CHUYỆN XÃ HỘI (11)

RƯỢU RẺ TIỀN VÀ

RƯỢU KHOM LƯNG

Năm 2001, nhà nghiên cứu Frederic Brochet của Đại học Bordeaux thực hiện hai cuộc khảo sát về rượu và có kết quả thu được khá buồn cười.

Đầu tiên Brochet lấy cùng một thứ rượu Bordeaux đỏ đổ nó vào hai chai khác nhau, một chai trang trí màu mè như bất cứ loại rượu “sang” nào khác, trong khi chai kia chỉ là một chai trần trụi, thứ rượu bình dân rẻ tiền. Kết quả từ các vị khách thưởng lãm khác nhau một trời một vực. Chai “sang” được khen tấm tắc với “vị rượu dễ chịu, đậm mùi gỗ, vị phức tạp, cân bằng và êm dịu”, còn chai “bình dân” thì bị cho là “nhạt, êm dịu nhưng không thơm, không đủ chua, không hoàn hảo”.

Tổng cộng có 40 khách thưởng lãm cho rằng chai rượu có nhãn “sang” đáng uống, đáng thưởng thức, trong khi chỉ có 12 vị khách cho rằng chai “bình dân” ngon.

Sau đó Brochet đề nghị 54 thiện nguyện viên đánh giá 2 cốc rượu đỏ. Thực chất đây là rượu trắng đã được “nhuộm” đỏ bởi màu của thức ăn. Nhưng các thiện nguyện viên tham gia cuộc khảo sát này đã diễn tả sắc “đỏ” đấy theo thứ ngôn ngữ đặc trưng dành cho rượu chát đỏ. Một người ca ngợi vị “ngọt hoa quả” của thứ rượu đỏ, trong khi một “chuyên gia” khác lại thưởng thức nó và trầm trồ “choáng ngợp bởi vị của một thứ quả đỏ”. Không một ai để ý rằng nó thực ra là một chai rượu trắng.

Brochet kết luận : “Đó là một hiện tượng tâm lý khá phổ biến – quí vị nếm thứ quí vị muốn được nếm. Họ mong được thử rượu đỏ và họ đã làm đúng như thế. Những gì họ ghi nhận, thực ra chỉ là một dạng kết quả hỗn hợp của các ý nghĩ, ảo tưởng và vị giác “.

Có thể nói rằng ai cũng muốn làm dân phong lưu lịch lãm , do đó muốn nếm rượu phong lưu lịch lạm, mà đã nói đến phong cách này thì phải nói đến tiền : càng lắm tiền, càng dễ phong lưu. Do đó khi nếm rượu chúng ta dễ bị “mù” vì giá tiền : hễ thấy giá tiền cao là cảm thấy ngon !

Davis Wilson dẫn trang blog The Wine Economist, nói về một mánh lới nhỏ của ngành bán lẻ rượu chát. Khi mua rượu, không ai thích mua thứ rượu dỏm, rượu đáng vứt đi. Khai thác tâm lý này các tiệm rượu dồn những thứ rượu có nhãn hiệu kém nhất xuống các kệ dưới, gần sàn nhà, lên cao dần là các nhãn hiệu bậc trung, bậc cao.

Mà thiên hạ càng tiêu thụ sản phẩm rẻ tiền, chủ tiệm càng ít lời. Và khi làm như vậy, họ bắt những kẻ mua rượu rẻ tiền phải khom lưng xuống : loại ít tiền thì phải chịu khom lưng, phải chịu hạ mình xuống.

Rõ ràng trên đời này không ai muốn tự hạ thấp mình. Khi mua một ly rượu để uống, không ai muốn thiên hạ đánh giá mình là “hạng người uống rượu 5 xu”. Khi đến tiệm mua một vài chai rượu, không ai muốn bị đánh giá là “đi mua rượu mà phải khom lưng xuống”.

Và đó là cái cách mà những tiệm rươu sắp xếp kệ hàng. Theo họ thì hoạt động thể chất trong việc lấy chai rượu, thể hiện chọn lựa tâm lý mà chúng ta đưa ra : với lên cao để lấy các chai rượu đắt tiền hay hạ mình xuống như một kẻ bần tiện để nếm rượu vứt đi.

Nguyên tắc này được áp dụng tại cả những siêu thị lớn lẫn những tiệm tạp hóa rẻ tiền với những biến thể khác nhau. Các nhà bán lẻ đã áp dụng nguyên tắc “khu vực tiện thể về già cả” (wine price comfort zone) tương ứng với từng kệ hàng . Họ không xếp các chai rượu theo vị (ngọt hay chát), theo xuất xứ (Pháp, Ý hay Bồ Đào Nha..) mà trộn lẫn với nhau theo giá tiền.

Giống như khẩu hiệu : “vô sản thế giới liên hiệp lại”, rượu rẻ tiền thì bị tống hết xuống dưới, càng rẻ tiền thì càng bị vùi xuống tận đáy của cửa tiệm, bất kể xuất xứ và phân loại. Kệ này giá rượu từ 3 dô đến 5 đô, kệ trên từ 6 đô đến 8 đô…

“Tiền nào của đó” nhưng có khi đó là “của nào, người đó”. The Wine Economist nhận định  :”Rõ ràng, khách hàng muốn mua một thứ thể diện, mua hình ảnh của một người không hạ mình uống ly rượu 5 xu mà có khi anh ta không thể nói lên sự khác biệt”.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

BÀ LÃO BÁN RAU LỌT

VÀO TOP 100 NHÂN VẬT

ẢNH HƯỞNG NHẤT THẾ GIỚI

Cùng nhóm với cựu Tổng Thống Mỹ Barack Obama

Ai mà ngờ được người phụ nữ châu Á thấp bé từng lọt vào danh sách “100 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới” cùng với cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton và Barack Obama… lại là một bà lão bán rau.

