gái bán ba (bar), dân xích lô hoặc trẻ đánh giày. Một hình ảnh phải nói là rất xấu trên đường phố thời đó : trẻ con thường chạy theo các chú GIs 9-ngon-ngu-3b(Government Issues – ám chỉ lính Mỹ vì dùng đồ chính phủ cấp phát) để chìa tay xin thuốc lá hay kẹo chewing-gum (kẹo cao su)… miệng thì OK Salem rối rít.

Thuốc hút Salem có vị bạc hà (menthol), rất thịnh hành khi lính Mỹ đến Việt Nam, họ mua từ PX (Post Exchange – một hình thức Quân tiếp vụ, chỉ bán cho quân nhân Hoa Kỳ) và tuồn hàng ra thị trường chợ đen (black market). Người Sài Gòn chê Salem là loại thuốc dành cho… phụ nữ, thuốc dành cho đàn ông “sành điệu” phải kể đến Pall Mall, Lucky Strike, Philip Morris, Camel, Winston…

Salem được giới ăn chơi Sài Thành “chiết tự” thành Sao Anh Làm Em Mệt trong khi Pall Mall được giới lính tráng biến thành cụm từ Phải Anh Là Lính, Mời Anh Lên Liền… Có điều thuốc Salem tại Mỹ được phát âm là “xê-lầm” nhưng khi sang đến Việt Nam lại biến thành “xa-lem” nên nếu có sang Mỹ mà hỏi mua thuốc “xa-lem” chắc chắn người bán sẽ lắc đầu quầy quậy !

Number one cũng là một cụm từ được dùng thường xuyên tại miền Nam với ngụ ý… số dzách hay số một. Người bình dân dùng number one thay cho good chẳng hạn như trong câu tiếng Anh “bồi” : “You number one GI !”. Phản nghĩa với number one sẽ là number ten, hoặc tệ hơn nữa là “nâm-bờ ten tháo giường” được Việt hóa từ “number ten thousand” (số mười ngàn). Ai dám bảo là dân Việt không có óc khôi hài ?

Cao bồi là thuật ngữ đã đi vào ngôn ngữ miền Nam khi hàng loạt các loại “phim miền Tây” (Western movies) hay còn gọi là “phim cao-bồi”, được chiếu tại các rạp xi nê. Cowboys vốn là những chàng trai chăn bò, có người hành động một cách nghĩa hiệp “trừ gian diệt bạo” nhưng cũng có những kẻ “đầu trộm đuôi cướp” trong bối cảnh 9-ngon-ngu-4Miền Tây Hoang dã (the Wild Wild West) tại Hoa Kỳ thời lập quốc. Bên cạnh các cowboys còn có sự hiện diện của sheriff với ngôi sao trên ngực, họ là những cảnh sát do dân trong thị trấn bầu lên để thực thi luật pháp.

Phim cao bồi đầu tiên tại Mỹ thuộc loại phim câm (silent film) mang tên The Great Train Robbery được sản xuất vào năm 1903. Những phim cao bồi nổi tiếng thời Sài Gòn xưa phải kể đến Gunfight at the O.K. Corral (năm 1957 với các tài tử Burt Lancaster, Kirk Douglas), Rio Bravo (1959 với John Wayne, Dean Martin, Ricky Nelson), The Misfits (1961 với Clark Gable, Marilyn Monroe, Montgomery Clift), The Good, the Bad and the Ugly (1966 với Clint Eastwood, Lee Van Cleef), Little Big Man (1970 với Dustin Hoffman, Faye Dunaway)…

Từ ngữ cao bồi sau khi du nhập vào miền Nam lại có những biến thể về ý nghĩa. Người lái xe cao bồi được hiểu là lái ẩu, ăn mặc cao bồi là diện những bộ quần áo lố lăng, khó coi…

Tôi còn nhớ, ngày xưa thường hát Học sinh hành khúc của Lê Thương (nghe bản nhạc này tại

http://www.youtube.com/watch?v=f2oYKkPgnFs&feature=related )

với những lời ca tụng một thế hệ học sinh của tương lai đất nước :

Tr thay tro 6Học sinh là người tổ quốc mong cho mai sau.

Học sinh xây đời niên thiếu trên bao công lao…”

Thế nhưng bài hát này đã được ai đó, chắc là mấy cậu học trò “rắn mắt”, cải biên thành:

Học sinh cao bồi mặc áo sơ mi ca rô

Tr Thay tro 3Học sinh là người hủ tiếu ăn hai ba tô…”

Chả là học sinh chỉ có đồng phục quần xanh-áo trắng nên anh nào mặc áo ca rô thì bị “chụp mũ” là học sinh cao bồi. Còn cái vụ hủ tiếu mà ăn tới “hai, ba tô” thì phải “xét lại”, có thể vì “bí vận” nên câu trước “áo sơ mi ca rô” câu sau có vần “hủ tiếu ăn hai ba tô” chứ học sinh làm gì có tiền mà ăn nhiều đến thế.

Tiện đây cũng xin nhắc lại chuyện phim ảnh của Sài Gòn xưa. Để diễn tả một một sự kiện có tính cách kinh dị, người ta còn dùng từ ngữ “hít-cốc”, xuất xứ từ cái tên của đạo diễn Alfred Joseph Hitchcock, “ông vua phim kinh dị” của nền điện ảnh Hoa Kỳ với khoảng 50 bộ phim kéo dài suốt 6 thập kỷ.

Người Sài Gòn đã có dịp xem rất nhiều phim hít-cốc “toát mồ hôi lạnh” như The Man Who Knew Too Much (1956, với James Stewart và Doris Day – trong phin này Doris Day hát bài What Will Be, Will Be – Que Sera, Sera và đoạt giải Oscar âm nhạc hay nhất); Vertigo (1958, với James Stewart, Kim Novak); Psycho (1960, với Anthony Perkins, Janet Leigh); The Birds (1963, với Tippi Hedren, Rod Taylor)…

Một trong những tác động xấu của người Mỹ đến miền Nam trong cuộc chiến vừa qua là hiện tượng xì-nách ba (snack bar) mọc lên như nấm sau cơn mưa tại 9-ngon-ngu-5Sài Gòn. Khác hẳn với snack bar nguyên thủy ở Hoa Kỳ, thường được hiểu là nơi bán các loại thức ăn nhẹ (snack) như hot dogs, hamburgers, french fries, potato chips, corn chips… còn kèm theo đồ uống.

Sang đến Việt Nam, xì-nách ba trở thành nơi lui tới của những người lính Mỹ xa nhà để uống rượu giải sầu và được phục vụ bởi các cô gái bản xứ. Họ thường là gái quê, ít học và có chút nhan sắc, ăn mặc “thời thượng” với chiếc mini jupe ngắn cũn cỡn. Gái xì-nách ba, hay còn gọi là gái bán ba, thường chỉ ngồi uống nước ngọt hay nước trà với khách nên lính Mỹ gọi đó là Saigon Tea có giá từ 1 đến 2 đô la một ly. Các cô làm ở xì-nách ba không hẳn là gái điếm vì không phải cô nào cũng “đi khách”.

Cũng từ các cô gái bán ba phát sinh ra loại tiếng Anh “giả cầy” kiểu “broken English”. Người ta nghe loáng thoáng trong câu chuyện giữa các cô “đấu hót” với lính Mỹ “Hello GI, you buy me Saigon tea” (Chào anh lính, anh mua cho em ly Sài Gòn ti nhé) hay còn rùng rợn với câu “No star where”, một cụm từ trấn an mà các cô dịch thẳng từ tiếng Việt : Không sao đâu !

