THẾ GIỚI QUANH TA (19)

NGƯỜI MAYA ĐÃ TIẾP XÚC

VỚI NGƯỜI NGOÀI HÀNH TINH

TỪ 3000 NĂM TRƯỚC ?

Chính phủ Mexico công bố bằng chứng người Maya từng giao tiếp với người ngoài hành tinh.

Mới đây, sở nghiên cứu lịch sử và nhân loại học quốc gia (INAH) đã phát hiện ra những miếng đá có hình dạng như một chiếc đĩa tại Mexico. Phát hiện mới này đã vén màn bí mật lịch sử trái đất mà nhân loại chúng ta đã che giấu.

Dựa theo nhận định của Sở nghiên cứu lịch sử và nhân loại học quốc gia, những miếng đá này là do người Maya chế tác, và vào khoảng 80 năm trước con người đã phát hiện ra chúng rồi.

Những tác phẩm khảo cổ này trước đây từng được công bố, và chúng trở thành một phần trong bộ phim tài liệu do Raul Julia-Levy và Juan Carlos Rulfo đạo diễn. Bộ phim tài liệu này giành được giải quán quân trong liên hoan phim Sundance năm 2006. Tên của bộ phim tài liệu này là In The Pit”.

Người Maya có mối liên hệ với người ngoài hành tinh chăng?

Trước đó, chính phủ Mexico thông báo sẽ công bố bản sao những chứng cứ, văn vật và hình ảnh liên quan đến người Maya từng tiếp xúc với người ngoài hành tinh, sau đó chắc chắn họ sẵn sàng tiếp đón những chuyên gia khảo cổ nghiên cứu và chứng thực. Nói là làm, ngay sau đó vào tháng 6 năm 2011, chính phủ Mexico đã công bố những bí mật quốc gia đã được giữ kín khoảng 80 năm. Dưới đây là hình ảnh của những miếng đá đó, mỗi hình ảnh được làm dấu với số thứ tự cụ thể trong hình:

Một số mẫu vật của người Maya được cho là mô tả người ngoài hành tinh (H1). 

(1) Hai vòng tròn này miêu tả địa cầu và tầng khí quyển. (2) Đây là một chiếc đĩa bay. (3) Đây là một sao chổi hoặc một hành tinh nhỏ. (4) Đây là một chiếc tàu không gian đặc biệt thiết kế dùng để đâm vào hoặc làm lệch hướng sao chổi. (5) Đây là một phi hành gia. (6) Đây là một chiếc tàu không gian được điều khiển thông minh.

Trước đó, Luis Augusto Garcia Rosado, một quan chức chính phủ cao cấp của Mexico, cũng đã từng vô tình tiết lộ về những ghi chép về người ngoài hành tinh của chính phủ như sau : “Giữa người Maya và người ngoài hành tinh từng có tiếp xúc với nhau và thậm chí có chứng cứ rõ ràng về sự thật này nhưng chính phủ đã đem chứng cứ này chôn giấu dưới lòng đất một thời gian dài”. Thậm chí ông còn nói them : “Ở trong rừng còn có một số khu vực hạ cánh mà phần lớn đều có lịch sử hơn 3000 năm.”  (Tú Tú theo the thao van hoa)

8 LOẠI TRÁI CÂY ‘ĐẠI GIA’

CÓ GIÁ BÁN ‘TRÊN TRỜI’

400 nghìn đồng cho một quả táo, 2 triệu đồng cho một quả chanh và gần 30 tỷ đồng cho một bát dâu Arnaud, Mỹ là những loại trái cây xa xỉ chỉ dành cho những “đại gia chịu chơi”.

1/. Táo Sekai-ichi: 400 nghìn đồng/ quả : Việc tạo ra mỗi trái táo có giá 21 USD (khoảng hơn 400 nghìn đồng) này hoàn toàn là quá trình nhân tạo. Các ruộng trồng táo đều được con người trực tiếp thụ phấn bằng tay và mỗi quả táo Sekai-ichi thu hoạch cũng được rửa trong mật và dán nhãn thủ công.

2/. Cam lồi Nhật Bản: gần 2 triệu đồng/ quả : Là sản phẩm lai giữa quýt và cam, cam Dekopon nổi tiếng về độ mọng của màng ngăn giữa các múi và có chất lượng thơm ngon tuyệt vời. Hương vị cân bằng lí tưởng giữa vị ngọt và chua đã khiến các khách hàng hài lòng và tiếp tục mua chúng nhiều lần. Giá bán mỗi trái rơi vào khoảng 79 USD (gần 2 triệu đồng).

3/. Xoài miền Nam Nhật Bản: 60 triệu đồng/ cặp : Hai quả xoài này nằm trong số 231 cặp trái cây bán tại một chợ buôn ở tỉnh Miyazaki, phía Nam Kyushu (Nhật Bản). Theo Liên đoàn kinh tế nông nghiệp tỉnh Miyazaki, cặp xoài trên đã đạt danh hiệu “Taiyo no Tamago” (Những quả trứng của Mặt trời). Đây là danh hiệu có tiêu chí xét duyệt rất khắt khe, trong đó tất cả các loại trái cây đều phải nặng ít nhất 0,35 kg và độ ngọt cao.

4/. Dưa hấu đen Densuke: 130 triệu đồng/ quả : Dưa hấu đen được trồng duy nhất ở thị trấn Toma trên đảo Hokkaido, nổi tiếng với vỏ đen tuyền, ruột chắc ngọt và mát. Hợp tác xã trồng dưa ở Toma cho biết năm này họ bán ra 67.000 quả dưa đen với giá bán lẻ khoảng 5.000 yen/quả (hơn 1,1 triệu đồng).

Có tổng cộng 110 quả dưa hấu màu mực, còn được gọi là dưa hấu Densuke, được đấu giá và quả dưa 300.000 yen (tương đương khoảng 3.170 USD, hơn 66,6 triệu đồng) là quả đẹp nhất vào hôm 17/6/2013 tại một cuộc đấu giá ở chợ Asahikawa, trên đảo Hokkaido, phía Bắc Nhật Bản.

5/. Nho Ruby Roman – Hồng ngọc La Mã của Nhật: 245 triệu đồng/ chum : Vào năm 2016, một chùm nho 30 quả giống “Ruby Roman – Hồng ngọc La Mã” được chủ một siêu thị ở miền tây Nhật Bản trả giá 11.000 USD (hơn 245 triệu đồng), tương đương 360 USD mỗi quả. Đây là một giống nho siêu ngọt được trồng ở tỉnh Ishikawa. Theo Hiệp hội Nông nghiệp Nhật Bản, giống nho này được trồng hơn 10 năm ở tỉnh Ishikawa, có độ ngọt trên 18 độ, mỗi quả nho nặng 20g trở lên mới được đưa ra thị trường.

6/. Dứa vàng ở Anh: 330 triệu đồng/ quả : Ngoài lớp vỏ dày, các quả dứa của trung tâm nghiên cứu thực vật Lost Gardens of Heligan quảng cáo dứa vàng là rất ngọt vì chúng được chăm bón bằng rơm, nước tiểu ngựa và phân xanh, rất kỳ công theo cách truyền thống của Anh. Tổng cộng đã có 8 quả dứa loại này được thu hoạch và đem tặng của các nhân viên của trung tâm nghiên cứu, nhưng trị giá ước tính của chúng lên tới 1.600 USD/quả (khoảng 330 triệu đồng).

7/. Dưa lưới Yubari King: nửa tỷ/ cặp : Được trồng bằng đất có tro núi lửa, dưa dưới Yubari King là một trong những loại hoa quả cao cấp nhất Nhật Bản có giá bán trung bình từ 200 đến 10.000 USD. Mỗi trái dưa sẽ được đóng trong những chiếc hộp gỗ có màu vàng giống vỏ dưa, bên trong có lót xốp và vải trắng. Cặp dưa lưới Yubari King từng được rao bán trên mạng với giá 23.500 USD (gần nửa tỷ đồng).

8/. Dâu Arnaud, Mỹ: gần 30 tỷ đồng/ bát : Tại nhà hàng Arnaud ở khu người Pháp của New Orleans, bạn sẽ phải trả 1,4 triệu USD (gần 30 tỷ đồng) để có được một bát dâu tây với kem và bạc hà phủ bên trên.  Sự đắt đỏ này đến từ chất lượng tuyệt hảo của loài dâu Arnaud cũng như nhờ một viên kim cương hồng độc nhất nặng 4,7 carat, từng thuộc về Sir Ernest Cassel, cố vấn kinh tế của Hoàng gia Anh được bày kèm bát dâu tây.

Phan Tất Đại chuyển tiếp

16 PHÁT MINH SIÊU ‘CHU ĐÁO’

CỦA NGƯỜI NHẬT

Ai từng đến Nhật Bản đều cảm thấy rất ngạc nhiên thích thú với những thiết bị công nghệ rất độc đáo mà không đâu có. Sau đây là 16 phát minh bạn chỉ có thể trải nghiệm khi đặt chân đến đất nước mặt trời mọc này.

1/. Ghế đổi hướng : Nếu bạn không thích nhìn mãi về một hướng trước mặt trong chuyến hành trình bằng tàu cao tốc của mình, đừng lo vì đã có ghế đổi hướng. Bạn có thể xoay đi bất kì hướng nào bạn thích mà không lo gây phiền cho người khác hay phải loay hoay chọn chỗ. Một số tàu tại Nhật Bản còn có thể xoay từ 4 đến 6 ghế, việc tổ chức một bữa tiệc mini ngay trên tàu là điều hoàn toàn bình thường.

2/. Lẫy mở lon đặc biệt : Sáng kiến tuy nhỏ nhưng cực kì tiện lợi này của người Nhật đã nhận được rất nhiều lời tán thưởng. Có vẻ như các nhà sản xuất đã để ý đến từng chi tiết nhỏ nhặt nhất để giúp cuộc sống trở nên trơn tru hơn. Với chiếc lẫy được đặt vênh lên một chút, bạn hoàn toàn không còn phải lo tới chuyện không mở được nắp lon, hay đau tay vì cậy lẫy lên nữa.

3/. Kính râm cho cún cưng : Sáng kiến này thoạt đầu có vẻ khá buồn cười và không cần thiết. Tuy nhiên, những nhà làm sản phẩm của Nhật Bản có vẻ rất thích được chứng mình sự chu đáo của mình. Nếu chúng ta không thích sự chói chang của ánh nắng mặt trời, thì chắc hẳn thú cưng của ta cũng vậy. Đó chính là cách mà kính râm dành cho thú cưng ra đời, với đầy đủ các chỉ số chống tia UV đạt chuẩn.

4/. Nệm tatami tự di chuyển : Tatami là một loại nệm được dùng để lát mặt sàn nhà truyền thống của Nhật Bản. Người Nhật có truyền thống làm mọi việc (ăn, ngủ, làm việc…) trên sàn nhà. Bởi vậy, tấm nệm tatami có thể di chuyển linh hoạt đã ra đời để phục vụ thói quen này. Bạn có thể đưa chúng đi khắp nơi và dùng vào bất kì mục đích nào bạn muốn.

5/. Giấy ăn lịch sự : Đối với những món vốn phải há miệng to khi dùng như hamberger, sự xuất hiện của “giấy ăn lịch sự” như một phép cứu cánh đầy tuyệt vời. Khi sử dụng loại giấy này, bạn không còn phải lo về việc “giữ hình ảnh đẹp” ở nơi công cộng nữa. Hãy cứ thoải mái ăn theo cách bạn thích.

6/. Tấm đệm dành cho những người thích bò ra sàn làm việc : Để tạo sự thoải mái nhất cho con người trong phong cách và thói quen làm việc, tấm đệm đỡ dành cho những người thích nằm bò đã ra đời. Nếu bạn có thói quen này và phải chịu cơn đau khi tì xuống sàn bằng hai khuỷu tay, hãy tìm đến tấm đệm trên.

7/. Dép dành riêng cho việc đi vệ sinh : Không chỉ riêng Nhật Bản, mà ở rất nhiều gia đình ở Việt Nam cũng xuất hiện những đôi dép dành riêng trong nhà vệ sinh như thế này. Với suy nghĩ nhà vệ sinh là nơi bẩn nhất trong nhà, việc có một đôi dép đặt riêng tại đây sẽ giúp bạn có cảm giác mọi thứ trở nên quy củ và sạch sẽ hơn.

8/. Giá đặt ô tại nơi công cộng : Khi trời mưa, bạn không còn phải lo tới việc mang một chiếc ô ướt sũng tới văn phòng, rồi nghĩ xem sẽ để đâu để ô ráo nước, một khi đã có giá đặt như thế này. Thậm chí, ô còn được giữ lại bằng khóa. Bạn có để ở đó cả ngày cũng không ai có thể lấy của bạn.

9/. Vạch kẻ đường chéo dành cho người đi bộ : Tại những ngã tư hoặc quảng trường lớn, sẽ thật mất thời gian nếu bạn muốn đi chéo đường. Bạn sẽ phải đi theo góc vuông, băng qua hai vạch kẻ đường và thậm chí đợi hai lần đèn đỏ. Ở Nhật Bản, vạch kẻ đường chéo đã ra đời. Chỉ một lần băng qua và bạn vẫn nhanh chóng đi tới góc đối diện của ngã tư nhanh như ai.

10/. Loa hát karaoke một mình : Người Nhật vừa đề cao vấn đề tiện lợi, nng cũng rất tôn trọng sự riêng tư. Nếu là người đam mê hát karaoke nhưng ngại ra quán một mình, bạn có thể sử dụng sản phẩm này. Vừa không làm phiền tới ai, lại vừa dễ chìm đắm trong không gian âm nhạc của bản thân.

11/. Robot lễ tân : Henn-na là một khác sạn thuộc khu đô thị sinh thái có tên Huis Ten Bosch ở tỉnh Nagasaki – Nhật Bản được xây dựng với đội ngũ lễ tân, hầu phòng là các robot công nghệ cao. Bởi vậy, không có gì là quá nhạc nhiên khi bạn được phục vụ bởi một chú robot như thế này.

12/. Bảng tên thay thế cho bảng số nhà : Việc tìm nhà ở Nhật Bản quả là một thử thách lớn khi hầu hết những con đường ở đây đều không có tên cụ thể. Nhiều ngôi nhà được đánh số theo… ngày xây dựng nên chẳng có quy luật nào dành cho bạn. Bởi vậy, việc đặt tên của người chủ ngôi nhà thay vì biển đánh số sẽ giúp ích rất nhiều cho người tìm.

13/. Quán cà phê dành cho người cô đơn : Nếu bạn cảm thấy ngại ngùng vì bước vào quán cà phê một mình, các nhân viên ở đây sẽ đặt một chú thú bông trước mặt bạn. Vậy là trông bạn cũng không tới nỗi cô đơn đâu, bởi ít ra bạn cũng không phải nhìn vào tường khi đối diện mình không phải một khoảng trống.

14/. Giá đỡ trẻ em ở nhà vệ sinh công cộng : Khi con bạn còn quá nhỏ, bạn sẽ luôn muốn được giữ chúng trong tầm tay, hoặc ít nhất là tầm mắt của mình. Tuy nhiên, trong một vài trường hợp cá nhân khi chỉ có bạn và trẻ, chiếc giá đỡ ở nhà vệ sinh công cộng này sẽ giúp bạn được rảnh tay trong chốc lát để… “giải quyết vấn đề của mình”.

15/. Bồn tiết kiệm nước : Nếu là người rất quan tâm tới vấn đề tiết kiệm nước sạch thì chiếc bồn này đích thị dành cho bạn. Nước thừa trong quá trình bạn rửa tay sẽ được đưa xuống chiếc bồn phía dưới. Bạn có thể dùng nước đó trong quá trình vệ sinh. Quá là tiện lợi!

16/. Cửa hàng tự động : Nhật Bản là đất nước của sự tự động hóa. Bạn sẽ bắt gặp rất nhiều cửa hàng tự thanh toán, tự trao hàng, tự phục vụ như thế này. Đây là cửa hàng lí tưởng dành cho những người thích sự tiện dụng, hoặc thậm chí là những ai sống khép kín, vốn không thích tiếp xúc với người lạ. (theo Hạo Hà) 

Yên Huỳnh chuyển tiếp

CHỚ COI THƯỜNG VIỆC TẮM

HÃY TẮM ĐÚNG CÁCH

Tắm vòi hoa sen không đúng cách sẽ phản tác dụng, gây ra nhiều ảnh hưởng đến sức khỏe của chúng ta.

Theo Health Sina, tắm là hoạt động mỗi ngày song ít ai tìm hiểu cách tắm đúng để không gây hại sức khỏe. Tắm trước khi gội đầu hay ngược lại? Nhiệt độ nước như thế nào là thích hợp? Đó là băn khoăn của nhiều người. Theo thống kê ở Nhật Bản, số ca tử vong do Tắm không đúng cách mỗi năm lên tới 1,4 triệu người.

1/. Trình tự đúng khi tắm : Đầu tiên là rửa mặt, sau đó tắm toàn thân, cuối cùng là gội đầu. Vì sao cần rửa mặt đầu tiên?Khi bước vào phòng tắm, tiếp xúc với nhiệt độ và độ ẩm cao, các lỗ chân lông sẽ giãn nở. Lúc này nếu không rửa mặt sạch ngay lập tức, các chất bẩn trên mặt sẽ theo lỗ chân lông thấm sâu vào da. Theo thời gian, chúng sẽ gây nên mụn trứng cá.

Khi tắm, nhiệt độ nước có thể nóng hơn một chút để thúc đẩy quá trình trao đổi chất, thúc đẩy tuần hoàn máu, giãn nở lỗ chân lông để thải hết mồ hôi của cơ thể.Tắm nước nóng 40oC trong vòng 10 phút sẽ tiêu hao 200 calo.Tuy nhiên thời gian tắm nên giới hạn và đảm bảo phòng tắm thông gió tốt. Khi tắm hãy nhắm mắt lại thư giãn và thả lỏng toàn thân. Tắm nước nóng không chỉ giúp tiêu calo mà còn giải tỏa căng thẳng.

Khi gội đầu, làm ướt toàn bộ tóc, sau đó thoa dầu gội đầu, dùng ngón tay chà xát nhẹ từ đỉnh đầu ra xung quanh theo chân tóc, rồi gội sạch. Tiếp đó thoa dầu xả và massage da đầu nhẹ nhàng từ 3 đến 5 phút cùng với một chiếc lược răng thưa. Cuối cùng xả nước cho sạch.

2/. Không nên rửa mặt dưới vòi hoa sen : Việc rửa mặt thật kĩ dưới vòi sen dường như là cách mà nhiều người thường làm. Tuy nhiên nếu nhiệt độ nước quá cao, làn da mặt nhạy cảm của bạn có thể bị tổn thương. Có lẽ, bạn nên áp dụng một biện pháp tốt hơn, đó là rửa mặt bằng nước lạnh hoặc nước hơi ấm tại bồn rửa mặt.

3/. Chỉ nên tắm khoảng 10 phút : Việc kì cọ lâu trong phòng tắm sẽ làm mất đi lớp dầu tự nhiên cần thiết trên da. Độ pH trong nước chảy ra từ vòi vào khoảng 7 trong khi pH của da thiên về tính acid với chỉ từ 4,2 đến 5,5. Vì vậy, tiếp xúc với nước quá lâu sẽ khiến tính acid trên da bị yếu đi, dẫn đến việc da dễ bị tấn công bởi các loại vi khuẩn gây nên tình trạng viêm nhiễm và những bệnh ngoài da.

Các chuyên gia khuyên rằng việc tắm táp nên kéo dài trong khoảng 10 phút dưới làn nước vừa đủ ấm (không vặn nước quá nóng).10 phút là thời gian đủ để lỗ chân lông mở ra và da được giữ ẩm thay vì trở nên quá khô.Nếu thấy việc hạn chế thời gian này khó thực hiện tự giác, bạn hãy đặt đồng hồ hẹn giờ hoặc bật một playlist gồm khoảng ba bài hát yêu thích.Bạn sẽ biết thời gian tắm cho phép còn lại bao lâu.

4/. Không nên tắm gội bằng nước quá nóng : Thường thì những người tắm gội bằng nước nóng đều cảm thấy rất thoải mái khi những tia nước nóng già dội xuống người. Tuy nhiên họ không biết rằng làn da của họ lại bị thương tổn khá nhiều. Nước nóng khiến da bị bong tróc khỏi lớp màng bảo vệ tự nhiên, khiến tình trạng da bạn trở nên xấu đi. Không nên quá mạo hiểm với làn da như vậy.Bạn hãy giảm nhiệt độ nước khi tắm, đồng thời để cho xả nước cho bốc hơi khắp phòng tắm và trở nên ấm phù hợp với nhiệt độ cơ thể.

5/. Không đắp mặt nạ sau khi tắm : Nhiều người thường làm sạch da mặt trong phòng tắm rồi sau đó tiến hành đắp mặt nạ làm sạch sâu.Tuy nhiên, đã đến lúc cần thay đổi trình tự này.Các chuyên gia khuyên nên đắp mặt nạ này trước khi rửa mặt.lí do là trình tự đó sẽ khiến da mặt bị khô, nhạy cảm hơn. Nếu muốn đắp mặt nạ sau khi rửa mặt, bạn nên chọn loại mặt nạ dưỡng ẩm cho da.