Nhìn bề ngoài, bà Trần Thụ Cúc chỉ là một bà lão bán rau chăm chỉ và cần kiệm. Thế nhưng, ẩn sâu bên trong người phụ nữ hiền lành ấy là một trái tim nhân hậu với tấm lòng hảo tâm bao la như trời biển. Tuy cuộc sống còn nhiều khó khăn, nhưng trong suốt mấy chục năm qua, bà vẫn dành dụm được hơn 10 triệu Đài tệ (tương đương 7,6 tỷ đồng) để dùng vào các hoạt động từ thiện.

Có lẽ chẳng ai ngờ rằng sẽ có ngày một bà lão bán rau kham khổ lại có cơ hội sánh vai với những nhân vật nổi tiếng và đầy uy quyền trên thế giới, như cựu Tổng thống Mỹ Bill Clinton, cựu Tổng thống Mỹ Barack Obama, ông chủ hãng Apple Steve Jobs, hay “bà hoàng truyền thông” Oprah Winfrey… để lên bục nhận giải thưởng “100 nhân vật ảnh hưởng nhất thế giới năm 2010” do tạp chí TIME bình chọn. Bà Trần Thụ Cúc xếp thứ 8 trong nhóm “anh hùng”. Cũng trong năm đó, bà còn vinh dự là 1 trong 48 người lọt vào danh sách “những nhà từ thiện kiệt xuất” của tạp chí Forbers châu Á.

Bà Trần Thụ Cúc sinh năm 1951, trong một gia đình nghèo khó với 8 nhân khẩu ở huyện Đài Đông, Đài Loan, Trung Quốc. Mọi chi phí sinh hoạt của họ đều phụ thuộc cả vào sạp rau ngoài chợ của bố – người đàn ông trụ cột trong nhà.

Năm 12 tuổi, khi vừa tốt nghiệp Tiểu học, bà Thụ Cúc đã phải trải qua một trong những biến cố lớn nhất cuộc đời khi mẹ của bà đột ngột qua đời vì khó sinh, đưa theo cả cô con gái xấu số còn chưa kịp nhìn thấy ánh mặt trời. Khó khăn chồng chất, bà Thụ Cúc buộc phải nghỉ học để ở nhà phụ bố bán hàng, kiếm tiền nuôi các anh em của mình ăn học.

Ngày qua ngày, bà kiên trì thức giấc từ lúc 4 giờ sáng rồi nhanh chóng đến chợ rau, bận rộn buôn bán mãi tới 9 giờ tối mới dọn hàng. Chớp mắt một cái, mấy chục năm đã trôi qua và bà vẫn miệt mài tích cóp từng đồng tiền lẻ từ sạp rau “gia truyền” của mình. Bắt đầu từ năm 2003, khi dịch SARS hoành hành, khu chợ rau của bà phải tiến hành khử trùng định kỳ hàng tháng, khiến bà buộc phải “nghỉ phép” 12 ngày/năm, cộng thêm ngày mùng 1 Tết Nguyên Đán, còn lại hầu như chẳng lúc nào bà nghỉ bán hàng.

Năm 1969, em trai thứ 3 của bà Trần Thụ Cúc qua đời sau một cơn bạo bệnh. Tuy là con gái, nhưng bà không hề nề hà công việc nặng nhọc và luôn sẵn sàng hy sinh mọi thứ để các anh trai, em gái và em trai của mình được ăn học đàng hoàng.

Mải miết gánh vác trọng trách nuôi sống và chăm lo cho các thành viên trong gia đình, bà Thụ Cúc chẳng có thời gian tìm kiếm hạnh phúc cho riêng mình.Thêm vào đó, nỗi đau bị phụ bạc khi còn xuân thì khiến cho bà mất hết niềm tin vào tình yêu, và cho đến nay bà vẫn sống độc thân.

Năm 2003, sau cái chết liên tiếp của bố và em trai thứ 2, bà Thụ Cúc trở nên chán nản và cảm thấy bất mãn với cuộc đời. Bà chẳng biết làm gì ngoài chuyện lao vào làm việc kiếm tiền để quên đi mối căm hận số phận nghiệt ngã. Mãi tới sau này, khi quy y cửa Phật ở đền Hải Sơn, huyện Đài Đông, bà Thụ Cúc mới dần buông bỏ thái độ hận thù cuộc đời và không ngừng làm thật nhiều việc thiện, bởi bà cho rằng : “Tiền, phải đưa cho đúng người cần dùng thì mới có tác dụng.”

Suốt bao năm qua, bà Thụ Cúc chăm chỉ làm lụng, dành dụm từng đồng bạc lẻ. Mặc dù đã mua được một căn nhà nhỏ, nhưng cuộc sống của bà vẫn rất khó khăn, sinh hoạt phí mỗi ngày chưa tới 100 Đài tệ (tương đương 76 nghìn đồng). Bà chỉ dám ăn no 1 bữa trưa hàng ngày với thực đơn là mì gói hoặc cơm hộp. Tuy nhiên, không phải do sạp rau của bà ế ẩm khiến bà không kiếm được tiền, mà bởi vì có bao nhiêu của cải, bà đều dành hết vào việc từ thiện.