Lính Mỹ còn đưa vào Việt Nam một số thuật ngữ được dùng từ hồi chiến tranh Triều Tiên. Để gọi người đà bà lớn tuổi họ dùng mama-san, đàn ông thì gọi là papa-san còn con nít là baby-san. Cũng vì thế, trong câu chuyện ở snack bar người ta thường bắt gặp những từ này khi các cô gái bán ba muốn nói về gia đình mình.9-ngon-ngu-6 Mama-san còn được dùng để chỉ người điều hành snack bar, tương tự như tài-pán, người phụ trách điều động gái nhảy tại các dancing thời Pháp thuộc.

Kinh doanh xì-nách ba là một nghề hái ra tiền tại Sài Gòn bên cạnh những dịch vụ như tắm hơi (steam bath), mát-xa (massage) nhưng cũng chính các nghề này đã khiến cuộc sống trong xã hội mất đi sự lành mạnh, đưa đẩy một số phụ nữ vào con đường tội lỗi.

Tuy nhiên, người ta cũng hiểu đó là những hệ quả không thể nào tránh khỏi của một đất nước trong tình trạng chiến tranh.

Xã hội miền Nam bên cạnh nghề thu hút một số người làm việc tại các quán ba còn có một giai cấp cao hơn, họ làm việc cho các hãng thầu tư nhân của Mỹ như hãng RMK được thành lập từ đầu thập niên 60 với các công trình xây dựng xa lộ Biên Hòa, quốc lộ 4 tại Phụng Hiệp… hoặc các cơ quan trực thuộc chính phủ Hoa Kỳ như USAID.

9-ngon-ngu-7a

Nói chung, họ là những người đi làm sở Mỹ với mức lương cao nhưng phải đạt một trình độ tiếng Anh khả dĩ trong công việc hàng ngày. Những người có trình độ cao hơn thì làm thông dịch viên, ngay như Trường Sinh ngữ Quân đội cũng có những khóa đào tạo thông dịch viên đồng hóa với cấp bậc trung sỹ để về phục vụ tại các tiểu khu có cố vấn Mỹ.

Năm 2011, tại Little Saigon, đã có một buổi họp mặt “Cựu nhân viên sở Mỹ” nhân dịp Giáng sinh. Gần 400 cựu nhân viên đã đến dự cuộc hội ngộ này, đa số là những người đã từng làm việc tại Tòa đại sứ, Tổng lãnh sự Mỹ, các cơ quan chuyên môn như DAO, CIA, MACV, USAID, USIS cùng những nhân viên hãng thầu RMK của tư nhân.

Cuối thập niên 60 và đầu thập niên 70 là thời kỳ Sài Gòn chịu ảnh hưởng từ của phong trào hippy (hippie) của Mỹ. Người ta thấy xuất hiện những từ ngữ có liên quan đến hippy như hoa hippy, hippy bụi đời, hippy choai choai, hippy yaourt… 9-ngon-ngu-7bNhững kiểu thời trang hippy cũng xuất hiện: váy ngắn (mini jupe, miniskirt), quần ống loe (quần chân voi), áo dài hippy thì ngắn cũn cỡn mặc chung với quần ống loe còn con trai thì tóc dài đến độ nhìn từ xa không thể nào phân biệt được giới tính…

Văn hóa hippy bao gồm từ phong cách ăn mặc “bụi” đến những tư tưởng phóng khoáng, chống lại những quy ước cứng nhắc của xã hội. Có thể nói, phong trào hippy là biến tấu của chủ nghĩa hiện sinh (existentialism) theo kiểu “yêu cuồng, sống vội” với Jean Paul Sarte, Françoise Sagan từ văn hóa Pháp.

Cuối thập niên 60s, phong trào phản đối chiến tranh Việt Nam đã nở rộ tại Mỹ với khẩu hiệu “Make love not war“. Biểu tượng của phong trào hippy là hoa không lá (còn gọi là hoa hippy), đó là hình tượng của Power Flower (sức mạnh của hoa) được bắt đầu từ năm 1965 tại khu Berkerly, California. Người ta còn nhớ mãi hình ảnh một cô gái hippy đã gắn hoa trên họng súng của một quân nhân thi hành nhiệm vụ giữ trật tự trong một cuộc biểu tình phản chiến (3).

Ở Sài Gòn, các người đẹp gắn hoa hippy lên tóc, cài lên tai, dán lên mắt kính để làm duyên. Người ta còn vẽ hoa lên xe hơi, lên xe Honda, thậm chí đôi lúc còn thấy hoa hippy xuất hiện trên cyclo, xe ba gác, xe bò. Cô em gái tôi có một chiếc áo khi ủi đồ bị than rớt cháy thủng một lỗ, thế là cô gắn luôn một cái hoa hippy, trước là để “ngụy trang” sau là chạy theo… thời trang ! Có thể nói Sài Gòn khi đó giống như Trăm hoa 9-ngon-ngu-8đua nở, nhại tên một chiến dịch ở miền Bắc thời đó.

Tôi còn nhớ, Trường Sinh ngữ Quân đội vào cuối thập niên 60 có một Chuẩn úy mới từ Thủ Đức về. Anh Thịnh là một chuẩn úy trẻ, có học vị cao nhưng lại rất lè phè trong lối sống. Hằng ngày anh đến trường bằng chiếc xe hơi bỏ mui (decapotable) được trang trí bằng những bông hoa hippy. Thế là anh chuẩn úy trẻ có tên “Thịnh Hippy” kể từ đó.

Có thể nói, phong trào hippy cũng lan rộng đến người lính qua chuyện về “Thịnh Hippy” nhưng nói chung, những người lính trận mỗi khi có dịp đi phép về thành phố chắc chắn không thể chấp nhận lối sống hippy của các thanh niên, thiếu nữ tại chốn phồn hoa đô hội.

Những người hằng ngày phải đương đầu với súng đạn làm sao có thể “thông cảm” với những người hằng đêm đi “bum” tại các phòng trà, dancing. Một đằng thì phải hy sinh tính mạng để “tham chiến” còn một đằng thì lại ăn chơi để “phản chiến”. Đó là một trong những “mâu thuẫn” trong chiến tranh Việt Nam. Phải chăng đó cũng là một trong những lý do khiến miền Nam sụp đổ ?

Chú thích :

1/- Henri Oger (1885-1936?) tên đầy đủ là Henri-Joseph Oger là một người Pháp tình nguyện sang Bắc Kỳ Xam minh 1đi lính và được biết đến qua bộ sưu tập tranh mộc bản vẽ các sinh hoạt thường nhật của người Việt vào đầu thế kỷ 20.

Trong khoảng 20 tháng làm việc tại Hà Nội (1907-1909), ông là người đã cùng các họa sĩ, thợ khắc mộc bản, thợ in và các nhà Nho cố vấn (tất cả trên ba mươi người) hoàn thành tác phẩm Technique du peuple annamite (Kỹ thuật của người An Nam), một công trình nghiên cứu về văn minh vật chất của vùng Hà Nội vào đầu thế kỷ 20.