6/. Hãy phơi khô bông tắm :  Một môi trường ướt và ẩm là nơi vi khuẩn rất dễ sinh sôi. Bông tắm làm bằng xơ mướp mà bạn dùng để cọ xát cơ thể khi tắm cần phải được giữ sạch. Sau khi tắm gội, bạn nhớ vắt bông tắm thật kĩ và đem treo ở một nơi thật khô ráo.

7/. Không kì cọ mạnh : Bình thường, bề mặt da với tuyến bã nhờn, tuyến bài tiết mồ hôi và các tế bào biểu mô sẽ tạo thành một màng bảo vệ. Ngoài ra còn có một lớp biểu bì tính axit dày khoảng 0,1 mm, có tác dụng ngăn ngừa vi khuẩn và các tia gây hại xâm nhập vào trong da. Đây là lớp “da chết” được thay thế với tốc độ chậm, nhanh nhất cũng cần 10 ngày. Nếu khi tắm bạn cọ xát da liên tục hay lau mạnh với khăn sẽ dễ phá hỏng lớp tế bào sừng biểu bì, khiến da trở nên khô, mẩn ngứa, tạo điều kiện cho các vi khuẩn có hại xâm nhập, gây viêm nang lông, nhọt, sưng và các bệnh ngoài da khác.

8/. Không nên gội đầu hàng ngày : Các công ty sản xuất dầu gội sẽ thu được rất nhiều lợi nhuận từ việc bạn gội đầu hàng ngày. Nếu làm như vậy, bạn đang cố gội sạch đi lớp dầu tự nhiên của tóc, khiến tóc bạn trở nên khô và xơ. Trường hợp bạn nhuộm tóc, màu sắc đẹp đẽ của tóc bạn sẽ tiêu tan.

9/. Tránh dùng xà phòng và dầu gội quá nhiều bọt : Càng nhiều bong bóng hay bọt trong sản phẩm làm sạch, da bạn càng bị mất đi lớp dầu tự nhiên. Thành phần đó trong bánh xà phòng được gọi là chất hoạt tính bề mặt. Đây là những hóa chất hút dầu và nước.Khi kết hợp với nước, các chất này sẽ loại bỏ lớp dầu tự nhiên khỏi da khiến chúng trở nên khô, thô ráp.

Nếu không mắc những vấn đề về da, chẳng có lí do gì để bạn phải dùng xà phòng bánh hoặc sữa tắm kháng khuẩn hàng ngày mà hãy chọn những sản phẩm làm sạch nhẹ dịu. Bạn nên tập trung vào những vùng da cần được làm sạch kĩ như vùng da dưới cánh tay, phía dưới ngực, mặt hay đùi trong, những phần còn lại trên cơ thể chỉ cần dội nước là đủ.

10/. Chú ý những vùng da dễ bị lãng quên : Đầu tiên là vùng cổ, chất bẩn bám ở đây rất ngoan cố và đôi khi bạn không thể nhờ vào xà phòng để làm sạch hết được. Chúng sẽ dễ dàng biến mất khi bạn làm ướt vùng da này chờ một lúc cho chúng mềm ra rồi kì cọ bằng tay thật nhẹ nhàng. Không nên làm sạch vùng này hàng ngày, ba lần mỗi tuần là đủ để vùng cổ sạch sẽ.

Vùng da sau tai, nơi thường bám chất bẩn từ tóc cũng thường bị bỏ qua. Hãy dùng hai ngón tay trỏ để kì sạch bụi bẩn ở sau hai tai cùng một lúc mỗi lần tắm. Cuối cùng là bàn chân, nơi cần kì cọ mạnh ở cả mặt trên và dưới cũng như giữa các ngón.

11/. Dội nước lạnh lên người sau khi tắm bằng nước ấm : Bạn đã từng đi xông hơi theo kiểu Scandinavia chưa, tức là bạn sẽ tắm và xông hơi ấm, sau đó nhảy xuống bể nước lạnh. Khoa học đã thống kê việc này mang lại lợi ích cho cơ thể bạn. Chỉ cần 30 giây với nước lạnh, bạn sẽ cải thiện khả năng chịu đựng stress, cải thiện hệ thống miễn dịch, và tăng cường khả năng chống suy nhược.

12/. Nên tắm hơi sau khi tắm vòi hoa sen : Bạn đừng quên tắm hơi sau khi tắm gội dưới vòi sen. Hãy để cho làn da của bạn thoát hơi ẩm đúng lúc sau khi bạn lau khô cơ thể.

Tắm đúng cách là một việc không hề đơn giản và để tắm trở thành thời gian thư giãn nhất trong ngày lại là cả một nghệ thuật. Còn bạn, bạn tắm thế nào và đã thực sự hưởng thụ thời gian tắm chưa ? (Đông Đông theo the thao van hoa)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

Advertisements

THẾ GIỚI QUANH TA (17)

10 LOÀI CHIM

ĐẸP NHẤT HÀNH TINH

Chim là loài duy nhất có lông vũ, và tuyệt đại đa số loài lông vũ đều biết bay. Đó là đặc điểm để phân biệt chim với các loài khác. Thế giới có 10.000 loài chim, trong số này người ta đã bình chọn 10 loài có bộ cánh sặc sỡ nhất, tô điểm cho vẻ đẹp của thiên nhiên.

1/. Trĩ vàng (Chrysolophus pictus) : Trĩ vàng châu Á được nuôi như một loại chim cảnh. Quê hương của chúng ở vùng rừng núi miền Tây Trung Quốc, nhưng ở Anh và vài nơi khác còn có những quần thể hoang dã.

2/. Hồng hạc (Phoenicopteridae) : Hồng hạc sống cả ở Bắc và Nam bán cầu. Chúng thường chỉ đứng trên một chân thôi. Người ta cũng chưa rõ vì sao chúng có thói quen này. Lưỡi của chúng được xem như một món ăn trân quý của người La Mã cổ. Còn những người thợ mỏ làm việc trên dãy Ande lại săn lùng hồng hạc vì họ tin rằng mỡ của chúng chữa được bệnh lao.

3/. Hoàng oanh phương Bắc (Icterus galbula) : Hoàng oanh phương Bắc là một loài chim không to lắm với bộ lông đen và vàng xen kẽ, chỉ nặng chừng 34g và dài 18cm. Là một trong những loài chim màu rực rỡ, hoàng oanh không chỉ đẹp mà còn hót rất hay. Chẳng thế, người ta thường dùng thành ngữ “thỏ thẻ giọng oanh vàng” để chỉ người phụ nữ.

4/. Chào mào Hồng y giáo chủ (Cardinalis cardinalis) : Chắc bạn đã biết vì sao người ta mệnh danh loài chim này là Hồng y giáo chủ rồi chứ? Chú chim mang bộ cánh đỏ rực rỡ có cả chiếc mũ đỏ đội đầu, thân hình cũng nhỏ bé, chiều dài chừng 21-23cm. Chúng lại có chiếc mặt nạ đeo trước mặt, chim trống mặt nạ đen, chim mái mặt nạ xám.

5/. Tucan mỏ lục (Ramphastos sulfuratus) : Loài chim này sống trong các rừng Nam Mỹ, từ nam Mehico đến Honđuras. Chúng dài chừng 50cm, quanh mắt màu xanh lá cây. Mỏ lớn, cũng xanh lá cây nhưng mép mỏ màu da cam và đầu mỏ màu đỏ. Mỏ tucan trông to thế nhưng lại nhẹ vì xốp.

6/. Uyên ương (Aix sponsa) : Uyên ương thực ra chỉ là một loài chim di trú, thuộc gia đình vịt trời. Chúng luôn luôn có đôi và hình ảnh ấy được người ta ví với những cặp vợ chồng hạnh phúc. Chim trống đẹp hơn chim mái, bộ lông nhiều màu, chuyển từ màu nọ sang màu kia rất hài hoà, mắt đỏ. Chim mái không sặc sỡ như chim trống, vòng quanh mắt và cổ màu trắng.

7/. Bói cá (Halcyonidae) : Có đến 90 loại bói cá cả thảy. Hình dáng bói cá không cân đối lắm: đầu to, mỏ dài, nhọn, chân ngắn, đuôi cộc. Chỉ được bộ áo là đẹp. Mắt bói cá rất tinh và tốc độ bổ nhào thì nhanh phi thường. Bói cá có mặt trên toàn thế giới.

8/. Sẻ đất màu (Passerina ciris) : Sẻ đất màu được xem như loài chim đẹp nhất Bắc Mỹ, trông như tấm bảng pha màu của các họa sĩ, khiến có người nghĩ rằng chúng bị sơn vẽ chư không phải “tác phẩm” của thiên nhiên. Toàn là những màu tươi. Chính vì thế, sẻ đất dễ bị phát hiện và săn đuổi vì không “hội nhập” vào đâu được.

9/. Vẹt Macao (Ara macao) : Vẹt Macao to và lông pha trộn các màu rực rỡ. Quê hương chúng ở vùng nhiệt đới Nam Mỹ, nhiều nhất là ở Braxin và Peru. Chắc chúng chỉ được các nhà sinh học biết đến khi người Bồ Đào Nha bắt về Macao nuôi nên mới có tên gọi này.

10/. Công (Pavo) : Công là loài chim lớn, thuộc họ trĩ. Công trống có bộ lông rất đẹp. Khi công trống múa (để quyến rũ công mái), đuôi xoè to như một chiếc quạt và cực đẹp. Ở châu Á nhiều nước nuôi công trong gia đình giống như nuôi gà để lấy thịt và trứng. (Bảo Châu theo Vietnamnet)

Lan Hương chuyển tiếp

NHỮNG KHU CHỢ ĐỘC ĐÁO

Ở VIỆT NAM

Ở Việt Nam có những khu chợ hết sức kì dị : Chợ bán đá quý Lục Yên (Yên Bái), chợ côn trùng Tịnh An (An Giang) hay chợ bán gà chọi (Hà Nội)… được xem là những khu chợ độc đáo, kỳ dị chỉ có ở Việt Nam.

H1: Từ khá lâu, Tịnh Biên – An Giang đã trở thành một trung tâm thương mại, dịch vụ, đầu mối giao thông quan trọng của vùng biên giới Tây Nam với nhiều mặt hàng đặc biệt. Những người ở xung quanh khu vực thường gọi chợ này là chợ Côn trùng vì ở đây chuyên bán “hàng độc” như mối chúa, rết, bò cạp, ve sữa, tắc kè, bửa củi…

H2: Chị Lê Thị Hiếu, có 5 năm thu mua bò cạp về bán tại chợ Tịnh Biên, cho biết, bình quân vào tháng cao điểm (từ tháng giêng đến tháng 5), lượng khách đi viếng chùa Bà Chúa Xứ núi Sam (Châu Đốc) về chợ biên giới rất đông, nên cũng là lúc dân bán côn trùng tập trung về đây để phục vụ du khách. Chỉ tính riêng bò cạp, mỗi hàng có thể bán ra từ 500 – 600 con/ngày. Bò cạp ở đây được bán với giá 4.000-5.000 đồng/con tùy kích cỡ.

H3: Những loại côn trùng này mang nét đặc trưng ở vùng Bảy Núi. Một số trẻ em và người dân kỳ công lùng sục vào những đám rừng rậm bắt côn trùng rồi bán cho nhiều người mang về nhậu hoặc ngâm rượu uống.

H4: Chợ chuột Phù Dật ở xã Bình Long, huyện Châu Phú (An Giang) được xem là chợ chuột lớn nhất miền Tây. Hàng ngày chợ hoạt động sôi nổi nhất từ 5 – 9 giờ sáng. Mỗi ngày có từ 3 – 5 tấn chuột được “xuất xưởng” từ đây.

H5: Nhiều hộ mua bán chuột ở đây cho biết, tuỳ theo mùa (chuột nhiều và ngon nhất trong khoảng từ tháng 3 – 10 âm lịch), 1kg chuột hơi có giá dao động từ 20.000 – 30.000 đồng. Sau khi được giết mổ, làm sạch sẽ được bán với giá 35.000 – 60.000 đồng/kg.

H6: Chợ chuột Phù Dật nằm gọn trên ấp Bình Chiến, trong ấp có khoảng 600 hộ thì có tới trên 200 hộ sống bằng nghề săn bắt, làm thuê và kinh doanh chuột. Nhờ cái chợ này mà hàng trăm lao động có công ăn việc làm, thu nhập ổn định. Do công việc nhẹ nhàng nên thu hút các chị em phụ nữ và thậm chí cả trẻ em, người già tham gia “dây chuyền” giết mổ, mỗi ngày thu nhập trung bình từ 70.000 – 100.000 đồng/người.

H7: Hà Nội, có một khu chợ khá độc đáo nằm ngay trên phố Hoàng Hoa Thám sầm uất: Đó là chợ sâu bọ. Chợ kéo dài khoảng 1 km, bán đủ các loại côn trùng như: sâu rồng, sâu quy… đến các loại cào cào, châu chấu, dế mèn… với giá chung là 250 nghìn đồng/1kg.

H8: Ngày nào cũng vậy, chợ bắt đầu họp từ lúc 8h sáng đến 19h mỗi ngày nhưng đông nhất là vào thứ 7 và chủ nhật.

H9: Ngoài các loại côn trùng như sâu, cào cào, châu chấu… , vào thứ 7 hoặc chủ nhật chợ còn bán thêm các con vật như: rết, sâu chít, tắc kè… cho khách có nhu cầu. Cũng vì những món hàng “độc”, “lạ” được bày bán ở đây mà nhiều người ví ngôi chợ này là ngôi chợ “có một không hai” ở Hà Nội.

H10: Chợ đá Lục Yên (Yên Bái) họp tại một địa điểm khá đẹp nằm ở góc hồ nước lung linh ở Thị trấn Yên Thế. Chợ chỉ họp trong khoảng thời gian vài ba tiếng đồng hồ vào buổi sáng hàng ngày.

H11: Theo lời dân địa phương, chợ này phát triển nhất vào những năm 1991, 1992 là những năm đầu người ta phát hiện ra ở Lục Yên có mỏ đá quý. Dân các nơi đổ đến đào đãi đá, người dân địa phương cũng bỏ nghề làm ruộng, đi rừng để tìm đá. Ai đi đào đãi được chút ít lại mang về chợ bán.

H12: Hàng được bày lên mặt bàn thành từng mớ. Hàng là các loại đá quý, đá bán quý các loại. Có thứ đã qua chế tác, có thứ còn để thô nguyên gốc.

H13: Chợ giời (trời) hay còn gọi chợ Hòa Bình là chợ đồ cũ nổi tiếng ở Hà Nội được hình thành vào khoảng những năm 1954 – 1955. Chợ giời bao gồm đoạn cuối của phố Huế và một phần các phố Đồng Nhân, Trần Cao Vân, Chùa Vua, Thịnh Yên, Yên Bái 2, liên thông cả sang (một phần) khu chung cư Nguyễn Công Trứ và một số ngõ nhỏ hình thành nên. Các sạp hàng bày san sát từ trong chợ ra đến tận ngoài chợ và người mua có thể đi xe máy đến tận từng sạp hàng để mua bán.

H14: Có những đồ giá chỉ 5.000 – 10.000 đồng, có những đồ tiền triệu, nhưng đều rẻ hơn đồ mới rất nhiều lần. Khách mua hàng cứ thoải mái trả giá, có khi được chủ cửa hàng đồng ý bán với giá chỉ bằng 1/3 giá ban đầu.

H15: Chợ gà chọi là một mảng buôn bán trong phiên chợ cổ Hà Đông, họp vào các ngày 5, 10, 15, 20, 25, 30 Âm lịch hàng tháng. Chợ bán chủ yếu các loại gia súc gia cầm, cây cảnh, trong đó khu bán gà chọi đông nhất.

H16: Thường những con gà bán tại đây được khoảng 8 tháng tuổi, là thời điểm thích hợp để gà sau khi về tay chủ mới sẽ được tiếp tục huấn luyện trở thành gà chiến.

H17: Chợ trâu “Cán Cấu” thuộc huyện Si Ma Cai, tỉnh Lào Cai họp vào thứ bảy hàng tuần. Không chỉ thu hút những người mua bán, trao đổi trâu, bò, ngựa,… chợ Cán Cấu còn là một địa điểm du lịch hấp dẫn khách du lịch của tỉnh Lào Cai.

H18: Chợ được họp trên những triền đồi thoai thoải, các chú trâu được chủ dắt lùa về họp chợ từ sáng sớm. Các cuộc thương lượng về giá cả diễn ra sôi nổi, giá mỗi chú trâu đen dao động từ 6 – 10 triệu/con; trâu trắng từ 18 – 20 triệu/con. Những người tham gia phiên chợ đủ mọi thành phần, lứa tuổi…

H19: Chợ ế (do bị cấm đốt phong long sợ hỏa họan) chị em đành tập Aerobic xả xui. hihi

HOẠ SĨ PHÁP ĐÃ VẼ VIỆT NAM

NHƯ THẾ NÀO ?

Hình ảnh con người, đất nước Việt Nam cuối thế kỷ 19 – đầu thế kỷ 20 đã được khắc họa như thế nào trên tranh của các họa sĩ Pháp ? Ở thời điểm này, nhiều bức tranh ấn tượng ghi lại vẻ đẹp đất nước – con người – văn hóa Việt Nam đã được các họa sĩ Pháp thực hiện:

Bức “Những người phụ nữ” vẽ năm 1932 của Joseph Inguimberty. Joseph là một họa sĩ Pháp. Trong trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương, ông vốn được học trò yêu mến bởi là người có phương pháp giảng dạy thực tế, ít tính hàn lâm, kinh viện.

Joseph Inguimberty rất hứng thú với chất liệu sơn mài và đã khuyến khích học trò của mình thử nghiệm với tranh sơn mài để nâng tầm sơn ta, từ những món đồ mỹ nghệ thủ công, lên thành một thể loại tranh nghệ thuật.

Tại Pháp, Joseph Inguimberty đã từng theo học mỹ thuật và kiến trúc tại trường Nghệ thuật – Thiết kế Quốc gia Pháp (Paris). Inguimberty đã từng giành được một số giải thưởng hội họa ở Pháp trước khi tới Việt Nam hồi năm 1925 và được mời làm trưởng khoa Hội họa ở trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

Những họa sĩ nổi tiếng trong lịch sử mỹ thuật Việt Nam như Tô Ngọc Vân, Phạm Hậu, Nguyễn Gia Trí, Nguyễn Khang, Trần Văn Cẩn, Trần Quang Trân đều đã từng học về nghệ thuật vẽ tranh sơn mài trong ngôi trường này.

Những tác phẩm sau đây là một ví dụ độc đáo về những kỹ thuật cao tay, điêu luyện mà Inguimberty đã đạt tới.

H1: Tranh của họa sĩ người Pháp Joseph Inguimberty (1896-1971), trưởng khoa Hội họa của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương. H2: Bức tranh sơn dầu “Janette, Dominique và bà vú em” của Joseph Inguimberty.

H3: Bức tranh khắc họa phụ nữ Việt Nam ở những thập niên đầu của thế kỷ 20, do họa sĩ Joseph Inguimberty thực hiện. H4: Hai bức tranh tách biệt ở trên đã từng được Joseph Inguimberty đưa vào thành một bức sơn dầu khổ lớn, đặt tên là “Gia đình bên bờ ao”.

H5: Bức tranh sơn dầu “Phụ nữ và trẻ em” vẽ năm 1934 của Inguimberty. H6: Bức “Những người phụ nữ gặp mặt”.

H7: Bức “Đất và người miền Bắc”. H8: Bức “Những người phụ nữ gặp mặt”. H9: Bức “Họp mặt”. H10: Bức “Người phụ nữ nằm võng”.

H11: Bức “Cô gái miền Bắc” vẽ năm 1934. H12: Bức “Đi chợ”. H13: Bức “Ngôi chùa”. H14: Bức “Dân tộc vùng cao” vẽ bằng phấn màu và màu bột trên giấy, do họa sĩ người Pháp André Maire (1898-1984) thực hiện năm 1949.

H15: Bức sơn mài này cũng được thực hiện bởi thầy trò trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương hồi năm 1940. Tác phẩm khắc họa hình ảnh chim phượng hoàng, bên cạnh đó còn có hình ảnh một vài con sếu trong quang cảnh mùa xuân.

Nếu mặt thứ nhất lấy nền màu đỏ thì mặt thứ hai lấy nền màu vàng. Bức này khắc họa một con phượng hoàng, bên cạnh nó còn có hai con sếu, bay giữa những bông hoa mai, hoa cúc, những cây tùng, cây trúc, trong phong cảnh mùa xuân. Đây vốn là những hình ảnh ước lệ, tượng trưng, mang nhiều ý nghĩa biểu đạt trong văn hóa Á Đông

Sự đối lập giữa hai bức tranh ở hai mặt thể hiện nỗ lực đạt tới sự cân bằng, hài hòa. Tác phẩm có thể coi là một ví dụ tiêu biểu về thời kỳ thầy trò trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương cùng nhau nghiên cứu, thực hiện tranh sơn mài.

H16: Tác phẩm đã được bán đấu giá ở Hồng Kông và đạt mức 687.500 đô la Hồng Kông (1,9 tỉ đồng). Bức tranh được ghép thành từ 10 tấm gỗ với tổng kích thước 170x300cm. H17: Bức “Cảnh Hà Nội” do họa sĩ Pháp Gaston Roullet (1847-1925) thực hiện năm 1885. H18: Bức “Hải Phòng” do Gaston Roullet thực hiện đã được bán đấu giá với mức giá 56.250 đô la Hồng Kông (158 triệu đồng).