Năm 1993, bà Thụ Cúc quyên góp 100 nghìn Đài tệ (tương đương 760 triệu đồng) cho ngôi trường Phổ Quang. Năm 1997, bà tiếp tục hiến tặng 100 nghìn Đài tệ cho trường Tiểu học Nhân Ái (ngôi trường mà bà từng theo học) để làm học bổng cho những học sinh nghèo. Năm 2005, bà lại quyên 4,5 triệu Đài tệ (tương đương 3,4 tỷ đồng) cho trường cũ xây dựng thư viện…

Tính đến nay, bà Thụ Cúc đã dành ra tổng cộng hơn 10 triệu Đài tệ (tương đương 7,6 tỷ đồng) cho các hoạt động từ thiện. Bên cạnh đó, bà còn nhận đỡ đầu cho 3 đứa trẻ mồ côi trong vùng với chi phí tối thiểu hàng tháng là 3.000 Đài tệ (tương đương 2,3 triệu đồng).

Bà không ngừng giúp đỡ trẻ em gia cảnh khó khăn có cơ hội cắp sách đến trường, giúp người nghèo được ăn no mặc ấm và được đi khám chữa bệnh đầy đủ, bởi theo bà thì: “Tôi chỉ có một mình, tiết kiệm nhiều tiền để cho ai?”

Những người quen biết bà Trần Thụ Cúc đều biết bà là một người nhân hậu, chẳng nề hà giúp đỡ người khác. Chính vì vậy, họ thường tới mua rau của bà mà không bao giờ mặc cả, thậm chí còn chẳng lấy lại tiền thừa.

Vào lúc tạp chí Forbers công bố tên bà Trần Thụ Cúc trong danh sách “những nhà từ thiện kiệt xuất”, bà vẫn đang mãi bán rau ngoài chợ như mọi ngày. Tới khi các hãng truyền thông đến truyền đạt thông tin bất ngờ, phản ứng đầu tiên của bà lão tốt bụng là : “Tôi chẳng biết đó là cái giải thưởng gì, mấy người đừng nói bừa, tôi làm gì có nhiều tiền để mà quyên góp cơ chứ !”

Mặc dù chẳng bao giờ nhận bản thân là một người hào phóng, cũng chẳng hề tỏ ra tự hào vì những việc mình đã làm, nhưng bà Thụ Cúc luôn được người đời yêu mến, kính trọng.

Bà Thụ Cúc hết sức bất ngờ khi nhận được giấy mời đến Mỹ lĩnh giải thưởng lớn của tạp chí TIME. Thế nhưng vì sức khỏe yếu, lại thêm căn bệnh viêm mô tế bào chân và chưa từng rời khỏi Đài Loan lần nào khiến bà không hề muốn đi đến bên kia bán cầu.

Biết chuyện, ông Mã Anh Cửu – cựu lãnh đạo Đài Loan – lập tức gọi điện thoại chúc mừng, đồng thời động viên bà Thụ Cúc đến New York. Ông ca ngợi bà là “đại sứ từ thiện” và hết lời khích lệ bà: “Những việc thiện của bà khiến cho cả thế giới phải nhìn vào Đài Loan, vì vậy, bà hãy đến Mỹ nhận giải, để giúp Đài Loan toả sáng!”.

Không những vậy, ông Mã còn giúp bà Thụ Cúc chuẩn bị trang phục đi lĩnh thường và chỉ thị cho các cơ quan chức năng lập tức thu xếp mọi thứ để bà có thể đến Mỹ một cách thuận lợi. Kết quả là hộ chiếu của bà Thụ Cúc được làm xong trong vòng 1 tiếng đồng hồ, còn visa cũng được cấp vào nửa tiếng sau đó.

Hôm được mời đến gặp ông Mã Anh Cửu, bà lão bán rau ăn mặc rất gọn gàng, thậm chí còn đến tiệm cắt tóc sửa sang lại mái tóc có phần bù xù của mình, bởi bà cho rằng việc ăn mặc tươm tất chính là cách để bày tỏ lòng tôn kính đối với nhà lãnh đạo Đài Loan.

Khi nhận được sự quan tâm đặc biệt từ giới truyền thông, bà Thụ Cúc tỏ ra rất ngại ngùng.Bà thậm chí còn oán trách người đã tiết lộ những việc bà đã làm nên mới ra nông nỗi này.

Buổi chiều ngày 2/5/2010, bà Trần Thụ Cúc đáp chuyến bay đến Đài Bắc để chuẩn bị lên đường đi New York dự buổi tiệc trao giải diễn ra vào tối ngày 4/5. Tuy vậy, sáng sớm ngày 2/5 bà vẫn ra chợ rau Đài Đông để tưới rau và thu dọn sạch sẽ sạp hàng của mình.

Buổi tối ngày 3/5, bà hạ cánh an toàn ở New York và trú ngụ tại một khách sạn 5 sao sang trọng. Thế nhưng, suốt đêm hôm đó bà không hề chợp mắt, bởi không quen nằm trên chiếc giường đệm êm ái, mà chỉ nhớ nhung chiếc giường đơn sơ được làm từ một tấm gỗ cứng ở nhà mình.