Ở nước ngoài, một ít bản hiện lưu giữ dưới dạng vi phim tại các ĐH như Johns Hopkins Baltimore, Southern Illiois Carbondale, California Berkeley, Cornell. Tại Pháp, lưu ở Thư viện nghệ thuật và khảo cổ học – Paris IV Sorbonne. Tại Nhật, lưu ở ĐH Keio, Minato-Ku. Riêng ở Việt Nam là nơi ấn hành hiện cũng chỉ còn biết đến hai bản: một bản (không đầy đủ) lưu giữ tại Thư viện quốc gia Hà Nội, và một bản khác (tương đối tốt) lưu giữ tại Thư viện dưới thời Việt Nam Cộng hòa.

2/- Trên thực tế, tháng 9/1950 Tổng thống Mỹ Harry Truman đã cử một Phái bộ Cố vấn Quân sự (Military Assistance Advisory Group – MAAG) đến Việt Nam để trợ giúp quân viễn chinh Pháp trong cuộc chiến tranh Đông Dương chống lại những người Việt Minh. 9-ngon-ngu-10Phái bộ này không thực hiện nhiệm vụ như những quân nhân chiến đấu mà chỉ giám sát việc sử dụng các trang thiết bị quân sự viện trợ của Mỹ trị giá 10 triệu đô la.

Sau Hiệp định Geneve 1954, quân Pháp rút khỏi Việt Nam. Để giúp những người Việt chống Cộng, chính phủ Mỹ đã quyết định viện trợ quân sự của Mỹ sẽ chuyển trực tiếp cho chính phủ Ngô Đình Diệm, khi đó số cố vấn tại MAAG đã tăng lên đến 740 người. Viện trợ quân sự của Mỹ tăng nhanh chóng từ 50 triệu đô la (1959) lên đến 144 triệu đô la (1961).

Bộ chỉ huy Viện trợ Quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam (The US Military Assistance Command, Vietnam), viết tắt là MACV, được thành lập vào tháng 2/1962, về danh nghĩa là cơ quan chỉ huy quân sự toàn bộ các lực lượng quân sự Mỹ tại Việt Nam, nhưng trên thực tế, có quyền hạn chỉ huy về mặt quân sự của toàn bộ các lực lượng 9-ngon-ngu-11quân sự của Hoa Kỳ, Việt Nam Cộng hòa và các đồng minh tại Nam Việt Nam.

Văn phòng Tùy viên Quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, tên chính thức là Defense Attaché Office (DAO) được Hội đồng Tham mưu trưởng Liên quân Hoa Kỳ được thành lập tháng 1/1973. Đây là một cơ quan thống nhất phụ trách các tuỳ viên quân sự Hoa Kỳ tại Việt Nam, đồng thời quản lý việc hiện diện của quân đội Mỹ tại Việt Nam sau khi ngừng bắn.

3/- Có thể nói, tại Việt Nam, hippy chỉ là một phong trào có tính cách thời trang trong khi tại Mỹ hippy là cả một chiến dịch phản chiến qua đủ mọi hình thức: ca nhạc, tư tưởng, lối sống… Phong trào Hippy bắt đầu từ năm 1967 với một đại hội nhạc trẻ Summer of Love được tổ chức trong 3 ngày (16, 17 và 18/6/1967) tại Monterey, phía bắc tiểu bang California, cách San Francisco không xa.

San Francisco (Be Sure to Wear Flowers in Your Hair) là bài hát tiêu biểu của đại nhạc hội do John Phillips viết và ca sĩ Scott McKenzie trình diễn với ca từ :

https://youtu.be/bch1_Ep5M1s   https://youtu.be/7I0vkKy504U

sg-dung-dungIf you’re going to San Francisco,

be sure to wear some flowers in your hair…

If you’re going to San Francisco,

you’re gonna meet some gentle people there

Thành phố San Francisco được xem là cái nôi của Hippy sau đó lan rộng đến các thành phố New York, Los Angeles, Philadelphia, Seattle, Portland, Washington, D.C., Chicago, Miami, Montreal, Toronto, Vancouver, và qua tận Châu Âu. (theo Nguyễn Ngọc Chinh)

Dung Dung chuyển tiếp

logo-tu-van

KHÔI HÀI ĐEN (2)

logo-khoi-hai

9-ng-nhat-anhVỀ GIỌNG NÓI Ở MỘT NƠI

KHÔNG CÓ XE LAM

– Nguyễn Nhật Ánh

1/. Xưa nay Quảng Nam có lẽ là địa phương mà giọng nói bị đem ra trêu ghẹo nhiều nhất nước. Nói cho công bằng, so với một số vùng miền Bắc và miền Nam, người Quảng phát âm rất chuẩn xác các phụ âm đầu. Giọng Quảng phân biệt một cách rõ ràng giữa âm TR và CH, S và X, D và V, R và G… Nhưng âm giữa và âm cuối, người Quảng thường phát âm chệch.

“En không en tét đèn đi ngủ” (Ăn không ăn tắt đèn đi ngủ) có lẽ là câu nói phổ biến nhất nhằm giễu cợt cách phát âm của người Quảng. Người ta còn bảo ở Quảng Nam không có xe lam, xe đạp. Hỏi tại sao, đáp: Tại Quảng Nam chỉ có xe “lôm”, xe “độp”. Liên quan đến chiếc xe đạp, còn có câu chuyện hài :

– Người Quảng Nam đi vào một cửa hàng bán phụ tùng xe ở Sài Gòn, cố uốn giọng để phát âm cho chuẩn, oái ăm sao rốt cuộc lại thành : “Bán cho tôi một cái… láp xe độp”.

Người bán sau một hồi gặng hỏi, bực mình : “Lốp xe đạp” thì nói đại là “lốp xe đạp” ngay từ đầu, còn bày đặt… nói lái là “láp xe độp”. Nào có cố tình lái liếc gì đâu, thật oan còn hơn oan Thị Kính! Những câu chuyện như thế , ngẫm ra còn rất nhiều.

2/. Nhà thơ Tường Linh sáng tác nguyên một bài thơ theo giọng Quảng, trong đó mọi âm “ô” ở cuối câu đều biến thành âm “ơ” :9-tuong-linh

Rủ nhau vô núi hái chơm chơm

Nhớ bạn hồi còn học chữ Nơm

Sáng sáng lơn tơn đi nhử cuốc

Chiều chiều xớ rớ đứng câu tơm

Mùa đông tơi lá che mưa bấc

Tiết hạ hiên tranh lộng gió nờm

Nghe chuyện xóm xưa thời khói lửa

Sảng hồn, sấm nổ tưởng đâu bơm !”.

Nhà thơ trào phúng Tú Rua cũng có một bài tương tự, nhưng trong bài thất ngôn bát cú này “a” biến thành “ô” :

a-cuoiRứa mới kêu là chất Quảng Nôm

Ăn hòn nói cục chẳng thôm lôm

Có chàng công tử quê Đà Nẽng

Cưới ả Thúy Kiều xứ Phú Côm

Cha vợ đến thăm chào trọ trẹ

Mẹ chồng không hiểu nói cồm rồm

Thêm ông hàng xóm người Hà Nội

Chả hiểu mô tê cũng tọa đồm”.

Cả hai bài đều hay.

3/. Trong tác phẩm Quán Gò đi lên của tôi, nhân vật chính là một cô gái xứ Quảng: con Cúc “nước mắm Nam Ô”. Con Cúc phục vụ trong quán Đo Đo “chuyên bán các món ăn xứ Quảng”, nói giọng Quảng đặc sệt. Lúc con Cúc mới vô làm ở quán, xảy ra câu chuyện sau đây :

“Khách đòi mua bánh bèo đem về, con Cúc kêu con Lệ :

– Chị kiếm cho em cái “bô” !