H19: Bức tranh khắc họa quang cảnh Huế của Gaston Roullet, thực hiện hồi năm 1886. Tác phẩm đã được bán với giá 81.250 đô la Hồng Kông (228 triệu đồng). H20: Bức tranh khắc họa quang cảnh kênh Tàu Hủ ở Sài Gòn năm 1939, do họa sĩ người Pháp Léo Craste (1887-1970) thực hiện. Craste từng cộng tác với tạp chí Đô Thành Hiếu Cổ tại Huế. H21: Bức tranh sơn dầu “Một đám rước ở Đông Dương” vẽ năm 1927 của họa sĩ người Pháp René Bassouls – một người rất yêu mến đất nước – con người Việt Nam, ông đã từng thực hiện nhiều bức tranh ghi lại những nét thẩm mỹ văn hóa độc đáo ở nơi đây.

Qua những bức tranh của René Bassouls, người ta có thể cảm nhận thấy sự ngưỡng mộ và hòa mình của họa sĩ vào đời sống văn hóa đang trải ra xung quanh ông. (420 triệu đồng). Victor Tardieu chính là hiệu trưởng đầu tiên của trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương.

H22: Bức “Chợ bên bến sông” – một bức tranh sơn dầu của họa sĩ người Pháp Victor Tardieu (1870-1937), thực hiện vào khoảng năm 1924. Bức tranh đã được bán đấu giá với mức giá 150.000 đô la Hồng Kông

H23: Bức “Mẹ và con” của Victor Tardieu vẽ năm 1925, có giá 367.500 đô la Hồng Kông (1 tỉ đồng). Bức tranh được vẽ bằng than và phấn màu trên giấy.

CÁCH TỈA RAU CỦ NGHỆ THUẬT

CỦA DANIELE BARRESI

Daniele Barresi là một nhà điêu khắc người gốc Ý hiện đang sinh sống tại Sydney, Úc. Anh nổi tiếng toàn thế giới về khả năng điêu khắc nghệ thuật phi thường của mình trên mọi vật liệu thực phẩm bao gồm cả trái cây, rau và pho mát.

Từ khi còn là một câu bé sống tại một thị trấn nhỏ xinh đẹp ở Italia, Daniele đã dành hầu hết thời gian khám phá thành phố và môi trường xung quanh, điều đó đã thúc đẩy trí tưởng tượng của anh để sáng tạo ra các tác phẩm nghệ thuật rau củ dưới hình thức chạm trổ.

Khi lớn lên, khả năng và kỹ thuật tỉa rau củ phi thường của Daniele càng khiến nhiều người ngạc nhiên. Ước mơ của anh là một ngày nào đó sở hữu chương trình truyền hình của chính mình, giới thiệu nghệ thuật chạm khắc để thu hút đông đảo khán giả trên toàn thế giới.

H1: Tác phẩm nghệ thuật từ quả bơ . H2: Nấm cũng đẹp đến mức không dám…nấu. . H3: Củ cải trắng  thành chim công. . H4: Dưa lưới xanh.

H5: Súp lơ trắng H6: Đây là hai tép tỏi.      H7: Củ dền đỏ.   H8: Dưa hấu      H9:.Đu đủ vàng.

Yên Huỳnh tổng hợp chuyển tiếp

THẾ GIỚI QUANH TA (16)

CẦN BAO NHIÊU TIỀN

ĐỂ SỐNG MỘT THÁNG

Ở THỤY SĨ ?

Zurich (Thụy Sĩ) có chất lượng sống cao thứ nhì thế giới, nhưng chi phí sinh hoạt lại đắt nhất toàn cầu. Bạn có thể sẽ phải chi tầm 3.600 USD (82 triệu đồng) cho một tháng ở đây.

H1: Zurich là sự kết hợp hoàn hảo giữa nhịp sống hiện đại và vẻ quyến rũ của những thị trấn cổ Thụy Sĩ. Đây là nơi được nhiều người yêu thích và có chất lượng sống đứng thứ nhì thế giới. Thành phố sở hữu hệ thống giao thông hiệu quả cao, nhiều công ty quốc tế, y tế tối tân và tỷ lệ tội phạm thấp.

H2: Tuy nhiên, đây cũng là thày phố đắt nhất thế giới. Chi phí đi lại, ăn uống và nhà ở tại Zurich không hề rẻ. Nếu là người nước ngoài, bạn còn phải trả thuế, phí bằng lái và tiền bảo hiểm. Trung bình, chi phí sinh hoạt một tháng dao động từ 1.600-3.600 USD.

H3: Ăn : Ăn ngoài hàng ở Zurich rất đắt. Bạn sẽ tìm thấy nhà hàng và quán ăn ở khắp nơi, với chất lượng đồ ăn ngon. Tuy nhiên, một bữa ăn ở nhà hàng hạng trung cũng tốn từ 20-40 USD.

H4: Cách tốt nhất để tiết kiệm tiền là tự nấu, nhưng giá các loại thịt cũng khá cao (1 kg khoảng 24-28 USD, cao hơn nếu chọn thịt bò ngon). Nếu chỉ ăn rau củ và một số loại thực phẩm cơ bản, mỗi tuần bạn sẽ mất khoảng 75-100 USD. Do đó, chỉ riêng tiền ăn cũng đã tiêu tốn của bạn khoảng 600-700 USD một tháng.

H5: Uống : Tất nhiên, gọi đồ uống khi ăn khiến hóa đơn của bạn tăng vọt, nhưng việc ra ngoài chơi cùng bạn bè còn tốn kém hơn nhiều. Một cốc bia có giá khoảng 8 USD, và một chai rượu thấp nhất là từ 10 đến 25 USD. Một tối đi cùng bạn bè, bạn sẽ cần chi tối thiểu 50-75 USD.

H6: Giải trí: Zurich nổi tiếng với các hộp đêm sôi động, phần lớn sẽ thu vé vào cửa tầm 100 USD. Đồ uống trong hộp đêm có giá khoảng 20 USD một cốc. Nếu một tháng bạn đi chơi và đi hộp đêm với bạn bè 4-5 lần, số tiền chi ra không hề nhỏ, có thể lên tới 400-500 USD.

H7: Nhà ở : Giá phòng khách sạn ở Zurich dao động từ 50 đến 80 USD một đêm, nhưng thuê nhà ở trung tâm thì lại là chuyện khác. Giá nhà thuê ở Zurich rất cao, bạn sẽ khó lòng tìm thấy nơi nào dưới 1.000 USD một tháng. Đồng thời, những nơi đó thường ở ngoại ô và không có đồ đạc gì.

H8: Một căn hộ trung bình ở vị trí tương đối thuận tiện sẽ có phí thuê khoảng 2.000-3.000 USD một tháng. Đồng thời, chủ nhà cũng thường chọn lựa ứng viên thích hợp nhất rồi mới cho thuê. Một cách khác được nhiều người ưa thích là chia sẻ nơi ở, đặc biệt là với những người trẻ tuổi. Theo cách này, họ sẽ chỉ phải chi 700-1.000 USD nỗi tháng để ở nơi tương đối rộng rãi và tiện lợi.

H9: Bảo hiểm : Những người nước ngoài sống ở đây phải đăng ký bảo hiểm trong vòng 3 tháng từ khi chuyển tới. Chi phí bảo hiểm ở Zurich không hề rẻ, tiêu tốn khoảng 250-500 USD mỗi tháng (chưa gồm chăm sóc răng). Tuy nhiên, bạn sẽ được hưởng lợi từ hệ thống y tế thuộc hàng tốt nhất thế giới.

H10: Đi lại : Hệ thống giao thông công cộng của Zurich rất hiệu quả và đúng giờ. Bạn có thể chẳng cần phương tiện cá nhân, nhưng sẽ phải chi khoảng 5 USD một ngày (hoặc 15 USD nếu sống xa trung tâm thành phố) cho tàu hoặc xe bus.

H11: Một phương tiện phổ biến ở Zurich là xe đạp, với giá thuê khoảng 20 USD một tháng. Tuy nhiên, nếu đem xe lên tàu, bạn phải mua cả vé cho xe. Khi có giấy phép làm việc, bạn có thể mua thẻ giao thông giảm nửa giá dùng cho mọi nơi trong phạm vi Thụy Sĩ. Nếu bắt buộc phải dùng ôtô, bạn sẽ phải chi thêm nhiều khoản, từ phí đỗ xe, bảo hành, thuế đường và thay lốp mùa đông…

H12: Điện thoại : Các gói dịch vụ di động ở Zurich có giá dao động từ 19-29 USD một tháng. Với 29 USD, bạn có thể gọi điện, nhắn tin nội địa không giới hạn, dữ liệu không giới hạn với 5 GB 4G tốc độ cao.

H13: Mạng Internet : Nếu muốn làm việc ở nhà hoặc nối mạng 24/7, bạn có thể lắp Internet với giá thuê bao khoảng 45 USD một tháng. Đường truyền ở Thụy Sĩ có tốc độ nhanh và hiếm khi giới hạn dung lượng.

H14: Một tháng tối thiểu ở Zurich : Bạn sẽ phải chi khoảng 1.350 USD (khoảng 30 triệu đồng) nếu tiết kiệm hết mức. Tuy nhiên, mặt bằng lương ở Zurich khá cao, đủ cho bạn chi trả cuộc sống. Tuy nhiên, bạn nên chuẩn bị sẵn một khoản trong những tháng đầu sống ở đây.

H15: Thành phố đắt đỏ này cũng có nhiểu điểm giải trí miễn phí, như các bảo tàng hay phòng tranh. Bạn có thể bơi ở sông Limmat, đi chơi ở công viên và vườn thực vật, hay đi dạo ở bờ sông. Những người ưa mạo hiểm có thể leo đỉnh Uetliberg để ngắm toàn cảnh thành phố.

H16: Zurich là một thành phố tuyệt vời, với bề dày lịch sử, văn hóa và thiên nhiên tươi đẹp. Bạn có thể khám phá nhiều công trình kiến trúc lâu đời hay tận hưởng các hoạt động ngoài trời mà không phải tiêu tốn một xu. (Hoàng Linh theo Business Insider)

CUỘC SỐNG SANG GIÀU

KHÓ THẤY CỦA

THÁI TỬ XỨ DUBAI

Thái tử Fazza là người sẽ được thừa kế khối tài sản 13,9 tỷ USD của Quốc vương Dubai. Chàng trai 34 tuổi này tận dụng từng phút giây để trải nghiệm những điều tuyệt nhất thế giới.

H1: Sheikh Hamdan bin Mohammed bin Rashid Al Maktoum (thường được biết đến với cái tên “Fazza”) là con thứ hai của Quốc vương Dubai, Sheikh Mohammed bin Rashid Al Maktoum. Anh được phong làm Thái tử vào năm 2008 dù là con thứ (anh trai Rashid của Fazza mất năm 2015 ở tuổi 33 sau khi lên cơn đau tim).

H2: Chàng trai 34 tuổi này có 5,1 triệu người theo dõi trên Instagram – nơi anh đăng những bức ảnh cho người hâm mộ thấy một phần cuộc sống đáng mơ ước của hoàng gia.

H3: Thái tử Fazza sống trong một cung điện riêng ở Nad Al Sheba, khu thượng lưu của Dubai, nơi có nhiều cây xanh và gần cung điện Za’abeel của Quốc vương Dubai. H4: Fazza xem mình là đại diện cho thế hệ trẻ ở Dubai. Anh thích đi du lịch và dành phần lớn thời gian khám phá các vùng đất trên thế giới.

H5: Thái tử đến Tanzania, quốc gia nổi tiếng với những đồng cỏ và hệ sinh thái ấn tượng, bằng máy bay riêng. H6: Thái tử có nhiều hoạt động thú vị như ngắm mây từ một tòa cao ốc ở Canada…

H7: Khám phá lòng sông băng… H8: Hay tạo dáng chụp ảnh với tháp nghiêng Pisa ở Italy. H9: Các chuyến đi của Fazza đều trong điều kiện tốt nhất. Anh và cháu trai đi khoang hạng nhất của Emirates, hãng hàng không có trụ sở tại Dubai. H10: Tuy nhiên, Fazza cũng trải nghiệm những phương tiện giao thông công cộng, như tàu điện ngầm ở London,

H11: Là Thái tử của Dubai – tiểu vương quốc nổi tiếng về độ xa hoa, sang trọng, nhưng Fazza hầu như không đăng tải hình ảnh về tiệc tùng hay hàng hóa xa xỉ. H12: Đam mê của anh là nhiếp ảnh và các môn thể thao. H13: Anh đã thử môn bắt cá bằng lao, đạp xe… H14: Trượt cáp trên đài phun nước Dubai…

H15: Lặn biển… H16: Và cưỡi ngựa. Fazza giành giải nhất trong giải đua ngựa đường trường Sheikh Mohammed Bin Rashid Al Maktoum (160 km) vào năm 2015.

H17: Thái tử của Dubai còn là một vận động viên nhảy dù bán chuyên. H18: Anh có cơ hội thử những thiết bị tân tiến nhất, như chiếc ván bay này. H19: Ngoài thể thao, Fazza còn yêu thích động vật, từ ngựa…

H20: Chim ưng… H21: Đến sư tử. H22: Anh còn là một nhà thơ, với cảm hứng chủ yếu từ tình yêu, trí tuệ và lòng yêu nước. (Hoàng Linh theo This Is Inside)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

ĐẢO MÈO, LÀNG CÁO, SUỐI KHỈ

ĐỘC ĐÁO Ở NHẬT

Từ những hòn đảo đầy mèo béo, tới ngôi làng cáo đỏ đáng yêu, suối nước nóng nơi thư giãn của bầy khỉ núi… Nhật Bản là thiên đường cho du khách yêu động vật.

H1: Đảo thỏ: Hòn đảo nhỏ Okunoshima ở biển Inland của Nhật Bản trước đây là nơi đặt nhà máy khí độc, khu thử nghiệm vũ khí hóa học trong Thế chiến II. Ngày nay, đây là nơi sinh sống của hàng trăm con thỏ đáng yêu và là điểm đến thu hút du khách.

H2: Chúng được cho là hậu duệ của những con thỏ thí nghiệm. Do không phải đối mặt với động vật săn mồi, bầy thỏ đã nhanh chóng nhân rộng và không hề sợ hãi khi tiếp xúc với du khách.

H3: Bạn có thể mua một túi thức ăn cho thỏ ở bến phà và chuẩn bị tinh thần đón những chú thỏ trèo lên chân, lên người bạn để xin ăn. Tầm mắt của thỏ ở Okunoshima khá thấp, bạn nên thả thức ăn xuống đất hoặc đeo găng và cho chúng ăn trong tay.

H4: Suối khỉ: Nagano cách Tokyo 90 phút đi tàu siêu tốc là nơi tổ chức Thế vận hội mùa đông 1988. Tuy nhiên, vùng đất này lại thu hút du khách nhờ những chú khỉ tuyết Nhật Bản.

H5: Ở Công viên khỉ Jigokudani, hàng trăm chú khỉ tuyết ra khỏi rừng để ngâm mình trong các suối nước nóng, tạo cảnh tượng thú vị, nhất là vào mùa đông.

H6: Các chú khỉ này được nhân viên công viên chăm sóc. Chúng được tự do tiếp xúc với con người và tương đối an toàn. Du khách được khuyến cáo không nên cho chúng ăn hay nhìn trực tiếp vào mắt chúng. Đây là điểm đến yêu thích của nhiều nhiếp ảnh gia.

H7: Công viên hươu: Cách Nagano 4 tiếng đi tàu (bạn nên chọn ghế cạnh cửa sổ để ngắm khung cảnh tuyệt đẹp dọc đường), công viên hươu Nara là nơi sinh sống của hơn 1.200 chú hươu sika. Theo truyền thuyết, một vị thần tên Takemikazuchi đã tới cố đô của Nhật Bản dưới dạng một con hươu trắng để bảo vệ vùng đất này. Điều đó khiến những chú hươu hoang dã được coi là bảo vật quốc gia, có luật bảo vệ.

H8: Du khách có thể tìm thấy hươu ở trong rừng, cạnh các đền miếu, hay bất cứ đâu có thức ăn. Các cửa hàng ở công viên đều bán bánh quy dành cho hươu. Chúng thường khá hiền lành nhưng có thể sẽ tranh nhau khi có đồ ăn. Chúng có thể sẽ nhai giấy tờ, bản đồ của bạn nếu để hớ hênh.

H9: Làng cáo: Tại làng Cáo ở Miyagi, Nhật Bản, du khách sẽ được vào thăm và cho những chú cáo đáng yêu ở đây ăn với giá 4 bảng/vé. Cáo là loài được tôn trọng tại Nhật Bản do người dân nơi đây tin rằng chúng có năng lực siêu nhiên. Nhiều người còn coi chúng là biểu tượng may mắn vì chúng là hiện thân của thần Inari Okami, vị thần của sự màu mỡ, thịnh vượng và lúa gạo.

H10: Khu bảo tồn dành cho 6 loài cáo này nằm gần rặng núi cạnh Shiroishi. Các du khách sẽ được các nhân viên hướng dẫn chi tiết cách cho chúng ăn.

H11: Khu bảo tồn cáo được chia làm hai khu. Tại khu thứ nhất, cáo được giữ trong chuồng để bảo đảm an toàn cho chúng. Ở khu thứ hai, những chú cáo thoải mái đi lại tự do, nhiều con sẽ chạy lại chỗ du khách háo hức chờ đồ ăn, một số nhút nhát hơn sẽ chạy vào bụi rậm.

H12: Đảo mèo: Đảo Tashirojima của Nhật đã trở thành một địa điểm du lịch nổi tiếng cho những người yêu mèo. Với dân số chỉ khoảng 100 người, nơi này đã trở thành “đảo mèo” do lượng mèo hoang phát triển mạnh. Người dân nơi đây tin rằng việc cho mèo ăn sẽ đem lại sự giàu có và may mắn.

H13: Nơi đây còn có đền thờ mèo và cuộc thi chụp ảnh mèo diễn ra hàng năm. Các du khách, đặc biệt là những người yêu loại thú cưng này, đổ về đây để được vuốt ve những chú mèo thân thiện và không hề sợ người. (Hoàng Linh theo Marriott Travele)

Ngoc Sương chuyển tiếp

NHỮNG ĐỘNG VẬT

CÓ “102” TRÊN TRÁI ĐẤT

Nhiều loài động vật quý hiếm của thế giới đang đứng trên bờ vực tuyệt chủng và chỉ còn sinh sống ở một vài nơi đặc biệt trên trái đất.

H1: Quokka (Australia): Từng phổ biến ở miền Tây Australia, giờ đây Quokka là loài đang nằm trong sách đỏ. Tuy nhiên, chúng vẫn xuất hiện khá nhiều ở đảo Rottnest ngoài khơi Pert. Quokka thu hút khách du lịch nhờ vẻ ngoài như trong phim hoạt hình.

H2: Cáo đảo (Mỹ): Loài cáo nhỏ này là động vật bản địa của sáu trong số tám đảo của quần đảo Channel ngoài khơi California (Mỹ). Chúng chủ yếu ăn chuột, côn trùng và hoa quả. Những người cắm trại được cảnh báo không nên cho cáo đảo ăn.

H3: Chim cánh cụt Galapagos (Ecuador): Đây là loài cánh cụt quý hiếm nhất và đang có nguy cơ tuyệt chủng cao nhất. Không giống như cánh cụt nước lạnh, cánh cụt Galapagos có nhiều đặc điểm khác biệt để thích nghi với khi hậu ấm, như có ít mỡ và lông hơn để thoát nhiệt dễ hơn. Cơ thể chúng cũng khá nhỏ nên không cần quá nhiều thức ăn để sinh tồn. Hiện tại, chỉ còn 2.000 cá thể tồn tại trong tự nhiên.

H4: Vượn cáo Madagascar (Madagascar): Loài vật nổi tiếng của hòn đảo Madagascar được mô tả giống như lai giữa mèo, sóc và chó. Đảo có hơn 100 loại vượn cáo, trong đó nổi tiếng nhất là loại đuôi vằn. Chúng đang bị đe dọa do tốc độ phá rừng khủng khiếp.

H5: Kỳ giông mù Texas (Mỹ): Loài lưỡng cư sống trong hang quý hiếm này có mang ngoài màu đỏ để hấp thụ oxy từ nước và có thể đạt chiều dài lên tới 16 cm. Để thích nghi với cuộc sống trong hang động, chúng không có mắt mà chỉ có hai chấm đen dưới da.

Chúng chỉ sống ở hạt Hays, Texas. Tình trạng ô nhiễm nước và nước ngầm khiến sự sinh tồn của loài kỳ giông này trở nên mong manh hơn bao giờ hết.

H6: Hải cẩu lông Guadalupe (Mexico): Do bị săn bắt tràn lan, hải cẩu lông đã biến mất ở vùng biển California (Mỹ) vào năm 1825. Hiện nay, chỉ còn một quần thể sinh sản sống trên đảo Guadalupe ngoài khơi Mexico. Chúng khá giống hải cẩu lông miền bắc nhưng nhỏ hơn và con đực có màu nâu sáng hơn.

H7: Vaquito (Mỹ và Mexico) : Vaquita là động vật biển có vú quý hiếm nhất thế giới và đang đứng trên bờ vực tuyệt chủng. Là họ hàng của cá heo, Vaquita có thể đạt chiều dài 1,5 m. Đến tháng 12/2015, trên thế giới chỉ còn 60 cá thể.