Trước khi buổi lễ trao giải chính thức bắt đầu, bà Thụ Cúc được đưa đi làm đầu với đủ mọi kiểu mẫu tóc. Nhưng đến cuối cùng, bà lựa chọn buộc gọn tóc phía sau lại như mọi ngày vì : “Để như vậy thoải mái hơn.”

Người phụ nữ nhân hậu chia sẻ, ngay từ khi còn nhỏ bà đã được chứng kiến hoàn cảnh đáng thương của những đứa trẻ nghèo nên rất muốn giúp đỡ chúng. Bà cho rằng việc mình làm không có gì đáng ca ngợi, và bà làm vậy chỉ bởi vì cảm thấy rất vui sướng khi giúp được người khác : “Mỗi khi giúp được ai đó thì buổi tối hôm ấy tôi ngủ rất ngon.”

Tuy chỉ sở hữu chiều cao 1,39m cùng dáng người nhỏ nhắn, thế nhưng bà lão bán rau Trần Thụ Cúc đã làm được những điều vĩ đại ngoài sức tưởng tượng của mọi người. Có lẽ bà chính là minh chứng hùng hồn nhất cho câu nói : “Cho dù bạn không cao nhưng người khác vẫn phải ngước nhìn”. (theo Đình Đình)

Phan Tất Đại chuyển tiếp

NGƯỜI KHÔN NGOAN

THƯỜNG LÀM TRƯỚC KHI ĐI NGỦ

Để có sức khỏe tốt, bạn đương nhiên phải rèn luyện những thói quen tốt. Biết cách nghỉ ngơi vào buổi tối sẽ giúp bạn có một ngày vui sảng khoái vào hôm sau.

1/. Chải và massage da đầu bằng ngón tay :  Da đầu có rất nhiều rễ thần kinh. Dùng ngón tay massage da đầu có thể nhẹ nhàng kích thích các rễ thần kinh này, làm tăng cường chức năng tư duy của vỏ đại não. Chưa kể các mạch máu trên da đầu sẽ bị kích thích, giúp cải thiện quá trình tuần hoàn máu, làm lợi cho quá trình phát triển của tóc, giúp phòng tránh hiện tượng tóc bạc. Chải và massage da đầu còn có tác dụng thông kinh hoạt lạc, giúp phòng trị các chứng bệnh như suy nhuợc thần kinh, đau đầu, mất ngủ, hay quên…

Bạn dùng 10 ngón tay chải đầu và xoa bóp từ chân mày, trán đến đỉnh đầu, sau đó chải xuống sau gáy, lần lượt chải từ trán sang hai bên tai, ra phía sau. Các ngón tay xoa bóp với một lực vừa phải, dễ chịu, làm đến khi thấy đầu nóng ran hoặc ngứa thì dừng lại tùy ý. Lặp lại khoảng 30 lần vào mỗi tối.

2/. Uống 1 ly sữa ấm : Khoảng 30 phút trước khi đi ngủ, bạn hãy uống một ly sữa ấm khoảng 30°C. Uống sữa vào ban đêm sẽ giúp bạn hấp thu tối đa protein casein, rất tốt cho sức khỏe. Sữa giàu canxi, giúp tăng cường hệ xương khỏe mạnh và đáp ứng đầy đủ nhu cầu dinh dưỡng quan trọng mà cơ thể cần để hồi phục và sản sinh năng lượng cho ngày mới. Uống sữa trước khi ngủ còn giúp bạn ngủ ngon và sâu hơn vì nó cho phép cơ thể bạn thư giãn tối đa. Sữa cũng chứa nhiều các axit amin, giúp dập tắt cơn thèm ăn đêm, đảm bảo bạn sẽ duy trì được cân nặng như mong muốn.

3/. Đọc sách : Hãy luôn có một quyển sách “gối đầu giường” bạn nhé. Đọc sách giúp bạn dễ dàng chìm sâu vào giấc ngủ, đồng thời bạn còn tích lũy được nhiều kiến thức rất hữu ích nữa đấy. Tuy nhiên, các chuyên gia cũng nói rằng nếu bạn đọc một cuốn sách điện tử thay vì sách giấy, tốc độ đọc của bạn có thể giảm đến 30%.

4/. Tắt đèn, tắt nhạc, tắt tivi : Nhiều gia đình có thói quen để đèn ngủ hay hẹn giờ xem tivi nhưng chính hành động này lại khiến bạn khó ngủ hơn bởi ánh sáng, âm thanh, hình ảnh chính là những yếu tố kích thích giác quan, thu hút sự chú ý khiến bạn trằn trọc, khó chịu.

Ngày nay, chúng ta nhận được quá ít ánh sáng vào ban ngày nhưng lại quá nhiều vào ban đêm (từ laptop, smartphone, tivi…) khiến nhịp sinh học không thể làm hết chức năng của nó. Ít có ai ngủ hoàn tòan trong phòng ngủ tối, và ánh sáng đèn điện vào ban đêm là nguyên nhân góp phần gây ra các căn bệnh phổ biến trong thời đại hiện nay như béo phì, sỏi thận, ung thư và trầm cảm. Do đó, hãy tắt hết đèn đóm và thiết bị không cần thiết để ngủ cho tròn giấc bạn nhé.