Chữ “cái bao” qua cái giọng nguyên chất của con Cúc biến thành “cái bô” khiến con Lệ thừ ra mất một lúc. Rốt cuộc, tuy không hiểu con Cúc kiếm cái bô làm chi, con Lệ vẫn vào toa lét cầm cái bô đem ra:9-giong-noi-3

– Nè.

Con Cúc ré lên :

– Trời, lấy cái ni đựng bánh bèo cho khách răng được ?”

Như vậy, giọng Quảng Nam không chỉ xuất hiện trong những câu chuyện tiếu lâm dân dã, mà còn đi vào cả văn thơ. Ở đây, không thể không để ý đến một điểm đặc biệt: nhà thơ Tường Linh, nhà thơ Tú Rua và tôi đều là… người Quảng Nam. Và tôi e rằng những mẩu chuyện cười về giọng Quảng đa phần đều do người Quảng Nam sáng tác.

4/. Người Quảng Nam sao lại đem cái giọng của quê mình ra giễu cợt ? Hỏi vậy là chưa hiểu đúng cốt cách người Quảng. Chỉ những cộng đồng tự tin cao độ và có óc hài hước mới không ngại “tự trào” về mình. Ở đây có điều gì đó tương tự thái độ của người dân xứ Gabrovo (Bulgaria): họ sáng tác những câu chuyện cười về tính keo kiệt của mình, 9-giong-noi-2thậm chí còn thành lập cả một nhà bảo tàng nghệ thuật trào phúng Gabrovo để lưu giữ và tìm cách quảng bá những giai thoại cười ra nước mắt đó ra thế giới.

Nếu để ý, bạn sẽ thấy trong những bàn trà, cuộc rượu, chính dân Quảng Nam là những người kể một cách sảng khoái nhất những mẩu chuyện cười về giọng Quảng chứ không ai khác. Những người dân của xứ “xe lôm”, “xe độp” đó cũng là những độc giả đón nhận những vần thơ “tự trào” của Tường Linh, Tú Rua một cách vô cùng nồng nhiệt.

5/. “Tự trào” là xét về phương diện thái độ. Nhưng nếu chỉ thuần đề cao khía cạnh tinh thần, những mẩu chuyện khôi hài, những vần thơ cuốn truyện nói về giọng Quảng đã không được dân Quảng tâm đắc đến vậy. Bên cạnh sự thích thú, còn có sự thân thương. Nhất là những người Quảng tha hương,9-giong-noi-1 đã bao nhiêu năm không được sống trong khung cảnh quê nhà, bây giờ bỗng đọc thấy, bỗng nghe nói chữ “con tơm” thay vì “con tôm”, “cái bô” thay vì “cái bao”, “thôm lôm” thay vì “tham lam” tự nhiên thấy bao nhiêu kỷ niệm ấu thơ ùa về.

Cái giọng nói mộc mạc, quê kiểng đó là giọng nói của ông bà, cha mẹ, thầy cô, bạn bè, hàng xóm láng giềng mà mình đã quen tai từ nhỏ, ngay từ lúc còn nằm u ơ trong chiếc nôi ru. Chất giọng đó đã ngấm qua bao mưa nắng, trải qua bao bão giông của thiên nhiên và cuộc đời mà hình thành và trụ lại cho đến hôm nay. Nó gợi lên những vùng đất, những mặt người, những ký ức mà người Quảng xa xứ nào cũng chất chứa trong lòng như một hành trang vô hình. Nó là một giá trị phi vật thể, không phải để tổ chức UNESCO công nhận mà để những người Quảng tự hào như một tấm “căn cước tinh thần” mà mình mang theo suốt cả đời người. Có thể nói, giọng Quảng là một phần của văn hóa Quảng.

6/. Giọng Quảng như vậy đã đi vào văn vào thơ, vào những giai thoại dân gian. 9-giong-noi-4Bây giờ với Ánh Tuyết, một ca sĩ Quảng Nam, nó đi vào nhạc. Âu cũng là một lẽ tự nhiên.

Khi nhà thơ Lý Đợi (cũng người Quảng Nam) gửi cho tôi qua email bài Mưa chiều kỷ niệm được hát bằng giọng Quảng, tôi nghe, thoạt đầu thì bật cười, nhưng càng nghe càng xúc động, cuối cùng là rưng rưng nước mắt. Lúc đó tôi chưa biết người hát là Ánh Tuyết. Tôi nghe đi nghe lại nhiều lần, mường tượng đó là giọng của người chị họ yêu dấu năm xưa, của cô bạn gái ngây thơ thời trung học. Càng nghe càng thấy nhớ và bồi hồi nhận ra cái chân chất trong giọng hát, trong tâm tình người Quảng chân quê.

Ánh Tuyết chưa ra album, những bài hát demo kia đã phát tán trên mạng nhanh như gió. Và tôi đọc thấy biết bao lời chia sẻ đượm thương yêu, trìu mến của người Quảng đang lưu lạc ở khắp nơi trên thế giới. Họ cảm ơn Ánh Tuyết, cảm ơn những ca khúc hát bằng giọng Quảng đã giúp những người Quảng tha hương được một lần thổn thức hoài vọng quê nhà.

Hiển nhiên, giọng Quảng không phải là giọng để chinh phục và phổ biến những ca khúc một cách chính thức, đại trà. Bên cạnh giọng Quảng, những ca khúc trong album Duyên kiếp còn được Ánh Tuyết trình bày bằng giọng Bắc – dành cho những thính giả chưa có “bằng B tiếng Quảng”.

Rõ ràng, Ánh Tuyết thực hiện album này như là một cuộc chơi của người con xứ Quảng. 9-anh-tuyetNhư các nhà thơ Tường Linh, Tú Rua đã từng chơi những cuộc chơi của mình.

– Mưa Rừng – Ánh Tuyết (Giọng Quảng)

https://youtu.be/zDg2EOx3kOg

– Ánh Tuyết hát giọng Quảng – Đừng Nói Xa Nhau

https://youtu.be/sKHg3wOBbno

Những cuộc chơi nghiêm túc. Và giàu ý nghĩa, ít ra là với người Quảng Nam ! (theo Nguyễn Nhật Ánh)

Nguyễn Mạnh Toản chuyển tiếp

9-van-chuyen-1NGƯỜI VẬN CHUYỂN

Ở XỨ AN NAM

Các shipper dưới đây không chỉ làm khán giả thót tim với tài lái xe siêu đỉnh mà còn khiến họ… mãn nhãn với tài xếp hàng hóa không thể hoàn hảo hơn.

Dù biết đa số những hình ảnh dưới đây là vi phạm luật giao thông, nhưng shipper là nghề phải dầm mưa dãi nắng rất vất vả mà lại ít khi nào được mọi người quan tâm và tôn trọng, vì thế nên sau khi xem những hình ảnh này, bạn hãy cảm thông cho họ với nhé.

9-van-chuyen-2

H1-2: Tay anh dài… “ôm trọn cả thế gian”. H3: Hàng hóa là quan trọng, nên các em cứ… “nằm” thoải mái trên xe, anh đây chỉ cần một chỗ để cầm lái là được rồi.