H8: Chim chích Kirtland (Mỹ): Loài chim này sinh sản ở Michigan, với một số cộng đồng biệt lập ở Wisconsin và Ontario. Chúng chỉ làm tổ trên mặt đất ở các rừng thông non với cây có độ tuổi từ 5 tới 20 năm. Vào mùa đông, chúng di cư đến Bahamas, Turks and Caicos, và Cuba.

H9: Rùa cạn Pinta (Ecuador): Đến cuối thế kỷ 19, phần lớn rùa đảo Pinta thuộc quần đảo Galapagos đã bị con người săn bắt. Đến giữa thế kỷ 20, loài này được cho là đã tuyệt chủng cho tới khi một cá thể đực được phát hiện vào năm 1971. Cá thể này chết năm 2012 sau nhiều nỗ lực phối giống với loại rùa khác không đem lại kết quả. Tuy nhiên, 17 con rùa lai thế hệ đầu đã xuất hiện ở núi lửa Volcano trên đảo Isabela (Galapagos). Chúng khá nhỏ nên có thể bố mẹ của chúng vẫn còn sống đâu đó trên đảo.

H10: Tuatara (New Zealand) : Loài bò sát đặc biệt này đã sống sót qua những kỷ băng hà, núi lửa phun trào và sự xâm lấn của con người. Tuy nhiên, chúng có thể sẽ tuyệt chủng do hiện tượng nóng lên toàn cầu. Với lớp vảy nhọn phủ kín từ đầu đến chân và làn da thô ráp màu xám, tuatara là một trong những sinh vật sống thọ nhất thế giới. (Hoàng Linh theo Daily Mail)

Lan Hương chuyển tiếp

KHU CHUNG CƯ CÓ CẢ

CON ĐƯỜNG XE CHẠY

NHỘN NHỊP TRÊN NÓC

Các kiến trúc sư ở Trùng Khánh (Trung Quốc) nâng tầm thuận tiện khi sống ở thành phố lên một bậc. Họ xây luôn một con đường qua nóc khu chung cư.

Hình ảnh của công trình độc đáo này đã nhanh chóng lan rộng sau khi một cư dân ở đây đăng tải trên mạng Weibo.

Trong ảnh, các phương tiện di chuyển dọc con đường nhựa trên nóc tòa nhà. Đường một làn này có đầy đủ cột mốc, hàng cây, nhưng không có rào chắn an toàn.

Tiếng ồn từ đường được ngăn bằng một thiết bị đặc biệt để không ảnh hưởng tới những căn nhà gần đường. Đường cao tốc độc đáo này cho cư dân khu nhà di chuyển trên địa hình dốc của thành phố bằng xe của mình. Nếu không có con đường này, họ sẽ buộc phải đi thang máy tới đoạn đường bằng phẳng gần nhất. Tòa chung cư này còn có bãi đỗ xe bốn tầng và các cửa hàng ở tầng trệt.

Đây không phải công trình độc đáo duy nhất ở Trùng Khánh. Thành phố này đã khiến nhiều người bất ngờ khi xây dựng giao lộ năm tầng, với 20 đường và 8 hướng khác nhau. Ngoài ra, Trùng Khánh còn có một ga tàu trên cao ở giữa khu nhà và đường ray đi xuyên qua.

Trùng Khánh là thành phố khá đông dân, với 49 triệu người trên diện tích 80.200 km2. Nơi này được mệnh danh là “thành phố núi” do nằm quanh các ngọn đồi và rừng. Điều đó khiến các nhà quy hoạch đô thị đau đầu tìm giải pháp tận dụng không gian. (Hoàng Linh theo Daily Mail)

Dung Dung chuyển tiếp

THẾ GIỚI QUANH TA (15)

30 NĂM BẮT ĐƯỢC

18 ‘QUÁI VẬT’ KHỔNG LỒ

Những năm gần đây, con người bắt được rất nhiều động vật khổng lồ. Nếu không bắt được những “quái vật” này, con người có thể không bao giờ hình dung được chúng to lớn nhường nào. Thực sự những con động vật này to lớn khủng khiếp, khiến bạn nghĩ rằng chúng có thể đến từ hành tinh khác.

Dưới đây chúng ta cùng nhìn lại những động vật khổng lồ mà con người bắt được trong lịch sử, nhìn thấy chúng bạn sẽ thấy kinh ngạc không thốt lên lời.

1/. Indonesia bắt được con trăn to nhất thế giới dài 15 mét, nặng 447 kg : Trăn mắt lưới Đông Nam Á được coi là họ trăn dài nhất trong thế giới bò sát. Con trăn mắt lưới vĩ đại nhất được biết đến hiện nay có chiều dài xấp xỉ 15 m, chu vi thân mình 85 cm, cân nặng 447 kg. Con trăn khổng lồ này bị người dân ở đảo Java (Indonesia) bắt được vào năm 2007, và nó đã đánh bật mọi kỷ lục về loài trăn mà sách Guiness đang ghi nhận.

Cứ sau 35 ngày thì nó thay lớp da hình mắt lưới 1 lần, mỗi lần thay da kéo dài từ 7-10 ngày. Loài bò sát khổng lồ này có thể ăn tươi nuốt sống các loài gia súc lớn như cừu, lợn, thậm chí cả người.

2/. Quân đội Peru đã bắt được một con dơi khổng lồ lớn nhất thế giới : Theo thông báo của các Đài phát thanh địa phương Peru, con dơi quái dị này đã một vài lần tấn công người và gây nỗi kinh hoàng cho dân chúng trong vùng. Nhiều người thường kể lại những con gia súc của mình bị tấn công bởi một con quái thú bí hiểm trong huyền thoại gọi là chupacabra và rất bị sốc khi mình trở thành nạn nhân của nó.

Nhìn bề ngoài, con vật bị quân đội bắt được có chiếc đầu và bộ mặt giống với cáo hơn là chuột, theo phân loại thuộc họ thú biết bay (sóc bay, cầy bay, cáo bay…) chứ không có cánh rộng như dơi. Nhiều con có kích thước lớn, chiều dài thân đạt đến 42 cm và sải cánh đến 1,7 mét.

3/. Con muỗi lớn nhất thế giới ở Trung Quốc, to hơn tôm hùm : Đây là con muỗi lớn nhất thế giới ! Không phải là tôm hùm… Dài khoảng 10 cm gần bằng mặt người, rất kinh khủng. Nhưng tại sao con muỗi này có thể dài như thế ? Đến nay vẫn chưa biết rõ, hiện tại nó đã được trưng bày trong bảo tàng.

4/. Cá sấu to nhất thế giới ở Philippines dài 6,4 mét, nặng 1075 kg : Người dân Philippines bắt con cá sấu đực ở thị trấn Bunawan, tỉnh Agusan del Sur từ tháng 9 năm ngoái, Sky News cho biết. Nó có tên là Lolong, dài 6,4 m, nặng 1.075 kg, được cho là đã ăn thịt một nông dân cùng nhiều con trâu lớn ở thị trấn.

Để bắt được con cá sấu, chính quyền địa phương đã tìm kiếm sự giúp đỡ của các chuyên gia ở một trang trại cá sấu ở miền tây tỉnh Palawan. Sau khi phát hiện Lolong, các thợ săn đã đặt 4 cái bẫy nhưng chúng đều phá hủy hết. Tiếp đó, thợ săn phải dùng những chiếc bẫy bằng dây cáp thép. Vài ngày sau, họ mới bắt được con cá sấu. Có khoảng 100 người kéo nó từ con lạch lên bãi đất trống để cẩu lên xe tải chở đi.

Cá sấu đang được nhốt trong cái lồng rào chắn tại khu vực khu du lịch sinh thái ở Agusan, cách thủ đô Manila 830 km về phía đông nam. Nó trở thành ngôi sao của khi du lịch sinh thái vì thu hút hàng ngàn khách du lịch đến thăm.

5/. Ngư dân Pháp bắt được con cá vàng lớn nhất thế giới : Một người đàn ông ở Pháp đã câu được một con cá vàng nặng khoảng 13,6 kg, được cho là con cá vàng lớn nhất thế giới từ trước đến nay. Anh Raphael Biagini (30 tuổi, ở Montpellier) đã câu được con cá này ở một hồ thuộc miền nam nước Pháp.

Con cá có bộ vảy vàng rực. Trọng lượng của nó khoảng 30 pound (khoảng 13,6 kg), tương đương với cân nặng của một đứa trẻ 3 tuổi. Nó được coi là con cá vàng lớn nhất thế giới từ trước tới nay.

Anh Biagini đã phải mất 10 phút vật lộn mới bắt được con cá. Các bạn câu của anh cho biết họ đã mất tới 6 năm để giăng bẫy chú cá vàng khổng lồ và “huyền thoại”này. “Lúc đầu, chúng tôi không biết có gì trong lưới, nhưng chúng tôi biết chắc đấy là một con cá to”, anh Biagini cho biết.

Đây là phần thưởng lớn lao cho niềm đam mê câu cá của anh Biagini. Sau khi hứng khởi bế con cá chụp ảnh, anh Biagini đã thả nó về với nước.

6/. Người đàn ông châu Phi bắt được con ếch xanh lớn nhất thế giới nặng 3 kg : Ếch Goliath ở vùng đầm lầy Tây-Trung Phi nặng tới 3kg và có kích cỡ của một chú chó con. Chúng có tuổi thọ lên tới 15 năm và ăn đủ mọi thứ, từ côn trùng, chim, rắn, cho đến cả những con ếch khác.

7/. Ngư dân Đức bắt được con lươn lớn nhất thế giới dài 2,4 mét, nặng 75 kg, đã hơn 100 tuổi : Theo truyền thông Đức đưa tin, tại Bremerhaven, một ngư dân 65 tuổi đã bắt được một con lươn dài 2,4 mét, nặng 75 kg, cho đến nay đây là con lươn lớn nhất thế giới được phát hiện.

Người bắt được con lươn là ông Willig, 44 năm trước ông bắt đầu hành nghề bắt cá. Willig cho biết: “Đây là con lươn tôi bắt được trong sông. Vào buổi sáng, như thường lệ tôi bắt đầu dải lưới đánh cá, đến gần trưa tôi kéo lưới lên, tôi thực sự không dám tin vào mắt mình, trong lưới có một con lươn đặc biệt lớn, lúc đầu tôi còn tưởng là cá da trơn.” Theo ông Willig, đoán theo kích thước thì con lươn này cũng phải hơn 100 tuổi rồi.

Sau đó, ông Willig đem con lươn này bán ra thị trường. Trưởng phòng kinh doanh Vogt cho biết: “Chúng tôi sẽ lưu lại con lươn này trong bảo tàng, như vậy khách hàng của chúng tôi sẽ có cơ hội nhìn thấy nó.”

8/. Bắt được con cá tra dầu khổng lồ ở sông Mekong nặng 293 kg và dài 2,7 mét : Năm 2005, tại lưu vực sông Mekong Thái Lan, người dân dã bắt được con cá tra dầu nặng 293 kg, dài 2,7 mét, giữ kỷ lục là con cá nước ngọt nặng nhất thế giới.

Đúng như tên gọi, cá da trơn khổng lồ sông Mekong sinh sống trên hệ thống sông Mekong ở Đông Nam Á. Chúng là loài cá nước ngọt không vảy lớn nhất thế giới và mang tên “cá hoàng đế” trong vùng bởi kích thước và tầm quan trọng với văn hóa địa phương.

9/. Cá đuối lớn nhất trên thế giới, 13 người lớn mới có thể nâng được : Nhà sinh vật học Mỹ 34 tuổi, Zarb Huo làm việc tại Campuchia bắt được một con cá đuối dài 4,2 mét, rộng 1,8 mét, phải 13 người chung sức trong 90 phút đồng hồ mới vớt được nó lên. Cá đuối gai độc khổng lồ Himantura chaophraya, đôi khi còn gọi là cá đuối roi, là một trong những loài cá nước ngọt lớn nhất thế giới.

10/. Cá mập khổng lồ bị bắt ngoài khơi bờ biển Trung Quốc, nặng 8 tấn : Sau khi bắt được, ngư dân đã xẻ thịt cá mập thành những miếng nhỏ.

11/. Ngư dân New Zealand bắt được con mực nặng tới 450 kg và dài 10 mét ở vùng biển thuộc Nam Cực : Theo Bộ trưởng Ngư nghiệp Jim Anderton, các ngư dân đang đánh bắt loại cá lớn Patagonian ở trong vùng nước sâu thuộc Nam Cực thì họ bắt được con mực này, vốn đang ăn cá :

“Con mực đã gần như chết khi nó nổi lên, và thuỷ thủ đoàn phải rất cẩn trọng để giữ được nó trong tình trạng nguyên vẹn”. Phải mất 2 tiếng người ta mới lôi được nó lên tàu. Các ngư dân đóng băng con mực và đưa nó về tới New Zealand để các nhà khoa học nghiên cứu. “Đây có lẽ là mẫu mực đực khổng lồ trong tình trạng nguyên vẹn đầu tiên từng thu thập được”, Anderton cho biết.

Loài mực khổng lồ Mesonychoteuthis Hamiltoni sống tít dưới đáy biển sâu Nam Cực. Loài này được phát hiện lần đầu tiên năm 1925 nhưng rất ít mẫu của nó được tìm thấy. Con mực đầu tiên thuộc loại này được tìm thấy trong tình trạng nguyên vẹn là một con mực cái nặng 150 kg, bị bắt ở biển Ross gần bờ biển Nam Cực hồi tháng 4/2004.

12/. Con ong bắp cày khổng lồ lần đầu tiên được phát hiện trên thế giới, có thể dài tới 6, 35 cm : Tháng 8, năm 2011, tại hòn đảo Sulaweixi, Indonesia phát hiện một con ong mới có xương hàm thậm chí còn dài hơn cả chân.

Giáo sư Lynn Kimsey của Đại học California cho biết, loài ong này dài tới 2,5 inch (6,35cm) và sở hữu xương hàm vừa rộng lại vừa dài. “Tôi không biết chúng đi lại như thế nào, khi mà xương hàm lúc mở ra còn dài hơn cả chân trước của con đực”. Bà cho biết mình tình cờ phát hiện thấy loài ong “chiến binh” này trên vùng núi Mekonga thuộc đông nam hòn đảo. Với kích cỡ khổng lồ và bản tính dữ tợn, hiếu chiến, chúng được mệnh danh là “Giống Komodo của loài ong”.

13/. Loài chuột khổng lồ trên vùng đảo thuộc Thái Bình Dương, chúng dài 82 cm và nặng 1,5kg : Tháng 8 năm 2009, một loài chuột khổng lồ vừa được phát hiện tại vùng rừng mưa của Papua New Guinea. Chúng có chiều dài tới 82 cm, không hề sợ người và được xác định là một trong những loài chuột lớn nhất trên thế giới.

Sinh vật kì lạ  này được tìm thấy bởi các nhà làm phim thám hiểm của đài BBC tại miệng núi lửa Mount Bosavi – một ngọn núi lửa đã tắt nằm trên cao nguyên Southern Highlands của  Papua New Guinea – và hiện tại chưa được tìm thấy tại bất kì nơi nào khác trên thế giới.

“Đây là loài chuột lớn nhất thế giới. Đó là một con chuột bằng xương bằng thịt. Nó có hình dạng giống như những con chuột cống ở thành phố”, tiến sĩ Kristofer Helgen, thành viên đoàn thám hiểm, phát biểu.

Bosavi – tên tạm đặt cho loài chuột này – nặng tới 1,5 kg và có bộ lông dày màu nâu đồng giúp chúng sống sót trong điều kiện ẩm ướt và lạnh giá tại các miệng núi lửa đã tắt.

14/. Mỹ bắt được rận biển lớn nhất thế giới : Tháng 4, năm 2010, Fox News của Mỹ công bố một loạt ảnh chụp, cho thấy một ngư dân Mỹ bắt được một con rận biển khổng lồ hiếm thấy.

Rận biển khổng lồ có chiều dài trung bình từ 19 – 36cm. Tuy nhiên, chúng có thể đạt chiều dài tối đa tới 40cm và cân nặng 1,7 kg. Loài sinh vật biển này có thể cuộn tròn lại như hình trái bóng để tự vệ trước những kẻ săn mồi.

Trong môi trường sinh thái biển sâu, rận biển khổng lồ được đánh giá là loài sinh vật ăn xác thối có vai trò quan trọng. Chúng chủ yếu sống ở vùng biển ít biến động có độ sâu từ 170 đến hơn 2.100m, nơi áp lực cao và nhiệt độ trung bình dưới 4 độ C như Đại Tây Dương, Thái Bình Dương và Ấn Độ Dương.

15/. Bờ biển California phát hiện cá mái chèo dài 4 mét, rất hiếm thấy : Tháng 12 năm 2010, ngư dân đã phát hiện một xác chết cá oarfish dài hơn 4 mét. Cơ quan bảo vệ động vật hoang dã địa phương cho biết đây là loài cá nước sâu sống ở vùng biển nhiệt đới, có thể phát triển với chiều dài tới 15 m và được coi là loài cá có xương dài nhất thế giới.

Chúng hung dữ, hàm răng sắc nhọn, thức ăn là bạch tuộc và các loài cá nhỏ khác, khi bơi trong nước trông rất đẹp và thanh nhã.

16/. Người đàn ông anh vô tình bắt được con tôm hùm khổng lồ : Tháng 2, năm 2009, Simon Sharp 42 tuổi ở Devon ra ngoài biển đánh bắt cá, ban đầu định bắt một ít cá thờn bơn nhưng khi anh kéo lưới thình lình phát hiện có một con tôm hùm khổng lồ.

Dưới sự giúp đỡ của vợ Lizzie, cuối cùng anh đã kéo được tôm hùm lên thuyền. Con tôm dài gần 1 m, mỗi chiếc càng có chiều dài lên tới 35 cm và chiều rộng 20 cm, đủ khỏe để cắt đứt cánh tay của con người.

“Con tôm bơi rất chậm chạp. Có lẽ nó đã già và không thể ăn được. Tôi nghĩ chắc ăn sẽ không ngon nên thả nó xuống biển”, ông Sharp cho biết. Các chuyên gia đánh giá con tôm hùm có thể có tuổi thọ gần 100 năm và là con tôm lớn nhất được phát hiện tại Anh trong 80 năm qua.

17/. Người đàn ông Anh bắt được con cá nheo khổng lồ nặng 84 kg ở Tây Ban Nha : Tháng 9 năm 2011, một người Anh là John Whitaker đã câu được con cá khổng lồ nặng 84 kg, anh cho biết: “Đây chắc chắn sẽ trở thành một huyền thoại, đó là ngày câu cá may mắn của tôi.”

18/. Người đàn ông Bắc Ireland bắt được con cá vược khổng lồ dài 1,8 mét và nặng 112 kg : Tháng 10 năm 2009, giáo viên nghệ thuật người Bắc Ireland, Anh, đã câu được con cá khổng lồ ở Uganda, một quốc gia ở châu Phi, quá trình bắt cá rất ly kỳ và mạo hiểm xảy ra trên sông Nin.

Smith 37 tuổi lái một chiếc thuyền nhỏ trên dòng sông Nin câu được một con cá vược khổng lồ dài 1,8 mét, nặng khoảng 112 kg, bị cá sấu dưới sông chằm chằm nhìn vào. Thiếu chút nữa bị cá sấu cắn, Smith cuối cùng cũng đưa con cá lên bờ thành công. (theo Ins.ĐKN)

Lan Hương chuyển tiếp

ẢNH HIẾM VỀ CỐ ĐÔ HUẾ

GẦN 100 NĂM TRƯỚC

Cùng cảm nhận nét đẹp thâm trầm, cổ kính của Cố đô Huế qua loạt ảnh hiếm có do các nhiếp ảnh gia Pháp thực hiện ở Huế thời thuộc địa. Hình ảnh nằm trong loạt ảnh về Huế thời thuộc địa do trang mạng Hiệp hội bằng hữu Huế xưa của Pháp đăng tải.

H1: Điện Kiến Trung trong Tử Cấm Thành, 1929.  H2: Mặt tiền Điện Kiến Trung, 1930. Công trình này ngày nay chỉ còn là phế tích đổ nát. H3: Tiền sảnh Điện Kiến Trung, 1928. H4: Phòng khách ở Điện Kiến Trung, 1928.

H5: Phòng chơi billiard ở điện Kiến Trung, 1928. H6: Bức bình phong trước Viện Cơ Mật, 1920.

H7: Cung Diên Thọ trong Tử Cấm Thành Huế, 1928. H8: Điện Phụng Tiên trong Hoàng thành, 1928. H9: Lầu Tứ Phương Vô Sự trong Hoàng thành, 1928.

H10: Tòa Thương Bạc do vua Bảo Đại cho xây dựng năm 1936. Ảnh chụp năm 1948. H11: Cầu Trường Tiền năm 1931. H12: Đài phun nước hình rồng bên bờ sông Hương, 1936.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

10 NGÀNH NGHỀ CÓ THU NHẬP

HẤP DẪN NHẤT HIỆN NAY

Nhiều ngành nghề dù ở thập kỉ nào cũng có sức hút với người lao động như bác sĩ, kĩ xư xây dựng, kĩ sư cơ khí… vì đem lại thu nhập cao. Tuy nhiên gần đây, thị trường việc làm xuất hiện thêm các nghề hot, hứa hẹn thu hút giới trẻ.