Phan Tất Đại chuyển tiếp

9 LOẠI THUỐC VÀ THỰC PHẨM

KHÔNG NÊN DÙNG CHUNG

Tất cả chúng ta đều biết rằng việc sử dụng thuốc phải đúng theo chỉ định, cả về liều lượng, phác đồ điều trị lẫn chế độ ăn uống trong quá trình điều trị. Nhưng không phải ai cũng được nhắc nhở về những thực phẩm không nên sử dụng khi dùng một loại thuốc cụ thể nào đó. Mỗi loại thuốc lại có những thực phẩm hỗ trợ tác dụng hoặc phản ứng riêng khác nhau.

Trên trang Bright Side đã biên soạn danh sách : ‘9 loại thuốc và thực phẩm không nên hoặc trong một số trường hợp không được dùng chung cùng nhau nếu không muốn ảnh hưởng đến sức khỏe”. Mời các bạn cùng tham khảo !

1/- Thuốc co thắt phế quản (trị hen suyễn, viêm phế quản và bệnh về phổi)

– Thuốc: theophylline, albuterol (thuốc chỉ định dùng cho bệnh nhân hen, viêm phế quản và các bệnh phổi khác).

– Hạn chế: thực phẩm và đồ uống chứa caffeine.

Cả hai loại thuốc trên đều có tác dụng kích thích hệ thần kinh, vì vậy để tránh làm tăng sự lo lắng và hồi hộp quá mức, bạn không nên sử dụng thực phẩm, đồ uống chứa caffeine trong suốt quá trình điều trị. Đặc biệt cẩn thận với thuốc theophyline, vì caffeine sẽ làm tăng độc tính của nó. Ngoài ra, bạn cũng nên hạn chế sử dụng các thức ăn chứa chất béo, bởi nó làm tăng khả năng sản sinh ra theophylline, có thể gây ra quá liều trong lúc dùng thuốc.

2/- Thuốc hạ huyết áp (điều trị và phòng ngừa rối loạn chức năng tim và thận)

Thuốc: captopril, enalapril, ramipril (được chỉ định điều trị và phòng ngừa rối loạn chức năng tim và thận).

– Hạn chế: thức ăn giàu kali.

Khi dùng các loại thuốc captoprill, enalapril, ramipril nên hạn chế thức ăn giàu kali. Vì nhóm thuốc này làm tăng lượng kali trong máu, có thể dẫn đến rối loạn nhịp tim và khó thở. Đó là lý do tại sao bạn không nên ăn chuối, khoai tây, đậu nành, rau bina và các thực phẩm giàu kali khác trong thời gian sử dụng thuốc.

3/- Thuốc chống rối loạn nhịp tim (điều trị và phòng ngừa suy tim)

Thuốc: digoxin (được chỉ định để điều trị và phòng ngừa suy tim)

– Hạn chế: cam thảo.

Khi sử dụng thuốc digoxin bạn cần hạn chế sử dụng cam thảo. Vì loại thảo dược này chứa axit glycyrrhizic, khi tương tác với digoxin có thể gây ra rối loạn nhịp tim hoặc thậm chí ngừng tim. Chất này có trong kẹo ngọt, bánh, mứt và cả bia.

Bên cạnh đó, các loại chất xơ dùng ăn kiêng cũng làm giảm hiệu quả của thuốc. Tốt nhất nên uống cách 2 tiếng trước hoặc sau bữa ăn. Các loại thảo mộc như cây hòe cũng làm giảm tác động của digoxin.

4/- Thuốc hạ thấp mức cholesterol “xấu” (điều trị bệnh béo phì, tiểu đường và rối loạn tim mạch)

– Thuốc: atorvastatin, fluvastatin, lovastatin, simvastatin, rosuvastatin, pravastatin.

– Hạn chế: bưởi

Bưởi gây ra sự gia tăng quá mức hấp thu thuốc của cơ thể, làm tăng nguy cơ quá liều và các phản ứng phụ. Khi uống một viên thuốc loại này với một ly nước ép bưởi, tương đương với việc uống 20 viên thuốc này bằng nước thông thường. Bên cạnh đó, các loại trái cây có múi khác như chanh dây, pomelo (trái cây có lớp da vàng dày giống như bưởi) cũng có tác dụng xấu tương tự nên cần hạn chế.

5/- Thuốc làm loãng máu (điều trị và ngăn ngừa đông máu)

Thuốc: warfarin (được chỉ định để điều trị và ngăn ngừa đông máu).

– Hạn chế: thực phẩm làm loãng máu và thực phẩm giàu vitamin K.

Trong khi dùng thuốc warfarin để điều trị ngăn ngừa máu đông, bạn nên hạn chế sử dụng nham lê, tỏi, gừng và một số loại gia vị nhất định (hạt tiêu, quế và nghệ). Những thực phẩm này làm giảm lượng máu và khi kết hợp với thuốc warfarin có thể gây ra chảy máu. Bên cạnh đó, bạn cũng nên hạn chế sử dụng thực phẩm chứa vitamin K vì nó làm giảm tác dụng của thuốc. Do vậy, đừng quên hạn chế ăn rau bina, củ cải, bắp cải và bông cải xanh.

6/- Thuốc chống suy giảm hormone tuyến giáp (điều trị hypothyreosis – giảm chức năng tuyến giáp)

– Thuốc: levothyroxine (được chỉ định dùng cho hypothyreosis – giảm chức năng tuyến giáp).

– Hạn chế: đậu nành, hạt dẻ và chất xơ.