9-van-chuyen-3

H4-5: Không chỉ cất hàng cồng kềnh đằng sau mà các anh shipper còn phải tranh thủ thêm mấy em nữa ở phía trước. H6: Có lẽ trong phim hành động kỹ xảo hoành tráng Hollywood bạn cũng sẽ chẳng chứng kiến được cảnh tượng thế này đâu.

9-van-chuyen-4

H7: Chông chênh quá một đời người phụ nữ… H8: Cũng ê mông lắm đấy, nhưng một thân một mình, anh biết phải làm sao ?! H9: Nhiệm vụ của chị là giữ hàng, còn niềm tin vào… “con đường phía trước” cứ trao trọn hết cho anh.

9-van-chuyen-5

H10: Có éo le cuộc đời hay không chứ, anh chàng shipper đi con xe cũ kỹ thế kia lại phải… “đèo bòng” một em tay ga mới cáu. H11-`12: Có anh, có tôi, hai ta cùng nhau… thì cái gì mà chả ship được. (theo The thao van hoa)

9-giao-thong-1LOẠT ẢNH HÀI HƯỚC VỀ

GIAO THÔNG VIỆT NAM

Khi ra đường không ít lần bạn nhìn thấy những kiểu đi đường cực “lầy” của người Việt. Cùng xem loạt ảnh vui giao thông ở Việt Nam.

H1: Tìm bạn bốn phương.

H2: Mùa đông không lạnh vì có gấu bên cạnh. H3: Chở cả tiểu đội. H4: Xe không cánh cửa là mốt mới chăng ?

9-giao-thong-29-giao-thong-3

H5: Dựng xe giữa đường, nằm nghỉ thảnh thơi. Hình ảnh chỉ có ở Việt Nam. H6: Mình ngồi xa nhau quá. H7: Siêu xe bưởi.

9-giao-thong-4

H8: Mũ bảo hiểm mới 2017. H9: Siêu vận chuyển. H10: Thánh lầy của năm đây rồi.

Lan Hương chuyển tiếp

CÁI TÓC LÀ GÓC CON NGƯỜI

9-kieu-toc-19-kieu-toc-2

Cái tóc là góc con người”, nhưng những kiểu đầu dưới đây thực sự khiến người nhìn bị sốc. (theo Ngô Văn)

Yên Nhàn chuyển tiếp

ba-gia-11“MỤ VỢ GIÀ”

Đàn ông có nhiều kiểu khổ vì vợ. Có người khổ vì vợ dữ, có người khổ vì vợ ghen, có người khổ vì vợ xấu. Vợ đẹp quá cũng khổ (vì suốt ngày lo ghen). Nhưng không biết có ông nào khổ cái kiểu kỳ cục giống tôi không: Khổ vì “vợ giả” !

Nghe đến đây, chắc nhiều ông nghĩ : “Chắc bà vợ cha này sống giả tạo lắm ?”. Không hề, tính vợ tôi rất thật thà, dễ thương. Tôi nói “vợ giả” nghĩa là trên người vợ tôi, đồ… giả nhiều hơn đồ thật!

Cách đây 10 năm, lúc mới lấy nhau, vợ tôi là một phụ nữ bình thường, không đẹp cũng không xấu. Một ngày đẹp trời, chẳng hiểu nghe lời ai xúi dại, cô ấy đi sửa mũi với cái lý do hết sức dễ thương : “Em đẹp thì anh hưởng chứ ai hưởng”. Tôi không chịu thì cô ấy nhăn nhó, giận hờn đủ kiểu. Cuối cùng, tôi cũng phải xuôi.

Ai ngờ, sửa một lần rồi cô ấy đâm ra nghiện luôn. Từ đó, vợ tôi trở thành khách quen của nhiều thẩm mỹ viện trong thành phố. Có cái mũi mà cô ấy sửa đi sửa lại mấy lần. Hết mũi thì tới bơm môi, căng da mặt, độn cằm, hút mỡ bụng… ba-gia-2Mà mỗi lần cô ấy sửa đâu có rẻ, bèo bèo cũng mất ngàn, còn mắc thì phải gần chục ngàn đô. Nếu giờ mà đếm đồ trên người cô ấy để tính tiền, chắc đủ để hai vợ chồng tôi đã có thể đủ tiền đặt cọc mua được căn nhà mới.

Tốn tiền thật ra cũng không quan trọng lắm, nỗi đau khổ của tôi là càng ngày càng nhìn không ra vợ mình. Cứ chiều chiều đi làm về, tôi nhìn ngơ ngẩn người phụ nữ đang tồn tại trong nhà, đang nấu cơm cho mình ăn mà chẳng biết đấy là ai. Nhiều lúc nửa khuya thức giấc, mở mắt thấy cô ấy ngủ quay mặt vào tôi, tôi giật mình, tưởng mình… ngủ lộn nhà.

Nỗi khổ lớn nhất của tôi là vợ tôi giờ đây như dán lên người một cái nhãn tổ bố: “Hàng dễ vỡ, xin nhẹ tay !”. Vui vui nhéo mũi cô ấy, cô ấy la : “Trời, sụp bây giờ”. Hôn môi, cô ấy đẩy ra : “Đừng anh, em mới bơm”.

Tôi nhớ hồi xưa có đọc đâu đó câu chuyện thần thoại, đại khái có ông vua bị thần ong-gia-4thánh phạt, đụng tay vô cái gì cũng thành vàng, kể cả đồ ăn thức uống. Tôi giờ cũng vậy, nhìn được mà “ăn”… hổng được.

Còn nữa, tôi nghe nói mấy cái vụ sửa sang như thế cần luôn phải được tu bổ, nếu không dễ xuống cấp lắm. Tôi coi trên internet thấy mấy tấm hình chụp các bà dạng “hồi trẻ sửa phà phà, về già bị xuống cấp”, tôi giật mình thon thót. Nghĩ tới cảnh tương lai vợ mình như vậy, tôi lo quá. Không biết có ông chồng nào cùng cảnh khổ giống tôi không? Nếu có thì viết lên vài hàng để an ủi kẻ cùng cảnh ngộ.

Tại hội nghị về kiến trúc thế giới, khiếm khuyết của các công trình lớn đều được mang ra thảo luận và phê bình. Lúc bế mạc, một kiến trúc sư người Pháp đã có một câu nói rất đúng và cũng rất hay: …

– Tôi đã đi nhiều nơi trên trế giới, và may mắn được chiêm ngưỡng các kỳ ba-gia-4quan. Nhưng theo tôi, cơ thể người đàn bà mới là một công trình kiến trúc đẹp nhất, toàn mỹ nhất mà tạo hóa đã ban cho loài người chúng ta.

Tất cả các đại biểu có mặt trong đại hội vỗ tay tán thưởng ầm ầm. Duy chỉ có một chuyên gia vẫn ngồi lặng thinh. Đợi cho tiếng vỗ tay dứt hẳn, ông ta mới đứng lên dõng dạc:

– Ai bảo với ông đó là công trình toàn mỹ, là không có khiếm khuyết ? Theo tôi vẫn có một sai sót, phải nói là khá lớn. Đó là khu giải trí đặt quá gần khu vệ sinh.

logo-cuoi-thu-gian

dong-daoĐã hai lần rồi

Cô con gái rón rén định ra khỏi nhà lúc gần đi ngủ thì bị ông bố chặn lại :

– Muộn thế này còn định đi đâu nữa?

– Con định chạy ù ra thùng thư để bỏ hai lá thư thôi ạ !