1/. Công nghệ thông tin : Theo thống kê năm 2015 công nghệ thông tin là lĩnh vực có nhu cầu về nhân lực cao nhất, cũng như mức lương trung bình của một kĩ sư CNTT có thể lên đến 20 triệu đồng, sẽ tiếp tục tăng trưởng trong năm 2017 và tương lai. Với sự bùng nổ của internet như hiện nay khiến nhân lực CNTT càng được săn đón nhiều hơn không chỉ các công ty Việt Nam mà còn rất nhiều các công ty công nghệ nước ngoài.Đây còn là ngành nghề tạo cho bạn nhiều cơ hội đi tu nghiệp nước ngoài.

2/. Kĩ thuật môi trường : Là ngành khoa học liên quan đến việc bảo vệ con người trước những tác động của biến đổi khí hậu, kĩ thuật môi trường xây dựng các phương án cải thiện việc tái chế, loại bỏ chất thải, giảm ô nhiễm không khí, ô nhiễm đất và nước.

Các tổ chức/công ty có hoạt động trong lĩnh vực môi trường hoặc liên quan đến môi trường như EBARA (Nhật – cấp/thoát/xử lí nước), NIPON Kioei (thiết kế cơ sở hạ tầng), JICA (Nhật – hỗ trợ kĩ thuật/nghiên cứu dự án…), GTZ (Đức – hỗ trợ kĩ thuật/nghiên cứu dự án…), UNDP, một số tổ chức phi chính phủ khác… cần các kĩ sư môi trường, nhưng thường đòi hỏi cao về kinh nghiệm/năng lực và trả lương hậu hĩnh (500 – 2.000 USD/tháng). Tuy nhiên, các bạn mới ra trường thường phải rất xuất sắc (học lực, kĩ năng mềm, ngoại ngữ…). Các công ty cấp thoát nước, bảo vệ môi trường, công ty về sản xuất nông – lâm – ngư nghiệp… trong nước cũng đang rất cần các kĩ sư môi trường.

3/. Vật lý trị liệu : Trong những năm gần đây, các bệnh viện lớn cũng như các phòng khám đa khoa rất chú trọng đến công tác phục hồi chức năng cho bệnh nhân. Họ rất cần đội ngũ hỗ trợ tập luyện phục hồi chức năng lành nghề. Vậy nên, vật lí trị liệu là ngành nghề hứa hẹn sẽ bùng nổ trong những năm tới, tăng 27% từ năm 2014 đến năm 2024, đặc biệt trong bối cảnh dân số ngày càng già hóa. Công việc này không chỉ mang lại thu nhập cao mà bạn còn có thể nhận làm thêm theo giờ rất linh động.

4/. Stylist : Tạo dựng hình ảnh là nghề hái ra tiền nếu bạn thực sự có tài năng. Bên cạnh người nổi tiếng, các doanh nhân cũng rất chịu chi trong việc xây dựng phong cách. Để trở thành một stylist giỏi, bạn cần có kiến thức thời trang, gu thẩm mỹ tinh tế, đồng thời hiểu cá tính khách hàng để chọn cho họ những bộ trang phục phù hợp. Ngoài ra, bạn cần có mối quan hệ rộng rãi với nhiếp ảnh gia, nhà thiết kế cũng như chuyên gia trang điểm. Một điểm cộng cho nghề này là giờ giấc làm việc linh hoạt, được làm việc trong môi trường năng động và không rập khuôn ý tưởng.

5/. Xuất nhập khẩu : Năm 2016 với rất nhiều các hiệp định kinh tế được kí kết như hiệp định TPP, WTO… sẽ tiếp tục thúc đẩy nền kinh tế của Việt Nam tăng trưởng vượt trội. Cùng với nó là sự phát triển của ngành xuất nhập khẩu.Khi hàng hóa từ nước ngoài len lỏi vào thị trường Việt Nam và hàng hóa Việt Nam xuất ra thị trường nước ngoài ngày càng nhiều thì nghề xuất nhập khẩu cũng ngày càng được ưa chuộng.

6/. Thông dịch viên : Nghề này đòi hỏi sự chu đáo, khả năng ngoại ngữ tốt và sử dụng tiếng mẹ đẻ nhuần nhuyễn. Bên cạnh đó, bạn phải có hiểu biết nhất định về lĩnh vực mình tham gia phiên dịch như kinh tế, chính trị, văn hóa… Trở thành thông dịch viên, bạn sẽ được làm việc trong môi trường năng động, đa dạng, có dịp tiếp xúc với nhiều người đến từ nhiều quốc gia. Cũng có khi bạn được đi du lịch khắp nơi, từ đó mở rộng quan hệ bạn bè ở khắp năm châu.

7/. Ngành hàng không : Làm việc với các công nghệ tiên tiến trong ngành, kĩ sư hàng không cũng là một trong những nghề cực hấp dẫn.61% chuyên gia trong lĩnh vực này nói rằng họ thấy ý nghĩa với công việc này. Giống như nhiều ngành kĩ thuật, đây là một nghề mang lại triển vọng thu nhập cao và phát triển liên tục bởi đây là ngành không bao giờ lỗi thời.

Ngoài ra, ngành hàng không ở Việt Nam cũng chưa bao giờ hết “hot” với mức thu nhập trung bình hơn 20 triệu đồng dù làm ở bất kì vị trí chuyên môn nào.

8/. Du lịch, nhà hàng, khách sạn : Trước đây, những ngành về du lịch, nhà hàng, khách sạn còn chưa được trú trọng nhiều. Nhưng những năm gần đây các công ty kinh doanh dịch vụ du lịch, khách sạn, nhà hàng đang trên đà phát triển mạnh và thu về số lợi nhuận không hề nhỏ. Điều đó đồng nghĩa với việc nhu cầu về nguồn nhân lực từ các ngành này đang dần tăng lên, mức thu nhập cho ngành này cũng thuộc vào loại khá.

Theo một thống kê của Tổng cục Du lịch, mỗi năm toàn ngành cần thêm khoảng 40.000 lao động. Tuy nhiên, số lượng sinh viên sau tốt nghiệp chỉ đáp ứng được 60% nhu cầu và chất lượng sinh viên vẫn chưa đạt yêu cầu nhất là trình độ về ngoại ngữ. Vậy nên các bạn sinh viên cần trau dồi cho mình trình độ ngoại ngữ thật tốt trước khi ra trường để có thể đáp ứng được yêu cầu của nhà tuyển dụng.

9/. Nhân viên PR/ Marketing : Như các bạn đã biết, tất cả các công ty từ sản xuất đến dịch vụ đều cần đến một đội ngũ nhân viên marketing để tiếp cận thị trường và khách hàng tiềm năng. Từ nhu cầu đó, ngành marketing trở nên quan trọng và cần thiết hơn bao giờ hết.

Đây là ngành đòi hỏi sự năng động, sáng tạo và phải luôn không ngừng học hỏi, chính vì thế nó mang tính cạnh tranh cao. Ngành marketing không lo thất nghiệp vì nhu cầu sử dụng nhân lực ngành này ngày càng tăng.Tuy nhiên, mức lương marketing tùy thuộc vào quy mô các công ty.Nếu giỏi và làm việc cho tập đoàn lớn thì mức lương marketing của bạn phải lên đến hàng nghìn đô.

10/. Chăm sóc sắc đẹp : Phụ nữ thời nào cũng có nhu cầu làm đẹp, và nhu cầu ấy sẽ tăng mạnh trong thời gian tới. Vì vậy, chỉ cần có đôi tay khéo léo, có kỹ năng tốt và lòng yêu nghề, bạn hoàn toàn có thể trở thành một chuyên gia chăm sóc sắc đẹp đáng tin cậy với mức thu nhập không hề thấp.

Với nghề này đôi khi bạn chẳng cần hành trang cầu kì, thậm chí các spa cũng như trung tâm chăm sóc sắc đẹp chấp nhận tuyển nhân viên từ khi chưa có kỹ năng, sau đó đào tạo, truyền nghề hoặc thuê chuyên gia đào tạo nâng cao. Tuy nhiên, để học nghề, bạn phải tận tâm, kiên trì và có lòng đam mê thật sự. (Đông Đông theo the thao van hoa)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

THẾ GIỚI QUANH TA (14)

SUÝT NGẤT VỚI MUÔN KIỂU

ÔN BÀI CỦA SĨ TỬ MÙA THI

Có lẽ, sự nghiệp học hành chưa bao giờ gian nan đến thế mỗi khi mùa thi về. Tùy theo khả năng hấp thu “vitamin kiến thức” mà mỗi đứa sẽ chọn một kiểu “nạp bài” khác nhau. Vậy các sĩ tử sẽ chọn sắc thái ôn thi nào dưới đây để “vượt vũ môn” an toàn toàn nhất ?

H1: Khi kì thi bắt đầu đúng vào mùa nước lũ thì có lội nước cũng phải… học.  H2: Học, học nữa, học mãi, học mọi lúc, mọi nơi.  H3: Một trong những phương pháp hệ thống lại kiến thức.

H4: Nỗi lòng sinh viên ở trọ ôn thi mùa nắng nóng.  H5: Đậu thì cùng đậu mà rớt thì cùng rớt ha.  H6: Thanh niên cứng của năm, chưa học bài đủ là chưa ngủ, chưa đi chơi.  H7: Nét đẹp ôn thi của sĩ tử xứ sở nông nghiệp.

H8: Lớp học phút chốc trở thành bệnh viện, vừa học vừa… truyền nước.  H9: Trẻ không học già hối hận. H10: Không phải ai cũng có quyết tâm cao như cô gái ấy.  H11: Gió mưa là chuyện của trời, ôn thi là chuyện cả đời sinh viên !

H12: Sĩ tử trước và sau mùa thi.  H13: Làm thế nào để ngồi học được như vậy nhỉ ?  H14: Sau động đất, nhà sập thì dựng lều ôn thi.  H15: Nếu không muốn bị hói đầu sau mùa thi thì đừng dại… ngủ gật.  (theo Hồng Vi –  the gioi tre)

MANDALAY,

NƠI… ĐỨC PHẬT

ĐẶT CHÂN ĐẾN

Mandalay, thành phố lớn thứ hai của Miến Điện ra đời vào thế kỷ 19 (năm 1857) với Mandalay Hill là ngọn đồi cao nhất thành phố. Theo truyền thuyết Miến Điện, người ta tin rằng Đức Phật đã có lần đặt chân đến ngọn đồi thiêng này.

Có thể vì vậy, một vị vua Miến Điện vào giữa thế kỷ 19 muốn xây dựng một kinh thành mới ngay dưới chân ngọn đồi Mandalay Hill để kỷ niệm 2,400 năm đạo Phật hiện diện trên thế gian. Đó là vua Mindon Min, người mang tham vọng biến khu vực này thành một “kinh đô Phật Giáo của Burma.” Vì thế, Mandalay bỗng dưng trở thành vừa là kinh đô vương triều Burma, vừa là một trung tâm văn hóa Phật Giáo lớn nhất của Miến Điện trong thế kỷ 19-20.

Những ai đã có dịp viếng thăm Miến Điện đều nhận thấy rằng đây là xứ sở của Phật Giáo Tiểu Thừa hết sức phong phú và được xem như là quốc giáo. Đâu đâu người ta cũng thấy các bảo tháp Phật Giáo được xây cất khắp mọi nơi, trên những ngọn đồi nhỏ, trên các đỉnh núi cao, ở các vùng sông hồ và biển. Có lẽ người dân Miến Điện tin vào công đức cúng dường Tam Bảo mỗi khi họ hoàn thành được một ngôi bảo tháp trong kiếp sống hiện tại.

Mindon Min lên ngôi vua lúc ông đã 45 tuổi, ông trị vì Miến Điện trong suốt 25 năm từ năm 1858 đến 1883. Ông là một nhà vua có đời sống hoàng gia rất sung túc, ông có đến bốn hoàng hậu và bốn mươi chín thứ phi. Về con cái, ông có bốn mươi hoàng tử và hơn sáu mươi công chúa. Nhưng đặc biệt, vua Mindon rất tôn sùng đạo Phật. Ông là người có công rất lớn khi biến thành phố Mandalay thành “một trang kinh” khổng lồ trong cuốn kinh điển Phật Giáo Miến Điện vĩ đại.

Cũng giống như tất cả những thành phố khác trong xứ Miến, trong mọi ngõ ngách thành phố Mandalay đâu đâu cũng là chùa, là bảo tháp. Nhưng nổi bật nhất là ở Madalay Hill và Sagaing Hill, đây là hai ngọn đồi rất đẹp với vô số những bảo tháp tường trắng, đỉnh tháp vàng nhọn in trên nền rừng xanh lá với ánh nắng chói chan của mùa hè hoặc màu mây trắng xám của mùa mưa.

Chung quanh thành phố, các di tích lịch sử như các bảo tháp Kuthodaw và Mahamuni Pagoda, tu viện Golden Palace Monastery, hay cung điện Mandalay Palace cộng thêm những con phố điêu khắc tượng Phật đã biến Mandalay thành “một trang kinh khổng lồ” trong cuốn sách kinh điển của Phật Giáo Miến Điện. Các di tích này như là những “chữ biếc” tuyệt vời nằm giữa “trang kinh thơm Mandalay.”

Mỗi một di tích vừa là một nghệ thuật kiến trúc, vừa là một di tích văn hóa lịch sử Phật Giáo được vua Mindon đích thân sáng tác chăm lo. Có đến Mandalay dừng chân thưởng ngoạn di tích Kuthodaw Pagoda, lữ khách mới thấy được nét đẹp “chữ biếc giữa trang kinh Mandalay” thấm đậm dần vào tâm tư sâu lắng của mình.

Kuthodaw Pagoda ở chân đồi Mandalay Hill là một ngôi chùa bảo tháp Phật Giáo được vua Mindon Min cho xây dựng cùng một lúc với thành phố Mandalay năm 1857. Bảo tháp Kuthodaw cao 57 mét và dưới chân bảo tháp có 729 bia đá vây quanh, mỗi bia đá được đục khắc các trang kinh của bộ kinh Phật Giáo Tiểu Thừa. Một mặt bia được khắc bằng ngôn ngữ Miến Điện, một mặt khác của bia được khắc bằng chữ Phạn. Đây là những “thạch bia kinh/ kinh điển khắc trên bia đá” lớn nhất thế giới.

Bộ kinh này có tất cả 729 trang kinh, nghĩa là có 729 bia kinh được dựng lên và mỗi bia kinh đều được đặt trong một “đình nhỏ” che chở nhằm bảo tồn với khí hậu mưa nắng của thế gian. Đình nhỏ này có bốn cửa ra vào bốn bên để bất cứ ai cũng có thể ra vào đọc những dòng kinh khắc viết trên bia đá. Tuy nhiên, ngày nay người ta đã cho làm các song cửa sắt, giảm bớt sự ra vào của tín đồ.

Thâm ý của vua Mindon Min muốn kéo dài thời gian hiện hữu của kinh điển Phật Giáo Miến Điện cho hậu thế. Cũng có thể nhà vua không muốn tạo lòng tham cho những người phương Bắc (Trung Hoa) thường hay đến đánh chiếm hay phá hủy đi kinh điển Phật Giáo của xứ sở ông như đã từng xảy ra trong lịch sử.

Sự mộ đạo của nhà vua đã khiến ông tạo ra một số công trình cho Phật Giáo Miến Điện vào giữa thế kỷ 19. Công trình “Thạch Bia Kinh” to lớn này phải mất đến tám năm mới hoàn thành và đã làm kinh ngạc mọi người. Năm 1993, UNESCO chọn Kuthodaw Pagoda là một di sản văn hóa thế giới cần được bảo vệ.

Năm 1871, vua Mindon Min là người đã tổ chức triệu tập hội nghị Phật Giáo Tiểu Thừa Miến Điện lần thứ năm tại Mandalay. Cũng trong năm này, nhà vua còn “cúng dường Phật pháp” bằng cách cho trùng tu lại Đại Kim Tháp (Shwedagon Pagoda) tại Yangon thành một bảo tháp mới, có mạ vàng và nạm thêm đá quý kim cương trên đỉnh và Đại Kim Tháp này cao gần 105 mét.

Nhà vua mất năm 1878, thọ 70 tuổi.Ông là một nhà vua vào cuối thế kỷ 19 và được người dân Miến Điện kính trọng. Người con lên kế vị là vua Thibaw. Tuy nhiên, vua Thibaw là một vị vua tầm thường đã để đế quốc Anh thôn tính Miến Điện vào năm 1885. Chế độ vương triều Miến Điện cáo chung từ đó.

Trong tác phẩm “Con Đường Mây Trắng” do nhà văn Nguyễn Tường Bách biên dịch của tác giả Anagarika Govinda có một chương nói về sự tái sinh “U Khanti: Nhà Tiên Tri Trên Núi Mandalay,” câu chuyện nói về một nhân vật ẩn tu tạm gọi là (Mr.) U Khanti.

Sau khi đế quốc Anh chiếm đóng Miến Điện, khu vực Mandalay Hill bị bỏ hoang phế, không còn con người lui tới vì giặc giã cướp bóc đầy dẫy nơi đây.

Nhưng, bỗng một ngày người ta thấy có một người lạ mặt không ngại sự hiểm nguy cướp bóc, ông đã đến ẩn tu tại đây và bỏ hết công lao tâm sức trùng tu lại công trình Kuthodaw Pagoda của vua Mindon Min lúc đó đã bị hư hại xuống cấp trầm trọng. Người ẩn tu U Khanti đã thành công trong việc bảo tồn kho tàng “729 trang bia đá kinh” của Kuthodaw Pagoda.

Người ta cho rằng ông chính là “người tái sinh” của vua Mindon Min, nhà vua trở lại thế gian để hoàn tất công trình mà kiếp trước ông vẫn chưa hoàn tất. Câu chuyện quả thực hết sức linh động trong đời sống tâm thức dành cho những ai tin vào kiếp sống luân hồi.

Những người như nhà ẩn tu U Khanti, không biết còn được bao nhiêu người ở thế kỷ 21 này. Viếng thăm các ngôi đền chùa ở Miến Điện nói chung, nhìn các Phật tử thành tâm tụng kinh lễ Phật trong sự trang nghiêm làm tôi chợt nhớ đến một thánh địa Phật Giáo bên xứ Ấn. (theo Trần Nguyên Thắng)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

NHỮNG PHÁT MINH CỦA NGƯỜI ÚC

LÀM THAY ĐỔI THẾ GIỚI

Úc là quốc gia rất nổi tiếng với tính sáng tạo và có những phát minh tác động mạnh mẽ đến thế giới. Dưới đây là những phát minh của nước Úc giúp toàn thế giới tiến bộ.

1/. Hộp đen máy bay : Vào năm 1961, Dave Warren đã tạo nên các hộp đen ghi lại hành trình, tiếng nói từ buồng lái, dữ liệu máy bay. Những chiếc hộp này được thiết kế để phát lại những khoảnh khắc cuối cùng trước khi máy bay gặp nạn, tiết lộ những điều bí ẩn. Ngày nay, ở mỗi chiếc máy bay thì hộp đen được gắn ở mặt sau máy bay để giảm nguy cơ hư hỏng sau vụ tai nạn. 2/. Google Maps : Từ năm 2003 – 2004, anh em Lars và Jens Rasmussen đã phát triển nền tảng cho Google Maps.

3/. Tiền giấy Polymer : Tiền giấy nhựa đã được phát triển trong nỗ lực kết hợp của Ngân hàng Dự trữ Úc và CSIRO. Chất liệu polymer rất bền và chống làm giả. Những đồng tiền đầu tiên từ chất liệu này được lưu hành lần đầu tiên tại Úc vào năm 1988.

4/. Máy khoan điện : Kỹ sư điện người Úc Arthur James Arnot đã được cáp bằng sáng chế cho chiếc máy khoan đầu tiên trên thế giới vào năm 1889. Phát minh ban đầu được thiết kế để khoan đá và đào than. 5/. Bè và bơm hơi thoát hiểm : Jack Grant của Qantas đã phát minh ra bơm hơi thoát hiểm trên máy bay, mà bây giờ là thiết bị an toàn bắt buộc trên tất cả hàng không lớn. Các slide có thể được sử dụng như thiết bị tuyển nổi nếu máy bay hạ cánh trên mặt nước.

6/. Ống kính Frazier : Năm 1993, ống kính tập trung sâu của Jim Frazier đã được cấp bằng sáng chế tại Hoa Kỳ. Với chiếc ống kính này cho phép và chủ thể và bối cảnh được focus cùng lúc. Nó cũng có khả năng xoay mà không cần đến sự chuyển động của máy ảnh.

Hiện nay, các ống kính rất thông dụng trong các bộ phim và phim điện ảnh trên khắp thế giới. Jim đã chiến thắng giải Oscar năm 1998 cho những đóng góp của mình.