Người dùng thuốc levothyroxine và các chất tương tự (Euthyrox, bagothyrox, L-thyroxine) nên hạn chế hấp thu đậu nành và các thực phẩm chế biến từ đậu nành, vì thực phẩm này sẽ ngăn chặn, giảm tác dụng của thuốc. Bên cạnh đó, hạt dẻ và thực phẩm giàu chất xơ cũng có những tác động tương tự.

7/- Thuốc kháng sinh (điều trị các bệnh nhiễm trùng do vi khuẩn)

– Thuốc: tetracycline (và các thuốc khác của dòng này), ciprofloxacin, penicillin.

– Hạn chế: sản phẩm từ sữa.

Các loại thuốc kháng khuẩn (hay còn gọi là kháng sinh) trên tạo thành hợp chất khó bài tiết khi kết hợp với canxi có trong sữa và các sản phẩm từ sữa. Điều này dẫn đến giảm hiệu quả của thuốc.

8/- Thuốc giảm đau (điều trị các chứng viêm, đau cơ và nhức đầu)

– Thuốc: ibuprofen (được chỉ định để điều trị các chứng viêm, đau cơ và nhức đầu).

– Hạn chế: nước ngọt và đồ uống có đường.

Ibuprofen (còn gọi là Advil, Genpril, Proprinal) không tương thích với đồ uống có đường. Cacbon dioxit và axit trong thức uống có ga làm tăng khả năng hấp thu thuốc và tăng nồng độ thuốc trong máu. Do đó, vừa không thể kiểm soát liều lượng, vừa làm độc tính của thuốc tăng lên gây hại cho thận.

9/- Thuốc chống trầm cảm (điều trị trầm cảm kéo dài)

Thuốc: tất cả các loại thuốc ức chế MAO (tranylcypromin, phenelzine, nialamide).

– Hạn chế: thực phẩm giàu chất tyramine.

Hạn chế sử dụng thuốc chống trầm cảm (tranylcypromine, phenelzine, nialamide) có chứa chất ức chế monoamine oxidase tương tác với tyramine. Khi tương tác với tyramine, chất này có thể gây tăng huyết áp nghiêm trọng. Tyramine là một axit amin được hình thành trong quá trình tiêu thụ thực phẩm giàu protein có nhiều trong pho mát, thịt hoặc cá khô, xúc xích khô, thịt hộp hoặc cá hộp.

Điều quan trọng nhất bạn cần nhớ là hãy hỏi ý kiến của bác sĩ hoặc dược sĩ trước khi sử dụng một loại thuốc nào đó, ngay cả đối với loại thuốc tưởng chừng như vô hại. Cơ thể mỗi người là duy nhất nên cần có những chỉ dẫn y tế riêng.

Yên Huỳnh chuyển tiếp

Bản tin số 158/2683 – Ngày 7/6/17

10 THẮNG CẢNH

ĐẸP NHẤT NƯỚC MỸ

1/. Địa hạt Đá Đỏ Red Rock Country ở Sedona, bang Arizona : Hầu như đã thành thông lệ cho các bộ phim, khi Hollywood muốn có những cảnh quay tuyệt mỹ về miền Tây nước Mỹ thì đều chọn Sedona, một địa danh mà không nơi nào có được.

Bắt đầu từ bộ phim “The Call of the Canyon” vào năm 1923, đã có hàng trăm bộ phim và các chương trình truyền hình xoay quanh thị trấn này. Lý do tại sao Hollywood lại chọn Sedona, vì vùng này có nhiều hẻm núi cực đẹp, những núi cát sa thạch thay đổi theo hướng gió thổi mỗi giờ, tạo nên nét đặc trưng rất riêng của miền Tây. Khoảng 11.000 năm, trước khi ống kính máy quay camera khám phá ra Sedona, người bộ lạc Indian ở Mỹ đã định cư ở đây.

Nhưng ngày nay, nơi này là vùng đất của những nghệ sĩ và dân cư hợp pháp, hiện diện đủ các nền văn hóa và các chương trình nghị sự nhưng chỉ có duy nhất một vấn đề luôn được quan tâm: nét hoa lệ của cảnh quan thiên nhiên như tiếng gió thổi qua các hẻm núi, phong cảnh huy hoàng lúc hoàng hôn, những vách đá màu vàng nâu nhô mình lên từ nền sa mạc….

2/. Bức tranh Washington về đêm ở Pittsburgh : Trong một đất nước có nhiều đô thị thịnh vượng như Mỹ thì Pittsburgh có lẽ là thắng cảnh đẹp đứng thứ hai. Đứng trên chóp núi Washington, khu sườn đồi dốc hiện lên ở phía nam của Pittsbusgh, ấn tượng không thể nào quên về những dòng sông Allegheny và Monongahela tạo nên một Ohio hùng mạnh.

Những dòng sông tại vùng Tam Giác Vàng rực rỡ, là nơi tụ hội của vô số tòa nhà chọc trời. Vào ban đêm, khung cảnh của không dưới 15 cây cầu lung linh dưới ánh điện. Cách đây một thế kỷ, Pittsburgh bị một màn khói dày đặc bao trùm, vì vậy người ta phải bật sáng những ngọn đèn đường cả ngày lẫn đêm. Theo đà lớn mạnh, Pittsburgh đã trở thành một “chàng khổng lồ” Goliath về lĩnh vực công nghiệp.