– Thế thì nhanh lên một chút, thùng thư đó đã huýt sáo hai lần rồi đấy !

 Trả giá với Chúa

Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:

xa-ga– 5 vạn đô la !

– Không được !

– 10 vạn đô la !

– (Im lặng)

– Thôi được, 50 vạn vậy nhé !

Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:

– Thưa cha, 50 vạn đô la là một con số không nhỏ đâu ! Sao cha lại từ chối ?

– Nhưng con có biết yêu cầu là gì không ? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói “Amen”, mà nói “Cocacola”.

tranh-vui-1Trong rạp chiếu phim

– Chuyện cậu và anh chàng mới quen đến đâu rồi ?

– Thôi rồi.

– Sao vậy ? Hôm qua hai người còn đi xem phim mà.

– Ừ, nhưng lúc trong rạp mất điện, chân anh ta cứ quờ quạng…

– Anh ta sàm sỡ lắm hả ?

– Được thế thì còn khá. Đằng này, anh ta cứ quờ quạng sợ mất đôi dép lê cũ rích.

tranh-vuiVợ đẹp vì sắp Tết 

Cô vợ đi chợ về hớn hở khoe với chồng:

– Anh ạ, hôm nay rất nhiều người khen em xinh và trẻ hẳn ra.

Anh chồng gật gù đáp : – Ừ, thì sắp Tết mà.

– Tết thì có nghĩa gì với sắc đẹp của em ?

– Thì sắp Tết nên gì ngoài đường thiếu gì kẻ say…  –

Lý do bạn trai đòi nắm tay lần cuối

Cô gái một mực đòi chia tay, chàng trai buồn rầu bảo :

tre-con-10– Cho anh nắm tay em lần cuối.

Cô gái đành đồng ý. Chàng trai nắm chặt tay cô gái rồi mới bảo :

– Nếu em rút tay ra được thì anh đồng ý chia tay.

Cô gái bực bội dùng hết sức bình sinh rút tay ra, chàng trai bèn quay lưng đi luôn. Lúc này cô gái mới bàng hoàng hét lên:

– Có cái nhẫn mà anh cũng lấy lại bằng được hả? Đồ khốn nạn!

Yên Nhàn chuyển tiếp

KHÔI HÀI ĐEN (1)

logo-khoi-hai

sg-que-phuongNHỮNG KIỂU CHỞ CON ‘BÁ ĐẠO’

CỦA PHỤ HUYNH XỨ VIỆT

Nhiều lần đi trên đường, bạn từng mắt tròn, mắt dẹt vì thấy những cách chở con bá đạo của bố mẹ Việt.

H1: Không ít lần người đi đường hoảng hồn khi thấy các phụ huynh Việt có những kiểu chở con bá đạo.  H2: Thậm chí, cách chở con của họ không kém phần nguy hiểm. H3: “Bố ơi, mình đi đâu thế”. H4: Đóng thùng rồi thì gió lạnh “khóc thét”.

9-cho-con-1

H5-6: Nhiều người không khỏi giật mình khi nhìn thấy cảnh cha chở con đi xe máy như thế này. Khi các ông bố bao giờ cũng tự tin vào tay lái của mình, vì thế, họ sẵn sàng để con ngồi, đứng trên xe như thế.

9-cho-con-2

H7: Hình ảnh các bé đu bám bên hông xe máy khi xe đang di chuyển vừa hài hước vừa đáng lo. H8: Mẹ vẫn hồn nhiên chở con… dù con đã ngủ gật.

9-cho-con-3

H9: Không hiểu cặp phụ huynh này nghĩ gì khi cho trẻ lái xe. H10: Ngủ trên mọi địa hình… H11: Cạn lời với cách chở con của cha mẹ. (theo Kiến Thức)

9-heo-1SỰ KHÁC NHAU GIỮA

CON LỢN VÀ CON HEO

Con Lợn sinh ở miền Bắc – Con Heo sinh ở miền Nam. Cả hai đều bị Cán bộ lãnh đạo kì thị nặng lắm vì lúc nhăm nhi thì quan lớn chỉ khoái món cháo gà cháo vịt, còn cháo heo, cháo lợn nghe có vẽ đồ ăn cho bọn dơ bẩn ở trong chuồng !

– Miền Bắc không heo nhưng lại thích “nói toạc móng heo” – Miền Nam không thấy lợn lại ưa dùng “bánh da lợn”.

– Miền Bắc có lợn sề, lợn nái, lợn giống, lợn cấn, lợn sữa, lợn choai, lợn tháu, lợn ỷ

– Miền Nam có heo nhà, heo ruộng, heo bông, heo lang, heo cỏ, heo bò, heo đen, heo nọc, heo hạch, heo nái, heo nưa, heo lứa, heo mọi.

9-heo-2– Con Lợn ăn Ngô – Con Heo ăn Bắp.

– Con Lợn ăn cám trộn Bèo  – Con Heo ăn cám trộn Lục bình.

– Da Lợn làm bánh da Lợn – Da Heo khô dùng nấu lẩu.

– Con Lợn đóng phim thiếu nhi “Hiệp sĩ lợn”

– Con Heo đóng phim người lớn “Phim con Heo”.

– Phim con lợn chỉ cách chăn nuôi sinh sản cho nhi đồng

– Phim con heo cũng cho thấy cảnh sinh sản nhưng lại cấm nhi đồng!

– Miền Bắc trách cô kia “béo như lợn” – Miền Nam quở chị nọ “mập như heo”.

9-heo-3– Miền Bắc xỏ đàn ông háo sắc là lợn nọc

– Miền Nam bảo đàn bà lang chạ là heo nái.

– Con Lợn từ miền Bắc xuống miền Nam bị hóa kiếp thành con Heo cũng có điển tích đàng hoàng: “Paulus Huỳnh Tịnh Của là một học giả người miền Nam, trong Đại Nam Quốc Âm Tự Vị, ông đã giải nghĩa Lợn là con Heo, là giống lục súc béo hơn hết. Đúng như con lợn tự khoe : “Nội trong hàng lục súc với nhau, Ai sánh đặng mình heo béo tốt ?” (LSTC).

Đọc Việt sử, ta thấy người miền Nam phần lớn là những di dân từ miền Trung tràn xuống, tiếng nói của họ nặng, khi phải bẩm trình với quan lớn, họ lại phát âm thành “quan lợn”. 9-heo-4Quan cho là vô phép nên sai lính lấy hèo phạt, ai bẩm “quan lợn” là phải đòn 10 hèo..

Nhiều người bị phạt hèo như vậy, nên khi thấy con lợn họ hình dung ngay ra những cây hèo vút vào mông họ, họ bèn mỉa mai gọi con lợn là “con hèo”. Rồi để khỏi lầm lẫn con lợn với cây gậy quái ác ấy, họ bớt đi dấu huyền, còn lại là con heo. Con lợn từ miền Bắc đi xuống miền Nam thành con heo là như thế.. Chợ bán heo miền Bắc thời Pháp thuộc.

Quế Phượng chuyển tiếp

sg-my-nhan-3BÓ TAY VỚI ĐƠN THUỐC BÁC SĨ KÊ,

CÔ GÁI TRẺ LÊN MẠNG CẦU CỨU

Người ta vẫn quen nói “xấu như chữ bác sĩ” và quả thật khi xem những đơn thuốc này ai cũng phải cúi đầu chào thua.