7/. Camera hành trình : Năm 1997, Channel 7 đã phát sóng chương trình truyền hình trực tiếp từ những chiếc xe đua, cho phép người xem xem cuộc đua từ góc nhìn của người lái xe. Hôm nay, các camera hành trình đã được điều chỉnh để phù hợp với các sự kiện thể thao như trượt tuyết, bóng rổ, cricket. 8/. Tủ lạnh : Năm 1856, James Harrison là người đầu tiên chế tạo một chiếc máy làm đá cục và một tủ lạnh dùng hệ thống hơi nén. Tuy nhiên, chiếc tủ lạnh đầu tiên mà James chế tạo ra lớn hơn tủ lạnh bây giờ rất nhiều. (Minh Tâm theo Australian geographic)

Lan Hương chuyển tiếp

CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI PHỤ NỮ

CÓ MÁI TÓC DÀI NHẤT VIỆT NAM

Với mái tóc dài 2.4m, người phụ nữ với biệt hiệu ”Lan tóc dài” (quê Thái Bình) tiết lộ, vì mái tóc của chị mà cả gia đình phải ngủ ngược giường, để mái tóc dài không ảnh hưởng đến giấc ngủ của chồng, con.

Chị Hoàng Thị Lan (TP. Thái Bình, tỉnh Thái Bình) Tổ chức Kỷ lục Guinness Việt Nam trao xác lập là người phụ nữ có mái tóc dài và thẳng nhất Việt Nam vào ngày 27/10/2012.

Theo lời chị Lan chia sẻ với báo chí, chị đã không cắt tóc kể từ 20 năm trước. Bí quyết của chị Lan để giữ mái tóc lúc nào cũng đen, mượt và thẳng, đó là suốt bao nhiêu năm nay, chị không sử dụng dầu gội bên ngoài mà chỉ dùng lá cây như lá chanh, lá bưởi, sả… để gội dầu. Nó làm cho mái tóc của chị chắc khỏe, đen mượt và thơm tự nhiên.

Chị tâm sự, khoảng 3, 4 ngày chị gội đầu một lần, mỗi lần gội cũng phải mất hàng tiếng đồng hồ. Tuy nuôi tóc dài tiêu tốn lượng nước lớn và các loại lá, dầu gội nhưng đổi lại chị thấy vui vì mỗi khi ra đường đều có người ngoái nhìn.

Phương Lan cho biết, vất vả lớn nhất của chị là những khi sấy tóc bằng quạt máy. Chị không dùng máy sấy vì sức nóng máy sấy dễ làm xơ tóc. Mỗi lần sấy tóc bằng quạt chị phải tốn khoảng vài chục phút. Cách sấy cũng cầu kỳ, phải sấy lần lượt từ ngọn tóc đến chân, từ trong đến ngoài nên mái tóc bồng bềnh như một dải lụa.

Mùa hè còn đỡ chứ mùa đông là nỗi cực khổ vô cùng đối với chị khi cái lạnh buốt thấu xương của mùa đông Bắc bộ đổ về mà vẫn phải bật quạt để làm khô tóc. Những người đã biết chị thì gọi chị là “Lan tóc dài”, người không biết lại hỏi có phải chị người Nhật Bản, Trung Quốc hay người dân tộc Thái (Việt Nam) hay không.

Nhiều người tấm tắc khen mái tóc của chị, có người hỏi chị nuôi tóc vậy có vất vả hay không ? chị Lan thật thà tâm sự, chị thấy rất bình thường, chỉ vất vả khi đội mũ bảo hiểm và khi đi ngủ.

Khi đội mũ bảo hiểm hơi khó vì búi tóc quá cao và to, lúc gội đầu phải gỡ bằng tay, nếu dùng lược tóc sẽ gẫy hết nhưng sau nhiều năm, chị Lan cảm thấy những điều khó chịu đó lại rất bình thường. Chị cho rằng, nuôi tóc dài rất gọn gàng vì tóc búi suốt ngày và không mất tiền gội, sấy, nhuộm tóc như những chị em khác.

Chị Lan cũng cho biết thêm, vì mái tóc của chị mà cả gia đình chị phải ngủ ngược giường. Khi đó tóc chị xõa xuống nền nhà, không ảnh hưởng đến giấc ngủ của chồng, con.

Chị bảo, có được mái tóc này là nhờ công chồng chị rất nhiều. Bởi cũng có lúc cảm thấy vướng bận, chị đã tính cắt phăng cho gọn. Nhưng ý nghĩ mới chợt lóe lên đã bị chồng chị phản đối kịch liệt. Chồng chị nói, anh ấy yêu chị vì mái tóc này đây.

Nếu chị cắt tóc đi đồng nghĩa với việc cắt cả tình yêu của chồng dành cho mình suốt bao năm nay. Nói như vậy để thấy rằng, Phương Lan đã nhận được sự ủng hộ hết mình từ phía những người thân yêu nhất của mình.

Hiện tại, thỉnh thoảng chị cắt, tỉa một chút ở phần ngọn cho tóc đỡ mọc dài ra vì chị chỉ muốn để tóc dài như vậy chứ không muốn dài thêm nữa.

Trong khi lớp trẻ ngày nay đang mải miết chạy theo những trào lưu thời thượng, du nhập từ bên ngoài vào thì mái tóc dài của chị Phương Lan là một biểu tượng đẹp duyên dáng về phụ nữ Việt Nam từ ngàn xưa cho đến hôm nay.

Một mái tóc dài tự nhiên, đen bóng, mượt mà thuần túy, mang đậm phẩm chất hiền hậu, thướt tha mà chỉ người phụ nữ Á Đông mới có.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

CÒN ĐÂU, MỘT THỜI

XÍCH LÔ MÁY SÀI GÒN

– Trần Tiến Dũng

Một người bạn nay đã ở tuổi trung niên kể : “Tôi nhớ lúc nhỏ từ Chợ Lớn đi Sài Gòn, mỗi lần đi không ham Taxi, không ham xe bus… mà chỉ đòi cha mẹ ngoắc tay kêu xích lô máy. Gia đình đông bốn năm người, con nít thì ngồi dưới sàn xe, người lớn ngồi trên nệm như ghế salon, xe chạy ù ù, qua mặt xe khác vù vù, cả nhà đưa mặt ra hứng gió, tai nghe máy mô tô, tiếng pô xe nổ phình – phịch – bình – bình oai phong hết sẩy.”

Một người bạn già khác lại nói : “Tài tình nhất là cảnh xe xích lô máy đút đít xe phía trước. Má ơi, cứ tưởng là cái cản xe thế nào cũng đụng vào xe hơi, xe gắn máy, nhưng hổng sao hết bởi dân lái xích lô máy thiện nghệ vô cùng.”

Một người lớn tuổi hơn kể. “Trước năm 1975, người Mỹ cả dân sự lẫn quân sự đều thích đi xe xích lô máy, một phần vì lạ, phần nữa là ngồi xe xích lô máy có chút mạo hiểm. Tôi nhớ hoài cái cảnh mấy ông Mỹ hứng thú la hét khi xe xích lô máy chạy nhanh chồm tới thiếu điều muốn đụng đít xe hàng.” Ở góc độ ký ức đô thị hẳn nhiều người không bao giờ quên hình ảnh xe xích lô máy.

Trong dòng thời gian một ngày của Sài Gòn trước đây, tiếng xe xích lô máy thức giấc sớm nhất. Từ các ngả đường của đô thị, xích lô máy chở những người bạn hàng tỏa đi khắp các chợ với đủ loại thực phẩm, hàng hóa hoặc chở khách tỉnh lên Sài Gòn tấp vào tiệm nước làm ly cà phê xây – chừng, cái bánh bao, tô hủ tíu. Cảnh phố khuya thanh vắng tiếng xe xích lô máy vang lên.

Một bà bầu nào đó, một đứa trẻ hoặc người già trở bệnh, một kỹ nữ hay một người lính nào đó say mèm đang trên đường với xe xích lô máy. Tiếng xe xích lô máy nổ như tiếng ồn ồn của một người đàn ông thân thiện. Người ta nhớ rằng thời đó, mỗi góc chúng cư, mỗi ngõ hẻm, bệnh viện, bến xe đều có những bác ba, chú tư, anh hai xích lô máy túc trực; người ta cũng không quên rằng những bác tài xích lô máy đáng được tôn trọng như một biểu tượng về sự an toàn và sự kịp thời trong những tình huống cần kíp của người Sài Gòn.

Theo tìm hiểu thì xích lô máy xuất hiện ở Sài Gòn vào những năm 1940-1950. Xe do hãng xe Peugeot của Pháp chế tạo. Chiếc xích lô máy ngày xưa với nhiều màu sơn sặc sỡ, xe có thể chở với trọng lượng vài trăm ký lô là bình thường. Người chạy xe xích lô máy thời đó rất cao bồi và tất nhiên được trọng nể hơn người chạy xe xích lô đạp, bởi vì sở hữu được một chiếc xe xích lô máy khoảng gần chục lượng vàng là coi như có một gia tài khấm khá.

hành ra bác tài chạy xe xích lô máy đội nón nỉ, nón cối, đeo kính mát, trông lúc nào cũng phong độ. Ngày xưa xe xích lô máy có bến riêng hẳn hoi. Người người còn nhớ ở cầu Hậu Giang, ở khu Bà Chiểu… có những hãng chuyên cho thuê xe xích lô máy.

Ngày nay với chủ trương cấm lưu thông xe cũ nhằm tạo điều kiện để đưa một loại xấu xí nhất thế giới là xe ba-gác Trung Quốc vào chiếm lĩnh thị trường, thì xe xích lô máy coi như đã chết hẳn. Lúc chúng tôi phát hiện mấy chiếc xe xích lô máy tan nát còn đậu chở hàng ở bến chợ Kim Biên, thiệt tình mà nói trong lòng thấy ngậm ngùi quá.

Chúng tôi nhớ đến một người bạn thi sĩ nghèo, ông này tâm sự. “Tôi ngày nào cũng mua vé số, cầu cho trúng, chỉ cần trúng đủ mua một chiếc xe xích lô máy còn zin là được. Cha ơi ! Chiều chiều cuối tuần mình chạy xích lô máy chở bạn bè làm vài vòng Sài Gòn để thiên hạ ngày nay biết dân Sài Gòn xưa bảnh như thế nào, sướng phải biết !”

Tất nhiên, nhiều người chia sẻ cái sự sướng với anh thi sĩ về chiếc xe đặc biệt – đặc trưng của một thời Sài Gòn hoa lệ này. Trước những giá trị sống của dân tộc và đất nước bị đảo lộn bị đánh tráo dưới chế độ hiện nay; thôi thì níu kéo làm cuộc mưu sinh và vẻ đẹp trên đường phố của xe xích lô máy.

Nhưng đã là người Sài Gòn thì sao không nhớ xe xích lô máy cho được, sao không nghe tiếng xe xích lô máy vang lên trong ký ức thao thức mỗi đêm. (theo Trần Tiến Dũng)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

THẾ GIỚI QUANH TA (13)

SAIGON VÀ

TUỔI THƠ CỦA TÔI

– Trần Mộng Tú

Tôi xa quê hương ở vào tuổi không quá trẻ dại để dễ quên và cũng không quá già để chỉ dành toàn thời giờ cho một điều mất mát, rồi đau đớn. Tôi ở vào tuổi mà khi bước đến vùng đất mới, đời sống đã như lôi tôi đi trong một cơn lốc trên những con đường khác nhau trước mặt, hầu như không ngưng nghỉ. Tôi chóng mặt, nhưng tôi vẫn biết tôi là ai và tôi ở đâu trên quê người, nên những lúc tôi phải ngưng lại để thở là những lúc hồn quê nôn nao thức dậy trong tôi.

Mỗi lần nhớ đến quê nhà là nhớ đến Sài Gòn trước tiên. Sài Gòn không phải là phần đất dành riêng cho người miền Nam nữa, đối với người miền Bắc di cư vào Nam năm 1954, người Trung chạy giặc năm 1968 Mậu Thân thì Sài Gòn chính là phần đất quê nhà đáng nhớ nhất.

Tôi lớn lên, sống cả một thời niên thiếu ở Sài Gòn. Đi học, dậy thì, yêu đương, mơ mộng, làm việc, lấy chồng, khóc, cười, rồi chia ly với Sài Gòn.

Tôi nhớ lại hồi bé theo bố mẹ di cư vào Sài Gòn. Ba tôi làm việc ở Nha Địa Chánh, nên từ những căn lều bạt trong trại tiếp cư Tân Sơn Nhất, gia đình tôi được dọn vào ở tạm một khu nhà ngang trong sở của Ba ở số 68 đường Paul Blanchy (Hai Bà Trưng) sau lưng Bưu Điện. Tôi đi học, đi bộ băng qua hai con đường là tới trường Hòa Bình, bên hông nhà thờ Đức Bà. Tôi vào lớp Ba. Ngày đầu tiên cắp sách đến lớp, ma sơ dĩ nhiên là người Nam, hồi đó còn mặc áo dòng trắng, đội lúp đen. Sơ đọc chính (chánh) tả : Hoa hường phết (phết là dấu phẩy)

Cái tai của con bé con Bắc kỳ không quen với phát âm miền Nam nên “hoa hường” thành “qua tường” và phết thành một chữ nữa. tôi viết: Qua tường phết.

Bài chính tả dài một trang của tôi chắc chắn là ăn một con số 0 mầu đỏ to tướng vì nguyên bài bị gạch xóa bằng mực đỏ lè. Tôi như một người ngoại quốc nghe tiếng Việt. Nhưng tôi học thuộc lòng trong sách thì giỏi và thuộc nhanh lắm. Khi khảo bài tôi được điểm tốt, mặc dù bạn học chung lớp khó hiểu con nhỏ Bắc kỳ đọc cái gì. Ma sơ cứ nhìn sách, nghe tôi đọc làu làu, biết là tôi có thuộc bài. Tôi nhớ một bài học thuộc lòng về thành phố Sài Gòn như thế này :

Sài Gòn vòi nước bùng binh

Này bảng báo hiệu này vòng chỉ tên

Trụ đèn, giây thép, tượng hình

Lính canh, cảnh sát giữ gìn công an

Mặc dầu đường rộng thênh thang

Ngựa xe đi lại luật hành phải thông

Mặc dầu đường rộng mênh mông

Mũi tên chỉ rõ bảng trông dễ tìm

Trần Hưng, Lê Lợi, Chu Trinh…

Trần Hưng là đường Trần Hưng Đạo, Chu Trinh là đường Phan Chu Trinh, viết tắt trong bài học thuộc lòng. Từ bài học đó, tôi hiểu được hai chữ “bùng binh” là gì. Ngôi trường đó tôi chỉ học hết lớp ba. Sau đó Ba Mẹ tôi tìm được nhà ở bên Thị Nghè, tôi được đi học lớp nhì, lớp nhất ở trường Thạnh Mỹ Tây, có rất nhiều bạn cũng Bắc kỳ di cư như tôi.

Kỷ niệm về Sài Gòn tôi nhớ nhất là lần đầu tiên con bé Bắc kỳ tròn xoe mắt, nhìn thấy đồng bạc xé làm hai, nếu chỉ muốn tiêu một nửa. Mua cái bánh, gói kẹo nào cũng chỉ xé hai đồng bạc. Xé rất tự nhiên, tiền mới hay tiền cũ gì cũng xé. Người mua xé, mua; người bán xé để trả (thối) lại. Tôi đã biết bao lần, vào những buổi tối mùa hè, mẹ cho một đồng, hai chị em mua ngô (bắp) nướng của người đàn bà, ngồi dưới chân cột đèn điện trước cửa sở Địa Chánh với cái lò than nhỏ xíu, bán bắp nướng quẹt hành mỡ.

Dưới ánh sáng hắt lờ mờ của bóng đèn từ trên cao xuống, cái lò than nhỏ xíu, thơm lừng mùi bắp non. Gọi là lò, thực sự chỉ có mấy cục than hồng để trong một miếng sắt cong cong, bên trên có cái vỉ bằng giây thép, rối tung, những cái bắp được xếp lên đó, mà bà bán hàng trở qua, lật lại. Đôi khi cũng là một cái lò gạch nhỏ đã vỡ, mẻ mất mấy miếng rồi, không thể kê nồi trên đó, bà hàng mang ra để nướng bắp. Hai chị em đứng líu ríu vào nhau (anh và chị lớn không tham dự vào những sinh hoạt của hai đứa em nhỏ này), cầm tờ giấy bạc một đồng, đưa ra.

Tôi luôn luôn ngần ngừ không dám xé, đưa cho bà bán hàng; bà cầm lấy, xé toạc làm hai, khi tôi chỉ mua một trái bắp. Bà đưa phần nửa tiền còn lại để chúng tôi có thể cất đi, tối mai lại ra mua bắp nữa. Mỗi lần thấy đồng bạc bị xé, tuy không phát ra tiếng động, tôi cũng giật mình đánh thót một cái như nghe thấy đồng bạc của mình bị bể hay bị gẫy. Cảm tưởng như mất luôn cả phần tiền đưa ra và phần giữ lại. Phải mất bao nhiêu lần nhìn đồng tiền bị xé mới quen mắt cái hình ảnh “Đồng bạc xé hai” này và tin là nửa kia vẫn dùng mua bán được.

Bẻ trái bắp làm đôi, tôi với em tôi chia nhau. Ngon ơi là ngon! Bắp dẻo, thơm mùi lửa than, thơm mùi hành mỡ. Chị em tôi ăn dè xẻn từng hạt bắp một. Ăn xong chúng tôi dắt nhau đi tìm ve sầu ở những thân cây me trong bóng tối. Buổi tối ve sầu mùa hạ, chui ở đất lên, bò lên các thân me, lột xác. Chúng tôi bắt những con chưa kịp lột cho vào cái hộp (không) bánh bích quy đã mang theo sẵn. Đó là những con ve mới ngơ ngác bò lên khỏi mặt đất, mang về nhà.

Thuở thơ dại những trò chơi này là cả một thế giới thơ mộng và đầy hấp dẫn. Chị em tôi mang hộp ve sầu vào giường ngủ, ban đêm những con ve này sẽ chui ra bò lên màn, lột xác. Đêm chúng tôi đi vào giấc ngủ, thì ve chui ra, lột xác xong bỏ lại những vệt dài nhựa thâm đen trên những cánh màn tuyn trắng toát. Khi chúng tôi thức dậy nhìn thấy, chưa kịp dụi mắt tìm mấy con ve, đã thấy mẹ đứng ở ngoài màn với cái chổi phất trần trên tay. Chúng tôi chưa bị roi nào thì đã có bố đứng bên, gỡ cái chổi ở tay mẹ mang đi, trong lúc những cái lông gà trên chổi còn đang ngơ ngác.

Sài Gòn còn cho tuổi thơ của chúng tôi biết thế nào là cái ngọt ngào, thơm, mát của nước đá nhận. Trong sân trường tiểu học Thạnh Mỹ Tây, tôi được ăn cái đá nhận đầy mầu sắc đầu tiên. Một khối nước đá nhỏ, đặt trên một lưỡi dao bào, bào vào cái ly bên dưới, khi đầy ly, ông bán hàng ấn (nhận) nước đá ép xuống, đổ ngược ly lại, lấy cái khối nước đá xôm xốp, có hình dáng cái ly ra. Rắc si-rô xanh đỏ, có khi còn có mầu vàng và mầu xanh lá cây với vị bạc hà nữa. Gọi là nước đá nhận. Học trò trẻ con, bạn thân, sung sướng chia nhau ở sân trường, mỗi đứa mút một cái, chuyền tay nhau. Nước đá nhận, bánh kẹo ở sân trường trong những giờ ra chơi đều được mua bằng đồng bạc xé hai này.

Ba tôi bảo cầm đồng tiền xé hai một cách tự nhiên như thế quả là một điều rất dung dị, xuề xòa, dễ dãi mà chỉ người miền Nam mới có được. Xé tiền mà như xé một tờ giấy gói hàng, giấy gói bánh, như xé một tờ báo. Mảnh xé ra có giá trị lúc đó, mảnh còn lại cũng vẫn còn giá trị sau này. Người Hà Nội cầm tờ giấy bạc rách, thì vuốt cho thẳng thắn lại, có khi lấy hạt cơm dẻo miết lên chỗ rách cho dính vào nhau, rồi cẩn thận gấp lại trước khi cho vào túi. Một thời gian sau, tiền không xé nữa, được thay bằng đồng bạc 50 su bằng nhôm, hình tròn, một mặt có hình tổng thống Ngô Đình Diệm, mặt sau là hình khóm trúc. (Biểu hiệu cho: Tiết Trực Tâm Hư)

Cuộc di cư 1954 đó giúp cho người Việt hai miền Nam, Bắc hiểu nhau hơn. Người Bắc sống và lớn lên ở Sài Gòn ở thế hệ chúng tôi học được cái đơn sơ, chân phương của người miền Nam và ngược lại những bạn học người Nam của tôi cũng học được cách ý tứ, lễ phép (đôi khi đến cầu kỳ) của người miền Bắc. Tôi đã được nghe một người miền Nam nói: Sau 1975 thì chỉ có những người Bắc di cư 54 là đồng bào của người miền Nam mà thôi. Hóa ra những người Bắc sau này ở ngoài cái bọc (đồng bào) của bà Âu Cơ hay sao? Nếu thật sự như thế thì thật đáng buồn!

Sài Gòn đầu thập niên sáu mươi vẫn còn có xe ngựa, đưa những bà mẹ đi chợ. Người xà ích lúc đó chưa biết sợ hãi trên những con đường còn mù sương buổi sáng. Tiếng lóc cóc của móng ngựa chạm xuống mặt đường như đánh thức một bình minh. Tôi nhớ có chỗ gọi là Bến Tắm Ngựa, mỗi lần đi qua, hôi lắm. Sau vài mươi năm xe thổ mộ ở Sài Gòn không còn nữa, chỉ còn ở lục tỉnh.