3/. Thượng sông Mississippi : Là thắng cảnh xinh đẹp đứng hàng thứ 3 ở Mỹ. Đây là một trong những tuyến đường đẹp nhất nước Mỹ, với những làn gió thổi qua các vùng đồi, vượt qua các tòa tháp băng qua thị trấn đã được hình thành vào thế kỷ XIX. Những nơi này ít nhiều đã được đề cập trong lịch sử nước Mỹ.

Khu vực này còn có những ngôi mộ của người Indian cổ đại nằm trong các công viên, những ngôi làng hai bên bờ sông với các mô típ kiến trúc kiểu Gô-tích, một kiểu kiến trúc hình thành từ thời hoàng kim của hoạt động thương mại trên sông.

Ở Galena, có đến 85% các tòa nhà được liệt kê vào danh sách các di tích lịch sử của Mỹ. Tại Trempealeau, Wisconsin, khách sạn Trempealeau từng là thiên đường cho cánh ngư phủ kể từ năm 1888….

4/. Vùng duyên hải Na Pali của Hawaii : Nằm giữa những rặng san hô, những bãi biển xinh đẹp và đỉnh núi lửa bị sương mù che khuất trên hòn đảo cổ nhất Hawaii là những gì mà nhiều người có thể cảm nhận về một thiên đường. Dọc theo con đường mòn Kalalau trên vùng duyên hải Na Pali của Hawaii, là những rặng núi xanh mát trông thẳng ra biển Thái Bình Dương.

Làm một chuyến đi bộ trên đảo, sẽ bắt gặp ngọn thác Hanakapi ai đổ nước xuống một cái hồ pha lê và phong cảnh nên thơ của những loài hoa nhiệt đới ven sườn đồi, sự phối hợp của màu sắc và ánh sáng đã tạo nên một bức tranh tuyệt tác…

5/. Cầu Cổng Vàng ở San Francisco : Là một công trình kỳ vĩ, thần tượng nghệ thuật trang trí, tượng đài của sự tiến bộ: cầu Cổng Vàng nối liền San Francisco và Thái Bình Dương, cây cầu này là biểu tượng hoành tráng của một trong những thành phố hàng đầu thế giới.

Cây cầu hoàn thiện vào năm 1937, với chi phí là 35 triệu USD. Cầu có 2 tòa tháp đôi cao 750 foot, và được nâng đỡ bởi một mạng lưới cáp treo dày đặc trông như dây đàn, cầu Cổng Vàng không giống với bất kỳ công trình xây dựng nào. Với chiều dài 4.200 foot, đây là cây cầu treo dài nhất thế giới trong 70 năm. (Hiện nay, cầu Cổng Vàng đứng ở vị trí thứ 7).

6/. Ngôi làng Grafton ở Vermont : Trong số những thắng cảnh được ưa chuộng nhất trong các tác phẩm nghệ thuật về thiên nhiên là Grafton, vì đây là một trong những ngôi làng xinh đẹp nhất nước Mỹ, và nhờ có những nỗ lực không mệt mỏi của tổ chức phi lợi nhuận Windham Foundation mà ngôi làng này được bảo toàn hầu như nguyên vẹn.

Tổ chức này đã phục hồi hơn 50 công trình lịch sử, bao gồm có Quán trọ cổ tại Grafton, nơi có tuyến xe ngựa dừng để tham quan. Một công trình nổi tiếng khác là xưởng chế biến phomát của làng Grafton, ngoài ra còn có hai nhà thờ Tân giáo hoành tráng, một bảo tàng thiên nhiên, các phòng trưng bày nhỏ.

7/. Hồ Jenny ở Vườn Quốc Gia Grand Teton, bang Wyoming : Nước Mỹ có nhiều dãy núi cao và lâu đời hơn núi Teton, song không có nơi nào gây được cảm xúc hơn dãy núi này. Những triền núi lởm chởm được hình thành từ cách đây 6 đến 9 triệu năm. Với hàng tá ngọn núi cao 12.000 foot, hình thành từ các đợt phun trào các khối đá granite. Hồ Jenny nằm ở phía trái.

Tên hồ là tên một người bẫy thú vào thế kỷ XIX. Hồ khá hoang sơ, dài 2,5 dặm, mặt nước phẳng lặng như gương. Đây là nơi ưa thích của các tay bơi xuồng, đi bộ và các cặp đi hưởng tuần trăng mật. Hồ Jenny nổi tiếng với các loài nai sừng tấm và loài thiên nga thổi kèn. Loài thiên nga này là một trong những viên ngọc quý của hệ thống vườn quốc gia nơi đây.

8/. Từ Key Largo đến Key West ở Florida : Mặc dù đây chỉ là một vùng đất nhỏ song có nhiều thứ đáng để xem, đó là những rặng san hô, hươu, lợn biển, những cây cọ bạc. Florida là một địa danh mà khách du lịch có thể cảm nhận nơi này không giống như các nơi khác trên đất Mỹ.

Với những vùng bãi biển nhiều nắng ấm cảnh hoàng hôn và thái độ nồng hậu của cư dân địa phương đã quyến rũ du khách tới đây. Đường mòn Appalachian ở vườn quốc gia Great Smoky. Vượt qua 14 tiểu bang từ Georgia đến Maine, toàn bộ tuyến đường mòn Appalachian được đánh giá cao như là những viên ngọc quý. Con đường mòn này do một nhà đi bộ là Benton Mackaye đề xuất vào năm 1921, dùng cho mục đích giao thương với các tiểu bang miền Đông nước Mỹ vào năm 1937.