Mới đây, một thành viên mạng có tên P.O.H.G chia sẻ hình ảnh đơn thuốc của bác sĩ trên một diễn đàn khiến người xem ai cũng phải lắc đầu chịu thua không dịch được bất kỳ chữ nào. Chữ bác sĩ viết như giun, không chỉ khiến bệnh nhân vã mồ hôi hột mà các nhà thuốc cũng phải lắc đầu vì không dám bán bừa bãi.

P.O.H.G kể lại : “Em đang nằm vật vã trên giường thì ông anh trai gửi cho bức ảnh nhờ đi mua giùm thuốc. Chuyện là bạn của anh ấy có đi khám ở Tiền Giang và được bác sĩ kê cho đơn thuốc. 9-toa-thuoc-1Nhưng khổ nỗi sau khi nhận xong đơn thuốc đi ra các hiệu thuốc chả ai bán cho vì họ không dịch được đơn. Anh ấy cứ nghĩ là ở Tiền Giang không có thuốc nên anh ấy gửi đơn thuốc cho anh mình nhờ mua hộ ở Sài Gòn. Ai ngờ khi cầm đơn thuốc này các hiệu thuốc ở Sài Gòn cũng lắc đầu vì không biết là thuốc gì ?

Người bệnh thì ốm, thuốc chả mua được. Muốn hỏi lại bác sĩ xem bác sĩ ghi cái gì thì cũng phải đợi đến thứ 2 đầu tuần ngày đi làm của bác sĩ. Em mạo muội lúc nửa đêm nhờ các anh bác sĩ đọc hộ em cái đơn thuốc, để em gửi cho anh em mua thuốc cho bạn anh ý với. Vừa ốm bệnh lại hoang mang vì 2 hôm rồi không được điều trị theo đúng chỉ định của bác sĩ”.

Theo chia sẻ, đơn thuốc này do bác sĩ Phan Văn Riệu thuộc Trạm Y tế Điềm Hy, huyện Châu Thành, tỉnh Tiền Giang kê cho bệnh nhân Cẩm Nhung vào ngày 16/12/2016. Sau khi đăng lên diễn đàn, nhiều thành viên mạng muốn đọc giúp nhưng không dịch được chữ nào. Thậm chí có người nhiệt tình nhờ cả một loạt bác sĩ mà ai cũng… đầu hàng”.

Khi được hỏi về bức ảnh, một bác sĩ tại Hà Nội cho biết : “Tôi viết chữ xấu 9-toa-thuoc-2nhưng đơn thuốc phải viết để bệnh nhân đọc được còn uống chứ. Vị bác sĩ viết đơn thế kia là không chấp nhận được. Nói chung do nhiều thủ tục phải viết mà thời gian không có nhiều nên chữ bác sĩ viết càng ngày càng xấu. Không ai cố ý viết xấu làm gì nhưng đơn thuốc viết phải đọc được”.

Chia sẻ với báo chí trước đó, giám đốc Trung tâm Y tế huyện Châu Thành xác nhận tình trạng viết chữ không ai hiểu của bác sĩ Phan Văn Riệu. Cách đây 8 tháng, chính vị giám đốc này cũng từng tiếp nhận thắc mắc của bệnh nhân về đơn thuốc do bác sĩ Riệu kê đơn. Đây không phải là trường hợp đầu tiên mọi người chia sẻ lên mạng xã hội phàn nàn về đơn thuốc của bác sĩ. (theo Tào Nga)

cuoi-4PHÉP VUA THUA LỆ LÀNG

Một luật-sư danh-tiếng một hôm nhân kỳ hè, về quê săn vịt trời. Tuy có dụng-cụ trang-bị ống nhắm tối-tân, nhưng anh ta bắn không thạo nên chỉ nghe đạn nổ rùm trời mà mãi tới chiều tối mới có một con vịt chịu trúng đạn, nhẹ nhàng rơi xuống.

Xui làm sao nó lại rơi xuống ruộng trong vòng rào của một trang-trại. Anh luật-sư đang hì-hục leo rào vừa sang được bên kia, toan nhặt con vịt, chợt một bác nông-dân từ đâu xuất-hiện, tay lăm-lăm một khẩu súng trường cổ-lỗ-sĩ, quát :

– Ê anh kia ! Làm gì đấy ?

Anh luật-sư lấm-lét nhìn họng súng đen ngòm trên tay bác nông-dân :

– Ơ!.. Tôi nhặt con vịt. Vịt tôi bắn đấy. Tôi sang nhặt về.

Bác nông-dân quơ sung :

– Ðây là đất tư của tôi, không ai được quyền xâm-phạm !

Anh luật-sư cười khinh-khỉnh :

– Bác muốn nói luật hả ? Bác chẳng biết tôi là ai ! Tôi là luật-sư hùng-biện nhất ở Nữu-ước. Một là bác để tôi 9-luat-su-1nhặt con vịt của tôi, hai là tôi sẽ lôi bác ra toà, kiện cho bác trào máu và lấy tất cả !

Bác nông-dân kiên-định lập-trường :

– Anh biết đây là đâu không ? Ðây là làng Con Cò ở North Carolina. Ðây không phải Nữu … Ướt  Nữu Khô gì ráo ! Anh có biết lệ Ba Ðá ở làng này không ?

Anh luật-sư ngẩn ra :

– À… lệ làng hả ? Lệ gì ? Ba Ðá là làm sao ?

Bác nông-dân giải-thích :

– Ðó là lệ đã có từ lâu đời để xử xem ai phải ai quấy. Theo lệ này, tôi sẽ đá vào đít anh ba cái, rồi anh đá vào đít tôi ba cái, tới chừng nào hễ có ai chịu thua thì người kia 9-luat-su-2thắng.

Anh luật-sư nhìn bộ dạng già nua còm-cõi của bác nông-dân, cười khẩy :

– Cái nhúm xương xẩu của bác, một đá vào nhà thương, hai đá vào nhà đòn rồi, cần gì tới ba !

Bác nông-dân đóng khoá an-toàn, ném súng xuống đất, bảo :

– Anh sẵn-sàng chưa ?

Anh luật-sư quay lưng, xuống tấn, đưa bàn tọa ra, bảo :

– Rồi ! Ðá đi ! Ðá sao cho khéo kẻo ngã lăn quay ra đấy nhé !

Bất ngờ, “bịch!” một cái, anh luật-sư loạng choạng suýt ngã.

Ðưa tay xoay một bên mông đau điếng, anh luật-sư lẩm-bẩm :

– Hừ! Chó già gậm xương !

“Bịch!” một tiếng nữa, anh luật sư chúi mũi vào bụi. Lồm-cồm bò dậy, mặt đỏ lừ, anh ta nghiến răng:

9-luat-su-3– Còn một đá nữa phải không ! Rồi bác sẽ được nếm mũi giày Nike thượng hạng của Nữu-ước !

“Bịch!” Anh luật-sư ngã sấp trên mặt cỏ, quần-áo lấm-lem, gượng mãi mới đứng dậy nổi. Anh ta hầm hầm bảo :

– Quay lưng lại, ông già ! Ðến lượt tôi !

Bác nông-dân nhặt con vịt, quẳng cho anh ta :

– Thôi ! Tôi chịu thua ! Anh mang con vịt về đ i!

logo-cuoi-thu-gian

dan-ba-3Tóc màu gí đầm màu đó

Bốn phụ nữ sống cạnh nhà nhau được mời dự một bữa tiệc cuối năm 2016. 