Sài Gòn với xích lô đạp, xích lô máy, taxi, vespa, lambretta, velo, mobilette là những phương tiện di chuyển mang theo đầy nỗi nhớ. Kỷ niệm thơ mộng của một thời trẻ dại, hương hoa và nước mắt. Sài gòn với những cơn mưa ập xuống thình lình vào tháng năm tháng sáu, tiếng mưa khua vang trên những mái tôn, tắm đẫm những hàng me già, ướt sũng những lối đi vào ngõ nhà ai, Sài Gòn với mùa hè đỏ rực hoa phượng vĩ in xuống vạt áo học trò, với những hoa nắng loang loang trên vai áo bà ba của những bà mẹ là những mảng ký ức ngọt ngào trong tâm của chúng tôi.

Mỗi tuổi đời của tôi đi qua như những hạt nắng vàng rắc xuống trên những hàng me bên đường, như mưa đầu mùa rụng xuống trên những chùm hoa bông giấy. Những tên đường quen thuộc, mỗi con phố đều nhắc nhở một kỷ niệm với người thân, với bạn bè. Chỉ cần cái tên phố gọi lên ta đã thấy ngay một hình ảnh đi cùng với nó, thấy một khuôn mặt, nghe được tiếng cười, hay một mẩu chuyện rất cũ, kể lại đã nhiều lần vẫn mới. Ngay cả vệ đường, chỉ một cái bước hụt cũng nhắc ta nhớ đến một bàn tay đã đưa ra cho ta níu lại.

Âm thanh của những tiếng động hàng ngày, như tiếng chuông nhà thờ buổi sáng, tiếng xe rồ của một chiếc xích lô máy, tiếng rao của người bán hàng rong, tiếng chuông leng keng của người bán cà rem, tiếng gọi nhau ơi ới trong những con hẻm, tiếng mua bán xôn xao khi đi qua cửa chợ, vẻ im ắng thơ mộng của một con đường vắng sau cơn mưa… làm nên một Sài Gòn bềnh bồng trong nỗi nhớ.

Sài Gòn mỗi tháng, mỗi năm, dần dần đổi khác. Chúng tôi lớn lên, đi qua thời kỳ tiểu học, vào trung học thì chiến tranh bắt đầu thấp thoáng sau cánh cửa nhà trường. Đã có những bạn trai thi rớt Tú Tài phải nhập ngũ. Những giọt nước mắt đã rơi xuống sân trường. Sau đó, với ngày biểu tình, với đêm giới nghiêm, với vòng kẽm gai, với hỏa châu vụt bay lên, vụt rơi xuống, tắt nhanh, như tương lai của cả một thế hệ lớn lên giữa chiến tranh.

Sài Gòn như một người tình đầu đời, để cho ta bất cứ ở tuổi nào, bất cứ đi về đâu, khi ngồi nhớ lại, vẫn hiện ra như một vệt son còn chói đỏ. Sài Gòn như một mảnh trầm còn nguyên vẹn hương thơm, như một vết thương trên ngực chưa lành, đang chờ một nụ hôn dịu dàng đặt xuống.

Sài Gòn khi đổi chủ chẳng khác nào như một bức tranh bị lật ngược, muốn xem cứ phải cong người, uốn cổ ngược với thân, nên không còn đoán ra được hình ảnh trung thực nguyên thủy của bức tranh. Sài Gòn bây giờ trở lại, thấy mình trở thành một du khách trên một xứ sở hoàn toàn lạ lẫm. Tôi thương Sài Gòn và thương cho chính mình, đã hư hao một chốn để về.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

BIẾT GÌ VỀ SÀI GÒN XƯA?

Sài Gòn xưa vẫn còn nhiều điều chưa tỏ, nhưng chẳng vì thế mà ta nên bỏ ngỏ… Bởi lẽ Sài Gòn là vùng đất đa mang khá nhiều điều thú vị.

1/- Người phụ nữ Sài Gòn đầu tiên được in hình lên tem năm nào ?

Như chúng ta đã biết, năm 1863 ngành bưu hoa ở Nam Kỳ mới phát hành con tem đầu tiên, hình vuông. Theo nghiên cứu của ông Thái Văn Kiểm trong quyển Lịch sử bưu hoa Việt Nam (Sài Gòn 1964) thì mãi đến năm 1920 mới phát hành loại tem có hình phụ nữ miền Nam, tóc búi cao, giá 0,04 đồng.

Trong cuốn Catalogue Thiaude – Timbres – Post ngoài bìa có ghi rõ: 24, rue du 4 – Septembre, Paris 2e-Ric. 14-27, trong mục về tem Indochine, tr. 230 và 231 có in hình ba con tem vẽ phụ nữ miền Nam.

Con tem thứ nhất giá 1 cent là chân dung một phụ nữ hình nghiêng và con tem giá 40 cent vẽ chân dung trực diện, hai con tem này in năm 1907, rồi mãi đến năm 1919 mới có con tem phụ nữ hình nghiêng giá 4 cent. Theo tác giả Sài Gòn năm xưa, thì đó là hình của cô Ba, con thầy thông Chánh.

2/- Điện báo hoạt động lần đầu tiên năm nào ?

Đường dây điện báo Sài Gòn – Biên Hòa dài 28km hoàn thành ngày 27-3-1863 là loại đường dây hữu tuyến đầu tiên; có hai đoạn cáp ngầm qua sông Sài Gòn (ở Bình Triệu) và sông Đồng Nai (gần Biên Hòa) Ngày 17-4-1863, đường dây Sài Gòn – Chợ Lớn dài 7km cũng làm xong. Năm 1884, bắt đầu liên lạc Sài Gòn – Huế – Hà Nội bằng điện báo qua dây cáp ngầm Vũng Tàu – Đồ Sơn.

3/- Người Sài Gòn dùng điện thoại từ khi nào ?

Năm 1878 bốn chiếc máy điện thoại đầu tiên theo kiểu Bell được mua từ Singapore về, đặt đường dây liên lạc giữa dinh Thống đốc với Sở Điện tín Sài Gòn. Lúc bấy giờ chưa hình thành hệ thống phục vụ công cộng. Mãi tới ngày 1-7-1894 hệ thống điện thoại nội hạt ở Sài Gòn mới được lắp đặt, phục vụ cho dân chúng. Sau đó phát triển nối liền với Chợ Lớn – Biên Hòa – Bà Rịa – Vũng Tàu.

Năm sau (1895), hệ thống điện thoại ở Chợ Lớn cũng khai trương (tại Hà Nội hệ thống điện thoại công cộng đến năm 1903 mới có). Tuy nhiên, chưa có hệ thống điện thoại tự động, mỗi máy thuê bao có một số. Ở trung tâm điện thoại luôn luôn có nhân viên thường trực cắm phích liên lạc giữa hai số máy theo yêu cầu.

Đường dây điện thoại Đông Dương liên lạc giữa ba nước Việt Nam – Lào – Campuchia được đưa vào sử dụng năm 1889.

Mãi đến năm 1936 mới có điện thoại tự động đầu tiên. Trên mỗi máy đều có một bộ phận để quay hoặc bấm số. Người Pháp đã mang điện thoại tự động 2.000 số, kiểu R6 lắp đặt, sử dụng ở Sài Gòn. Như vậy người dân Sài Gòn đã biết sử dụng điện thoại trên 100 năm.

4/- Có phải đường Nguyễn Huệ xưa từng là một con kênh ? Ngôi chợ nào gắn liền với con kênh đó ?

Đường Nguyễn Huệ ngày nay từng là kênh đào lớn đi dọc theo hai con đường Charner và Rigault de Genouilly thông với thương cảng, kênh đào này phục vụ cho các vựa hàng của chợ Charner vốn là một trong những chợ quan trọng nhất của thành phố.

Năm 1860, việc lấp kênh đào này đã phát sinh cuộc tranh cãi ngay giữa Hội đồng thành phố. Một nhóm người đấu tranh cho vệ sinh công cộng – họ xem kênh đào như một ổ nhiễm khuẩn thật sự ở cửa ngõ của thành phố. Nhóm khác là những thương nhân ca ngợi tính hữu dụng của kênh đào. Do đó, dự án lấp kênh đào lớn bị dời lại đến năm 1887 kinh đào mới bị lấp để xây dựng một đại lộ cùng tên “đường Kinh Lấp” nối liền tòa thị chính đến các bờ sông. Ngày nay đó là đại lộ Nguyễn Huệ.

Chợ gắn liền với kênh Lớn là chợ Charner, được xây dựng năm 1860, các vựa hàng tạo nên chợ đầu tiên của thành phố Sài Gòn. Hàng hóa được cung ứng từ con kênh đào lớn mở ra trên thương cảng. Toàn bộ không gian chợ được chia làm ba vùng riêng biệt, đặt dưới sự kiểm soát của viên trị sự thương mại thành phố – người chịu trách nhiệm kiểm tra việc thu thuế môn bài và việc sử dụng hệ thống trọng lượng và đo lường của Pháp. Sau khi lấp con kênh đào năm 1887, hoạt động của các vựa hàng dần dần ngừng hẳn, các vựa hàng này được thay thế bằng chợ Bến Thành xây dựng năm 1912.

5/- Sao gọi là “Nhà Bè nước chảy chia hai” ?

Sông Nhà Bè hình thành từ chỗ hợp lưu của sông Đồng Nai và sông Sài Gòn, cách trung tâm thành phố khoảng 5km về phía đông nam, rồi chảy ra biển Đông bằng hai ngả chính: ngả Soài Rạp dài 59km, rộng trung bình 2km, lòng sông cạn, tốc độ dòng chảy chậm; ngả Lòng Tàu đổ ra vịnh Gành Rái, dài 56km, rộng trung bình 0,5km, lòng sông sâu, là đường thủy chính cho tàu bè ra vào cảng Sài Gòn.

6/- Về nguồn gốc tên gọi Củ Chi ?

Huyện Củ Chi phía bắc và đông giáp tỉnh Bình Dương, tây giáp hai tỉnh Tây Ninh và Long An, nam giáp huyện Hóc Môn. Diện tích 428,6km2, dân số 248.044 người (1995) gồm có một thị trấn và 20 xã.

Củ Chi trở thành địa danh hành chính từ năm 1956. Huyện Củ Chi vốn là hai quận Củ Chi (Hậu Nghĩa) và quận Phú Hòa (tỉnh Bình Dương) nhập lại. Củ Chi là tên gọi dân gian của cây mã tiền có nhiều ở vùng này vào thời đó. Cây mã tiền, một loại cây ở rừng, leo bằng móc, lá mọc đối có ba gân, hoa trắng, quả tròn, hạt dẹt như khuy áo, dùng làm thuốc.

7/- Ý nghĩa về mâm ngũ quả mà dân Sài Gòn thường chưng trong những ngày tết ?

Theo học giả Trương Vĩnh Ký thì “ngũ phước” là ngôn ngữ của “ngũ quả”: phú quý, thọ, khang ninh, khảo, chung mạng (giàu sang, sống lâu, mạnh khỏe, bình yên, chết lành khi về già). Vì lẽ đó người ta đã lựa chọn những loại trái cây có tên đồng âm với ý nghĩa tốt. Ở Nam Bộ dựa vào giọng phát âm tương tự, đồng bào đã chọn mãng cầu, dừa, đu đủ, xoài, sung. Với mâm trái cây như thế thì ta hiểu rằng: “cầu sung vừa đủ xài”. Sung là sung túc, dừa phát âm như vừa, và xoài là xài !

Thế nhưng, để mâm ngũ quả sinh động, màu sắc rực rỡ thì người ta còn thêm nhiều loại trái cây khác nữa như quýt (đồng âm với kiết có nghĩa là cát, là tốt lành) hoặc trái tắc (đồng âm với đắc là đắc lợi) hoặc bông mai (đồng âm với may, là may mắn) hoặc trái thơm (gợi sự thơm tho) hoặc thêm cả trái lê viết từ chữ lợi (chữ Hán) có thêm chữ mộc v.v… Điều này cho thấy mâm ngũ quả của dân Sài Gòn không chỉ phong phú về các loại trái cây mà còn chú trọng về mặt ý nghĩa như một lời cầu mong tốt đẹp cho năm mới.

8/- Nhạc tài tử lần đầu lên sân khấu ở Sài Gòn lúc nào ?

Vào năm 1915 Nguyễn Tống Triều và ban nhạc tài tử ở Mỹ Tho lên trình diễn ở nhà hàng Cửu Long Giang bên cạnh chợ Sài Gòn. Đây lần đầu tiên nhạc tài tử lên sân khấu chuyên nghiệp ở Sài Gòn.

9/- Cải lương xuất hiện ở Sài Gòn lúc nào?

Ngày 11-9-1917, vở kịch mô phỏng kịch hài phương Tây Vì nghĩa quên nhà của Lê Quang Liêm và Hồ Biểu Chánh được công diễn ở rạp Eden (Sài Gòn). Ngày 12-9-1917, vở được diễn ở rạp Cô Tám (Chợ Lớn). Vở kịch tạo ra cuộc tranh luận giữa hai phe bảo tồn hát bội và phe cải lương kịch nghệ, báo hiệu sự ra đời của ca kịch cải lương.

Sau đó, gánh hát Lê Văn Thận đã diễn vở Lục Vân Tiên, Kim Vân Kiều. Năm 1919, gánh hát Thầy Năm Tú diễn các vở Hạnh Nguyên cống Hồ, Trang Tử cổ bồn ca ở rạp Moderne (Sài Gòn).

10/- Sài Gòn – Gia Định xưa từng là một trong những nơi phát triển nghệ thuật hát bội ?

Hát bội là loại hình nghệ thuật truyền thống của Việt Nam, manh nha từ đời Lý trong dân gian rồi tiến vào cung đình và được hoàn thiện vào đời Trần dưới đời vua Trần Nhân Tông. Đến đời Lê, hát bội bị cấm đoán, chỉ còn tồn tại trong dân gian.

Đầu thế kỷ XVII, hát bội theo chân các đoàn lưu dân vào Nam và phát triển tột bực dưới thời các chúa Nguyễn và triều Nguyễn. Riêng ở Gia Định, Tả quân Lê Văn Duyệt đã tạo điều kiện phát triển loại hình nghệ thuật này. Không chỉ dinh tổng trấn có một đoàn hát bội mà các quan xa gần thuộc trấn Gia Định đều tranh nhau lập đoàn hát bội, nuôi con hát trong hàng ngũ quân đội. Nghệ thuật hát bội đã lập cứ địa vững chắc và giao lưu với nghệ thuật hát Trung Quốc của người Minh Hương, người Cao Miên.

Trong thế kỷ XX, ở Sài Gòn có những ban hát bội sau: ban hát Thầy Chánh, ban hát cô Ba Ngoạn, ban hát Cô Tám, ban Tân Thành, ban Bầu Thắng, ban Công Thành, gánh Tân Hưng, ban Kim Thành, đoàn Kim Cương, đoàn Phước Thành, đoàn Minh Tơ, gánh Đại Nghĩa, đoàn Bầu Vàng, ban Biện Vực, nhóm nghệ sĩ Hội khuyến lệ cổ ca… (theo Huỳnh Thị Ngà / Địa chí)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

HÌNH ẢNH QUÊ HƯƠNG

NƯỚC VIỆT TUYỆT ĐẸP

Việt Nam đất nước hữu tình

Cảnh quan tuyệt đẹp nhìn hình ngất ngây,

Tuyệt vời khung cảnh trời mây,

Nước non cảnh vật đắm say lòng người,

Các ảnh thật quá tuyệt vời,

Tô thêm vẻ đẹp góc trời đáng yêu !

Dưới đây là 30 ảnh phong cảnh khắc họa những nét đẹp tuyệt vời của Việt Nam quê hương chúng ta. Những bức ảnh này đã được chọn vào vòng chung kết Cuộc thi Ảnh VnExpress. Nếu xem những bức ảnh này, các bạn sẽ thấy cảnh sắc của nước Việt chúng ta còn đẹp hơn nhiều những nơi được xem là thắng cảnh tham quan của một số nước Châu Á khác. Tiếc rằng ngành Du lịch Việt Nam chưa biết cách khai thác, quảng bá và phát triển để đẩy mạnh du lịch của người dân trong nước và khách nước ngoài.

H1: “Quê ngoại” – Thành Vương. Tác giả chia sẻ : “Quê tôi là một vùng chiêm trũng. Khi mùa gặt xong, bà con thu gom rơm rạ xây thành từng ụ. Đấy là một cách dự trữ thức ăn cho trâu bò khi lũ lụt về và mùa đông đến mà không phải đốt gây ô nhiễm môi trường”.

H2: “Đình Gò Táo” – Nguyễn Dũng. Bức ảnh chụp một ngôi đình cổ ở xã Tân Đông, huyện Gò Công Đông, tỉnh Tiền Giang.

H3: “Mùa thu thác Bản Giốc” – Võ Hoàng Vũ. Tác phẩm được chụp nhân chuyến đi đầu tiên của tác giả, người Đà Nẵng, tới Cao Bằng. “Bức ảnh được chụp tại tầng trên cùng của thác, khi những vạt nắng chiều vàng óng nhuộm lên những mảng cây trên thác. Đó là thời khắc tuyệt vời nhất của mùa thu, khoảnh khắc tuyệt vời và may mắn đối với tôi. Tôi muốn thể hiện sự mềm mại của dòng thác, dịu êm của sắc thu nhưng vẫn lấy hết ngọn núi để thể hiện sự vững chãi và chắc chắn, âm dương hòa hợp”.

H4: “Nhà thờ Đức Bà nhìn từ trên cao” – Huỳnh Thu

H5: “Sài Gòn bừng sáng” Y Ho Nhu. “Bức ảnh được chụp từ tầng 40 của một tòa nhà đang xây dựng, sử dụng len fisheye kết hợp với độ cao tạo ra hiệu ứng hình cầu. Chủ thể bức ảnh này là ánh đèn bừng sáng từ Đại lộ Đông Tây – một con đường đẹp uốn lượn dọc theo bến Chương Dương – đây cũng là một trong những điểm nhấn của Sài Gòn”.

H6: “Vòng vo Sài Gòn” – Dương Hoàng Đăng. Bức ảnh được tác giả chụp vào một buổi chiều nhá nhem tối tại sân thượng của chung cư Cao Đạt (Q5). “Ở góc chụp từ trên cao xuống, tôi đã cố gắng zoom ống kính để đặc tả hình ảnh đại lộ Võ Văn Kiệt lên đèn đang ôm lấy kênh Tàu Hủ uốn lượn hình chữ S”.

H7: “Suối Yến mùa thu” – Hoàng Thị Thu Đông. “Suối Yến nằm trong khu di tích thắng cảnh Chùa Hương, thuộc xã Hương Sơn, huyện Mỹ Đức, Hà Nội. Trong một chuyến tham quan Suối Yến cùng những người bạn vào trung tuần tháng 9, tôi cảm nhận được vẻ đẹp của thiên nhiên ẩn trong không gian thanh bình tĩnh lặng. Cảnh sắc Hương Sơn bốn mùa đều đẹp, nhưng đẹp nhất có lẽ vẫn là vào mùa thu, mùa không lễ hội. Cả chiều dài dòng suối được phủ một sắc hồng tím của những bông hoa súng, còn hai bên bờ là những rặng cây tràm lơ thơ lá”, tác giả chia sẻ.

H8: “Mùa no ấm” – Đinh Công Thủy. Bức ảnh được chụp tại thôn Khuổi My, xã Phương Độ, thành phố Hà Giang, tỉnh Hà Giang, trong chuyến đi thực tế của tác giả ngày 25/9/2014.

H9: “Thác Bản Giốc” – Nguyễn Văn Sơn. Bức ảnh được chụp trong một chuyến đi Cao Bằng của tác giả. “Trước khi đến thác Bản Giốc, tôi đã được xem ảnh và nghe một số người bạn kể về thắng cảnh này. Khi đến nơi, tôi thật sự ngỡ ngàng trước vẻ đẹp và sự hùng vĩ của thiên nhiên nơi đây”, tác giả chia sẻ.

H10: “Sắc màu” – Cao Quang Trung. Bức ảnh được chụp trong chuyến đi dã ngoại kết hợp khảo sát du lịch của tác giả cùng mốt số đồng nghiệp ở tuyến Ba Bể – Thác Bà – Suối Giàng – Mù Cang Chải. Bức ảnh chụp ở Chế Cu Nha – một trong ba nơi ruộng bậc thang đẹp nhất Mù Cang Chải.

H11: “Hương lúa mới ngày mùa” – Trần Trung Hậu. “Đây là một khu ruộng bậc thang nằm gần một bản nhỏ trên vùng cao Bát Xát – Lào Cai. Các thửa ruộng tầng tầng lớp lớp như quấn vào nhau, ôm lấy bản làng. Khi mùa lúa chín, cả khu ruộng vàng rực bừng sáng dưới nắng chiều, giữa mầu xanh bát ngát của núi rừng tạo nên sự tương phản mạnh về màu sắc, ánh sáng”, tác giả chia sẻ.

H12: “Phố núi lên đèn” – Vũ Ngọc Hoàng. Bức ảnh được chụp mùng 8 Tết Nhâm Thìn, trong chuyến đi một mình lên Sa Pa của tác giả. “Khi trời vừa nhá nhem, nền trời vẫn còn sáng, thị trấn đã bật đèn, đúng lúc đó mây về và tôi bấm máy được kiểu ảnh này”.

H13: “Vươn tới tầm cao” – Nguyễn Thanh Vân. “Gần hết thời gian nộp ảnh dự thi, tôi nhận thấy chưa có cảnh biểu trưng Sài Gòn – đô thị hiện đại, ngày một tiến nhanh trên đường hội nhập. Tôi nghĩ ra còn góc nơi trung tâm tài chính của thành phố tôi chưa chụp, thế là rủ người bạn cùng lên cao ốc MC để chụp”, tác giả chia sẻ.

H14: “Bình minh Mỹ Khê” Hoàng Nam Dương. Bức ảnh được tác giả chụp trong một chuyến đi du lịch với gia đình tại Đà Nẵng. “Tôi đã cố gắng dậy thật sớm để đón được những khoảnh khắc đầu tiên của một ngày mới trên bãi biển Mỹ Khê. Tôi cảm nhận được một vẻ đẹp rất lộng lẫy nhưng cũng rất đỗi bình yên”.

H15: “Xuôi dòng” Nguyễn Hoàng Thanh. Tác giả cho biết, ảnh được chụp tại Bích Động ngày 11/3/2013 với Canon 5d2 24-105. ISO 100 – 105mm – F6.3 – 1/160.

H16: “Xuân về cao nguyên đá” – Trần Anh Tuấn. Tác giả chia sẻ: “Bức ảnh được ghi lại trong chuyến đi sáng tác đầu năm tại Cao nguyên đá Đồng Văn, Hà Giang. Ảnh này được chụp khi tôi đến gần Đồng Văn, các cháu bé khi thấy có người lạ đến chạy ùa lên để đón chào, hòa vào với những người phụ nữ, người đàn ông đi về bản. Khung cảnh đó lưu luyến mãi trong tôi”.

H17: “Lập An soi bóng” – Nguyễn Xuân Duy. “Bức ảnh Lập An soi bóng được chụp trong một buổi sáng mùa thu đầy nắng. Tôi cùng nhóm bạn đam mê chụp phong cảnh phải đón chuyến xe sớm để di chuyển từ Đà Nẵng ra Huế. Sau khi chụp bình minh sáng đầm Lập An, cảnh sinh hoạt chợ giữa đầm, cảnh các em bé theo cha mẹ ra đầm lượm lặt cá vụn… nhóm chuẩn bị ra về.

Bất chợt, tôi nhìn lại, những đám mây trên cao như ùa xuống ôm trọn dãy núi phía sau đầm, mặt nước trong xanh và tĩnh lặng hơn khi không còn khuấy động bởi các loại tàu cá của ngư dân, một chiếc thuyền nan nằm trơ trọi giữa đầm lọt vô khung hình làm tiền cảnh cho một không gian mênh mông của núi, của đầm phía sau. Tự nhiên thấy con người cũng nhỏ bé, lẻ loi trước vẻ hùng tráng kỳ vĩ của thiên nhiên…”.

H18: “Làng gốm Vĩnh Long” – Phạm Trí Nhân. Tác phẩm chụp tại làng gốm Nhơn Phú thuộc huyện Mang Thít, Vĩnh Long.

H19: “Thắng cảnh Gành Đá Đĩa” – Huỳnh Lê Viễn Duy. “Tôi về Phú Yên trúng vào đợt mưa bão, suốt một tuần lễ mưa gió, nhưng sáng nào tôi cũng chạy xe máy quãng đường 40km ra Gành Đá Đĩa để chụp ảnh. Suốt sáu ngày đi rồi về mà không chụp được gì vì thời tiết quá xấu, đến ngày thứ bảy, ngày cuối cùng ở Phú Yên, tôi vẫn quyết tâm đi lại nơi này. Hôm đó là ngày bão tan, khung cảnh nơi đây đã cho tôi một bình minh không thể tuyệt vời hơn.

Thật tình cờ những đám mây trên trời cũng xếp hình vảy cá giống hình dạng của đá nơi đây, trong tích tắc tôi phát hiện mảng mây màu đỏ rất đẹp, tôi xếp những chiếu thúng đối xứng với đám mây và tạo thành một bức ảnh với nhiều thứ đối xứng nhau: Mây hình vảy cá đối xứng với Gành đá, thuyền thúng đối xứng với mảng mây màu đỏ”, tác giả chia sẻ.

H20: “Nghỉ ngơi” – Phạm Văn Tỵ. “Trong chuyến đi sáng tác ở biển Tân Thành, Gò Công, sau khi chụp no nê với một bình minh tuyệt đẹp, tôi quay lại thấy con thuyền của ngư dân nằm nghỉ ngơi trên bãi biển khi nước rút. Ánh sáng xiên chiếu vào thân tàu được buộc chặt vào sợi dây neo cùng những vân cát nhờ ánh sáng chiếu vào nổi bật cả tiền cảnh. Một cảm xúc thanh bình về cảnh vật mang lại cú bấm máy nhanh chóng và bức ảnh ra đời”.

H21: “Phố cổ bên sông Lạch Tray” – Vu Dung Pham. Ảnh chụp phong cảnh một dãy nhà cổ bên sông Lạch Tray, Hải Phòng.

H22: “Chiều muộn” – Nguyễn Ngọc Quỳnh. “Tấm hình chụp tại Ba Sao, Hà Nam, gần thành phố Phủ Lý trong một buổi chiều muộn đầy cảm xúc. Nơi đây thắng cảnh hữu tình, buổi chiều đầy sương giăng làm khung cảnh trở nên mờ mờ ảo ảo. Trên mặt nước có một thân cây lâu năm đang bị ngập, nó đã bị chết khô vì nước lũ về, nhưng vẫn đứng sừng sững và người đánh cá với ngọn đèn leo lét lặng lẽ giăng lưới trên mặt nước. Tất cả đã tạo cho tôi một cảm xúc thật khó tả. Tôi đã bấm máy hoàn thành tác phẩm này”, tác giả kể.

H23: “Một góc biển Cổ Thạch” – Lê Xuân Thoại. Ảnh được chụp tại biển Cổ Thạch, Bình Thuận.

H24: “Thiên đình Hoàng Su Phì” – Nguyễn Minh Tân. “Tác phẩm được thực hiện khi cơn bão số 3 (Kalmaegi) vừa đi qua miền Bắc để lại bầu không khí lạnh, mây sương kéo dài bao trùm toàn khu vực miền núi. Một chuyến săn ảnh mùa vàng kéo dài hơn 10 ngày đã đưa tôi đến những vùng đất thiêng liêng của Tổ Quốc.

Cả buổi chiều rong ruổi trên những con đường đèo và tôi quyết định dừng chân nơi đây chờ cơ hội, hy vọng một tia nắng mong manh… Và rồi ông trời đã ban thưởng cho tôi một tia nắng hoàng hôn tuyệt đẹp. Mọi thứ đã làm nên cảnh thần tiên hùng vĩ y như thiên đình hạ giới khiến tôi đặt tên cho tác phẩm là Thiên đình Hoàng Su Phì“.

H25: “Non nước hữu tình” Đỗ Tuyết Trinh. Bức ảnh được thực hiện cuối tháng 5 năm nay, trong chuyến thăm Tam Cốc – Bích Động với quyết tâm chinh phục góc chụp đẹp nhất và khó chụp nhất. Tác giả đã phải đi thuyền, lội qua nhiều thửa ruộng, con mương để tới cửa hang, sau đó bám vách đá vừa trơn, vừa nhọn để leo lên điểm cao nhất của quả núi.

Tại đây, tác giả bắt gặp “vẻ đẹp vừa nên thơ vừa hùng vĩ của con sông Ngô Đồng, uốn lượn như dải lụa mềm giữa những thửa ruộng đang bắt đầu vào vụ gặt. Những dãy núi đá vôi nhấp nhô hai bên như bức thành đồng che chắn cho những thửa ruộng và dòng sông hiền hòa đón đưa những chiếc thuyền của du khách ghé thăm”. (theo VnExpress)

VÌ SAO NGƯỜI XƯA

KHI ĐƯỢC MỜI TRÀ

LẠI GÕ XUỐNG BÀN 3 CÁI ?

Trà không chỉ là thức uống thanh nhiệt mà còn chữa được bệnh. Đối với người xưa, thưởng trà đã trở thành nét văn hóa đặc sắc tự bao đời.

Văn hóa uống trà 

Trà thịnh hành ở Trung Quốc từ hàng nghìn năm trở về trước. Lịch sử ghi chép rằng, trước năm 280, ở miền Nam nước này có một nước nhỏ gọi là Ngô. Nhà vua thường ép các đại thần uống rượu say mỗi khi có yến tiệc. Có một vị đại thần tên là Vĩ Siêu không uống được nhiều rượu, vua bắt ông uống trà thay rượu.

Từ đó, các quan văn bắt đầu dùng thức uống này để tiếp khách thay vì rượu. Sự phát triển của trà được chia làm ba giai đoạn. Giai đoạn 1: Từ thời nhà Ngô đến thời nhà Đường. Giai đoạn 2: Sau Đường đến thời Tống. Giai đoạn 3: Sau thời Tống đến thời Minh – Thanh.

Lịch sử trồng trà của người Trung Quốc có cách đây 2.000 năm. Những vùng trồng trà nổi tiếng nhất là tỉnh Giang Tô, An Huy, Hồ Nam, Chiết Giang, Hà Nam, Giang Tây, Tứ Xuyên, Hồ Bắc, Phúc Kiến, Quảng Đông, Vân Nam, Thiểm Tây… Trung Hoa cũng có 3 loại trà là trà xuân, trà hạ, trà thu.

Người phương Đông nói chung đã uống trà trong hơn 4.000 năm lịch sử. Trà được xếp trong danh sách 7 thói quen không thể thiếu trong cuộc sống. “Khách đến kính trà” là phong tục lễ nghi hiếu khách trọng tình của người xưa, cho dù là ở nơi thành thị hay chốn thôn quê.

Đối với người dân ở nhiều nơi, pha trà, uống trà là thói quen, là niềm vui và là nghệ thuật. Pha trà cũng có nhiều cách pha. Đơn giản nhất là cho trà vào tách, đổ nước sôi vào ly trà thủy tinh, chờ vài giây là uống được. Cầu kỳ hơn là có các công đoạn rửa trà, tráng ly, lọc trà và rót trà. Trong nghệ thuật trà, mùi và hương vị của trà là điều quan trọng nhất.

Chén dùng để uống trà chỉ nên dùng loại chén nhỏ chứa được khoảng 2 ngụm nước. Ấm pha trà thường được làm bằng đất sét tráng men. Lượng trà dùng để pha không nên dùng nhiều quá mà cũng không nên dùng ít quá. Nhiệt độ của nước pha trà phải căn cứ vào từng loại, có loại cần nước thật nóng nhưng có loại chỉ cần nước đủ ấm, có loại phải để ngấm mới uống nhưng cũng có loại không cần để ngấm lâu.

Văn hóa trà hay còn gọi là trà đạo là nền văn hóa truyền thống có lịch sử lâu đời. Uống trà thưởng trà cũng là một quá trình tu dưỡng của bản thân, những người có thể ẩm trà, thưởng trà chắc chắn là những người có du dưỡng cả bên trong và bên ngoài.

Nghi lễ gõ bàn 

Ở mỗi vùng miền và địa phương khác nhau lại có sở thích uống trà, cách pha, cách thưởng thức khác nhau. Tuy nhiên, tất cả đều có điểm chung là rất coi trọng những lễ nghi trong trà đạo.

Trong lễ nghi của người xưa, khi được mời trà, khách sẽ đứng dậy, tay đỡ chén trà, cảm ơn rồi mới uống. Đặc biệt, khi được mời trà, khách phải khum bàn tay lại, gõ gõ 3 lần xuống bàn. Tại sao người xưa lại có thói quen này ? Kỳ thực đó chính là một loại lễ nghi trong trà đạo của người Trung Hoa. Đây là một nghi lễ thưởng trà mang những nét đặc sắc và thú vị đáng để chúng ta tìm hiểu.

1/- Khi các bậc trưởng bối rót trà : Khi bậc cha chú rót trà cho mình, là thế hệ sau (thế hệ hậu bối) họ cần dùng tay phải để đỡ lấy chén trà, lưng hơi khom xuống. Sau khi đỡ lấy chén trà thì dùng năm ngón tay gõ xuống bàn, thông thường gõ ba cái để thay việc hành lễ dập đầu cảm ơn người đối diện.

2/- Khi người bằng tuổi rót trà : Chỉ cần dùng ngón cái và ngón giữa gõ nhẹ xuống bàn ba cái bày tỏ sự tôn trọng với người đối diện.

3/- Khi các bậc vãn bối rót trà cho trưởng bối : Bậc trưởng bối có thể dùng một ngón tay bất kỳ gõ nhẹ vào miệng chén trà bày tỏ tôn trọng và cảm ơn. Hoặc nếu bậc trưởng bối gặp được vị vãn bối mà mình yêu mến có thế dùng ngón giữa gõ nhẹ ba cái vào chén trà của mình, bày tỏ sự yêu mến.

Càng ở những nơi trang trọng và càng là những người có địa vị cao quý, người xưa rất chú ý tới những nghi lễ này. Họ sẽ chủ động hành lễ và luôn làm đối phương cảm thấy mình được tôn trọng, từ đó sẽ làm cho quan hệ của hai người dần tốt đẹp hơn.

Những người thực hành lễ nghi trà đạo thường là những người có nội tâm tu dưỡng sâu sắc, và là người tôn trọng người khác. Những người như vậy mới được nhiều người yêu mến và mang lại nhiều vận khí may mắn cho mình.

Thưởng thức 3 chén trà, cảm ngộ 3 giai đoạn nhân sinh

Tại vùng đất Đại Lý, tỉnh Vân Nam, Trung Quốc nổi tiếng với phong tục “Tam đạo trà”, đây là cách thức mà người dân tộc Bạch dùng để tiếp đón khách, trong đó cũng ẩn chứa những cảm ngộ sâu sắc về nhân sinh.

Sự tinh tuý của “Tam đạo trà” này nằm trong câu : “Nhất khổ, nhị cam, tam hồi vị”, nghĩa là thưởng thức lần đầu thấy đắng, lần thứ hai thấy ngọt, lần thứ ba khiến người ta phải ngẫm nghĩ về ý nghĩa cuộc đời.

Thưởng trà ngon, cần chú ý 3 dư vị về thể chất và tinh thần: Thứ nhất lưỡi phẩm vị ngọt thanh khiết; thứ hai răng má thấm vị ngọt thuần; thứ ba dưới cổ họng tràn đầy vị ngọt dễ chịu, khí mạch thông suốt, tinh thần thư thái, tâm tư khoáng đạt.

Phong tục “Tam đạo trà” của dân tộc Bạch tại Vân Nam giúp người ta thưởng thức được ba dư vị khác nhau của trà. Họ thường dùng 3 chén trà cầu chúc cho hậu bối được thuận lợi, bình an, mỹ mãn. Trong khi thưởng thức “đạo trà” thì cũng cảm ngộ được đạo lý nhân sinh đọng lại trong từng hương vị.

Tam đạo trà, trà kính 3 chén, mỗi chén có mùi vị và ý vị khác nhau, ngụ ý gửi gắm 3 cảnh giới nhân sinh: “Nhất khổ, nhị cam, tam hồi vị”. Mỗi ly tựa như một tầng, mỗi ly thưởng thức triết lý nhân sinh ở cảnh giới khác nhau.

Chén thứ nhất là “trà đắng”, ý nói đời người bắt đầu từ gian khổ. Muốn lập nghiệp, thì cần chịu khổ trước, gây dựng sự nghiệp gian khổ để tạo dựng chỗ đứng, chữ “đắng” luôn ở vị trí đầu tiên.

Chén thứ hai là “trà ngọt”, ngụ ý là đời người “khổ tận cam lai”, cay đắng qua đi thì ngọt bùi sẽ đến, không trải qua một chút khổ cực thì làm sao có hương hoa mùa xuân thơm ngát. Có nếm trải đau khổ, thì về sau hưởng thụ được hương vị ngọt ngào sẽ càng tăng thêm mỹ hảo trong cuộc sống.

Chén thứ ba là “trà hồi vị”, cũng là trà suy ngẫm, tạo cảm giác suy ngẫm vô cùng, tượng trưng cho giai đoạn bình lặng của đời người. “Trà hồi vị” – ngũ vị (ngọt, chua, cay, đắng, mặn) trong một chén trà, giống như cuộc sống thực tế, hiểu được đời người khi đến ngã rẽ, đừng quên bài học kinh nghiệm từng trải qua.

“Tam đạo trà”, ba mùi vị khác nhau, khổ trước sướng sau, có nghĩa là cuộc đời đầy cảm xúc, mang ngụ ý sâu xa.

Đại tài tử Viên Mai đời nhà Thanh đối với việc thưởng thức trà luôn có cách thức độc đáo, ông nói: “Thưởng thức trà cần phải nghiền ngẫm, đồng thời từ từ cảm nhận”.

“Tam đạo trà”, từ thưởng thức trà đến cảm ngộ nhân sinh, “nhất khổ, nhị cam, tam hồi vị”, đậm đà ý vị làm xao động lòng người. Trong chén trà có cay đắng ngọt bùi, trăm vị trong “chén”, ý nói nhân sinh uyển chuyển.

Nhân sinh trong chén trà nhắc con người trong thế giới nên làm một người có thể chịu được cực khổ, có thể bao dung hòa hợp, phẩm hạnh thành thật chất phác.

Yên Huỳnh tổng hợp chuyển tiếp

GIÀU KHÔNG CHỈ TẠI SỐ,

CÒN NGHÈO LÀ DO MÌNH

Giàu nghèo không phải chỉ là do số định, mà còn bởi thói quen quyết định ! Câu chuyện nhỏ dưới đây sẽ cho bạn thấy rằng giàu hay nghèo cũng là do chính mình.

Thói quen là cái máy ATM, và cũng có thể là chủ nợ muôn thủa của chúng ta

Trước tiên hãy nghe câu chuyện này : Trên một  hòn đảo nhỏ ở Đông Nam Á, những người giàu có kiếm được tiền, phát tài đều là người Hoa, người bản địa ở đây thì vẫn nghèo rớt mồng tơi.

Nguyên nhân là vì sao ? Là do người bản địa ở đây quá lười nhác, chỉ ham món lợi trước mắt mà không biết nhìn xa trông rộng !

Chẳng hạn, có một người dân bản địa trên đảo này làm thuê cho gia đình ông chủ người Hoa, đã làm được hơn 10 năm. Một ngày nọ anh ta nhìn thấy bà chủ cất tiền vào trong tủ quần áo, số tiền khoảng cỡ 2.000 USD. Việc này khiến người bản địa nọ động tâm, vì thế đêm đó anh ta đã mang dao tới giết chết gia đình nhà ông chủ, tổng cộng 5 người.

Cướp tiền xong, anh này đốt nhà rồi bỏ đi. Không lâu sau hung thủ bị bắt, và bị xử tử hình. 2.000 USD, kỳ thực không phải là một số tiền lớn, nhưng lúc đó người bản địa kia trong đầu chỉ có một suy nghĩ là chiếm được 2.000 USD, hoàn toàn không nghĩ tới mối ân tình hơn 10 năm giữa nhà chủ với mình, và hậu quả thế nào anh ta cũng không lường trước.

Câu chuyện này cho chúng ta thấy kiểu người sống không có ngày mai, không muốn thay đổi thói quen, rất đáng sợ !

Trong giới trẻ hiện nay, có rất nhiều người cũng giống như vậy. Có người từ đầu tháng đến cuối tháng chỉ ăn mì gói, có người người sống dựa dẫm vào cha mẹ, có người la cà khắp nơi hết ăn rồi lại uống, sống một cuộc sống nhu nhược tẻ nhạt. Về bản chất là giống với người bản địa trên đảo kia, khác biệt chỉ là ở chỗ, không vì 2.000 USD mà giết người.

2 kiểu người này đều không dựa vào thực lực của bản thân, cũng không có đủ động lực để bứt phá ra khỏi cái khung hiện tại của mình.

Những điều mà người đi làm thường xuyên phải đối mặt trong công việc

Lương thấp, bận rộn, thời gian làm việc dài, cho dù tăng ca đến kiệt sức, tiết kiệm từng khoản tiền nhỏ, nhưng mục tiêu tự do về tài chính chỉ là xa vời vợi.

Nhưng cuộc sống vẫn tiếp diễn, câu nói “hài lòng chính là hạnh phúc, nỗ lực sẽ được hồi đáp” cũng tương đương với nói dối, tương đương với bán mạng cho công việc và không dám nghĩ mình sẽ thoát ra khỏi cái lồng bận bịu khốn khó.

“Hài lòng là vui vẻ” chỉ là một câu nói dối, hài lòng không phải là vui vẻ, mà ngược lại “hài lòng” lạị khiến bạn rơi vào cảnh khốn khổ “một đời nghèo khó”.

Thực tế khi bạn ở trong trạng thái không hài lòng, mới có thể có quyết tâm lột bỏ được sự nghèo khó, mới có động lực theo đuổi tài phú, dám dũng cảm thay đổi hành động của mình.

Giàu hay nghèo cũng không phải hoàn toàn do số định, nó còn là do thói quen tạo thành, chỉ cần bạn dám thay đổi từ bây giờ, thì mỗi người chúng ta đều có cơ hội trở mình thoát khỏi sự nghèo khó, trở thành một người giàu có đích thực. (Lê Hiếu, dịch từ Cmoney)

Phan Tất Đại chuyển tiếp