Họ gặp nhau để bàn về việc chọn trang phục. Cuối cùng, họ quyết định chọn màu trang phục hợp với màu tóc của chồng họ.

Phụ nữ thứ nhất nói:

– Tóc chồng tôi màu đỏ nên tôi sẽ mặc quần áo màu đỏ.

Phụ nữ thứ hai nói:

– Tôi mặc màu đen vì tóc chồng tôi đen tự nhiên.

dan-ba-20Phụ nữ thứ ba :

– May cho tôi, tôi thích màu vàng và tóc chồng tôi cũng màu vàng luôn.

Người thứ tư lộ rõ vẻ bối rối, lặng lẽ không nói gì. Một trong ba người kia hỏi:

– Chị thích màu gì, nói nghe xem ?

Phụ nữ thứ tư đáp dè dặt:

– Chồng tôi bị hói, không lẽ tôi không mặc…quần !!!

Ông thần hộ mệnh.

Anh nọ đang đi trên vỉa hè, vừa định bước chân xuống để băng qua đường, anh ta 9-than-ho-mang-1nghe thấy một giọng nói vang lên trong đầu :

– Cẩn thận đừng bước xuống.

Anh ta rút chân về, một chiếc xe vụt chạy qua. Hú hồn, định nói cám ơn nhưng anh ta nhìn quanh, không thấy ai. Bẳng đi ít ngày, hôm đó cũng đang đi trên vỉa hè, anh ta lại nghe thấy giọng nói hôm trước :

– Cẩn thận, đứng lại.

Anh ta đứng lại và thấy cái chậu Hoa rơi ngay trước mặt. Anh ta quay qua lại, vẫn không thấy ai, liền cất giọng :

– Ai đó, ai cứu tôi đó.

Có tiếng trả lời:

– Tôi đây. Tôi là thần hộ mệnh của anh đây.

9-than-ho-mang-2Anh chàng nghe thế bèn to tiếng:

– Có thiệt ông là thần hộ mệnh tôi ?

– Đúng !

– Vậy chứ khi tôi đi ký giấy hôn thú, ông ở đâu ?!

Thần hộ mệnh : “Những tai nạn trên đây, ta cứu ngươi vì ngươi không biết nó sẽ xãy ra cho ngươi. Chứ lúc ngươi lấy vợ, ngươi đã biết  mà ngươi cứ lấy. Ngu thì cho chết đáng đời, còn kêu ca gì nữa ?”

Có cái gì ???

Có một vị sư một lần lên xe buýt “chẳng may” ngồi cạnh một em chân dài. Sau khi trêu dan-ba-2chọc nhà sư một hồi, cô gái hỏi:

– Bạch thầy, giữa hai chân thầy có cái gì ạ ?

Nhà sư nghĩ mình đi tu thi chỉ dùng có mỗi một chức năng nên có cũng như chết rồi. Nghĩ vậy nhà sư trả lời cô gái :

– Giữa hai chân ta có một xác chết.

Cô cười bảo: – Thế thì giữa hai chân em có…

Nhà sư tò mò ???? – Có cái gì cơ ?

Cô gái: – Thế mà cũng hỏi, có cái quan tài chứ còn cái gì nữa !

Tính tiền

Ông Bảy tới nhà gõ cửa :

– Ba có nhà không?

– Tía con đi ra ruộng rồi ! Thằng nhỏ trả lời.

– Má con có nhà không ?

a-cuoi-hi– Má con đi chợ !

– Thằng anh mày có nhà không ?

– Anh con đi ruộng với tía con !

Ông Bảy tần ngần chưa muốn đi, thằng nhỏ hỏi :

– Bác cần gì con có thể lấy cho bác mượn được mà !

– Bác chỉ muốn nói chuyện với tía con về việc thằng anh mày làm con Hai nhà tao có bầu !

– Chuyện này con phải hỏi tía con mới được, con chỉ biết khi lấy giống cho heo ổng tính 1 triệu, cho bò ổng lấy 2 triệu ! Còn từ anh con thì con chưa biết ổng tính bao nhiêu nữa !

– ??????…

9-vo-la-gi-3ĐỊNH NGHĨA: VỢ LÀ GÌ ?

Vợ là người chẳng họ hàng

Thế mà giờ đẹp lại sang nhà mình

Ngày đầu trông thật là xinh

Môi tươi, mắt thắm đến đình cũng xiêu

oOo

Vợ là đáng nể , đáng yêu

“Kính Vợ đắc thọ” là điều nhắc nhau

Nhớ vòng chung kết toàn cầu

9-vo-la-gi-1Nhì trời, nhất Vợ đứng đầu bảng A

oOo

Vợ là Mẹ các con ta

Thường kêu “Bà xã”, hiệu là “Phu nhân”

Vợ là tổng hợp : Bạn thân,

Tổ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền.

oOo

Vợ là ngân khố, kho tiền

Gửi vào nhanh, gọn- rất phiền rút ra

Vợ là Vua các loài hoa

Toả hương thơm ngát, đậm đà, ngất ngây

9-vo-la-gi-2oOo

Vợ là quả ớt chín cây

Đỏ tươi ngoài vỏ, nhưng cay trong long

Vợ là một đoá hoa hồng

Vợ là Sư tử Hà Đông trong nhà

oOo

Khi vui, nàng đẹp như hoa

Đến khi tức giận, cả nhà thất kinh

Khi chiến tranh, lúc hoà bình

Vợ là thám tử luôn rình rập ta

oOo

Vợ là một vị quan toà

ghen-2Thăng đường xử án, toàn là án treo

Vợ là rượu ngọt tình yêu

Không uống thì khát, uống nhiều thì say

oOo

Vợ là thùng thuốc súng đầy

Cơn ghen ập đến nổ bay trần nhà

Vợ là nắng gắt, mưa sa

Vợ là giông tố, phong ba, bão bùng…

Mỹ Nhàn tổng hợp chuyển tiếp

a-giam-moChuyển hướng điều trị

Bác sĩ nói với bệnh nhân : “Ông bị cảm cúm, nên kiên nhẫn chờ khỏi bệnh. Mùa đông người ta dễ bị cảm mà chả có thuốc gì chữa khỏi”

Bệnh nhân sốt ruột :

– Nhưng ông phải khuyên tôi làm gì đó chứ ?

– Ông thử tắm nước lạnh chừng nửa giờ, quấn khăn mỏng ngang bụng chạy ngoài trời khoảng vài chục phút…

– Thế thì tôi sưng phổi mất còn gì ?

Học sinh thời nay

– Thầy nghĩ là ở đây không thích hợp để ngủ. Em có thể về nhà nằm ngủ được đấy !

– Thưa thầy không sao đâu ạ, chỉ mong thầy và các bạn nói nhỏ một chút !

– !!!!!

tre-em-7Người thứ tư

Một nhóm học sinh đi chung trên một chiếc xe máy, đang chạy xe trên đường thì bị cảnh sát thổi, cả nhóm dừng lại.

Cảnh sát hỏi : “Tại sao mấy đứa dám tống ba mà lại không đội nón bảo hiểm vậy hả ? Có biết như vậy là vi phạm luật giao thông hay không ?”

Cả nhóm hốt hoảng quay lại nhìn phía sau và hét lên : “Chết cha còn thằng thứ tư đâu mất tiêu rồi !!!”

Cảnh sát:  !!!???

Một bạn đọc (giấu tên) chuyển tiếp