9/. Mái vòm Clingmans Dome : Nằm tại rìa phía đông của bang Tennessee, cao 6.643 foot, Clingmans Dome cũng là điểm cao nhất dọc theo tuyến đường mòn dài 2.172 dặm này. Bao bọc trong khu Vườn quốc gia Smoky là hơn 4.000 loài thực vật, 230 loài chim và khoảng 65 loài thú có vú.

Từ trên đỉnh Clingmans Dome, những tay đi bộ có thể quan sát toàn cảnh thế giới hoang dã bên dưới như nó đã có từ cách đây 100 năm, những vạt rừng rậm đan xen nhau, tạo nên một vẻ bí hiểm và thôi thúc sự tò mò khám phá của con người.

10/. Các quảng trường ở Savannah : Ẩn mình bên những cây sồi, và mùi thơm dịu của hoa mộc lan là những công trình mang tính lịch sử, có đến 22 quảng trường tạo nên những khu vườn bí mật. Đây là nơi diễn ra các buổi họp mặt, và là một trong những điểm du lịch thu hút khách bởi quảng trường Pulaski, tên gọi của anh hùng dân tộc Gen.

Casimir Pulaski. Tại quảng trường Chippewa, có bức tượng của các nhà sáng lập là Georgia và James Oglethorpe, những người đã bày tỏ lòng kính trọng trong một buổi lễ ăn mừng chiến thắng Savannah trên đường phố vào thế kỷ XVIII.

Lan Hương chuyển tiếp

CƠM VÀ PHỞ

Những ngày đầu năm nay, có vài điều khác với mọi năm. Đó là cái lạnh buốt giá vẫn chưa đến. Mới chỉ se se thôi. Và những cơn mưa cuối năm vẫn còn kéo dài lai rai vắt vai qua năm mới.

Những cơn mưa, tuy là tai họa khốn khổ cho dân miền dưới nhưng lại là hồng ân cho người vùng cao, bởi nó báo hiệu cho một mùa nắng tưới tắm dễ thở. Chính vì điều này mà mấy hôm nay, các tín đồ Ấm Nước Mới đã tự cho phép mình kéo dài thời gian thưởng thức bát “nác”chè xanh đậm đặc. Thôi thì đủ thứ chuyện tào lao trên trời dưới đất được đem ra để “tám” nổ như bắp rang. Trong khi đó, ngoài kia giọt mưa thu vẫn thánh thót rơi.

Rồi một lúc nào đó, có anh chàng ước ao.

– Mưa như vậy phải chi có tô phở để thưởng thức nhỉ ?

Một anh khác cười cười ỡm ờ.

– Phở người hay phở bò vậy ta?

– Ê, đừng xỏ xiên à nha.

Tức thì cả Ấm Nước Mới đồng loạt cười ầm, khiến anh chàng đỏ mặt tía tai. Quả thật, anh chàng này cũng có máu lăng nhăng nên tuy có vợ con đàng hoàng rồi nhưng vẫn tì tèo với một em bồ nhí. Tuy anh ta giấu như mèo giấu c… nhưng vẫn có nhiều người biết.

Và thế là nổ ra một cuộc bàn tán sôi nổi về chuyện “chán cơm, thèm phở”.

“Cơm” và “phở” là hai khái niệm khác nhau nhưng nó có chung một gốc gác. Cơm là để ăn suốt đời còn Phở là để thỉnh thoảng ăn khi vui hoặc là khi rửng mỡ. Có điều không hiểu tự bao giờ, ngoài cái nghĩa đen là hai dạng thức ăn được chế biến từ gạo đó lại được hiểu theo nghĩa bóng: cơm là vợ, phở là bồ. Nó đã trở thành hai kẻ thù không đội trời chung. Và đã trở thành cuộc chiến cân não bên tám lạng, bên nửa cân.

Phải nói, tay nào ban đầu ví von như vậy kể cũng hay hay và tinh tế thật. Tuy một bên nghĩa đen một bên nghĩa bóng nhưng sao nó tương đồng thế không biết. Nào, ta hãy đọc mấy câu thơ so sánh sau đây giữa bồ và vợ, giữa cơm và phở nhé

Cơm khoe:tớ nhất trên đời,

Phở rằng: tớ cũng tuyệt vời lắm nghe.

Cơm là từ gạo mà ra.

Phở là từ gạo nhưng mà…ngon hơn.

Cơm nhờ hương gạo mà thơm,

Phở nhiều “nhiên liệu”nên thơm đủ mùi…

Từ thuở ban đầu của cuộc chiến giữa Cơm Phở, phở có vẻ lấn sân hơn

Bồ là phở nóng tuyệt vời,

Vợ là cơm nguội đáy nồi hẩm hiu…

Bồ là rượu ngọt trong bình,

Vợ là nước ở ao đình nhạt pheo…

Nhưng, dần dà vẻ xa xỉ, giả dối  và mong manh của bồ bị lột mặt nạ. Sự nhẫn nại, trung thành của vợ tiến lên chiếm ưu thế.

Một khi túi hãy còn tiền,

Thì bồ thắm thiết liền kề bên anh.

Một mai hết sạch sành sanh,

Bồ đi, vợ lại đón anh về nhà…

Hay :

Bồ là lều vợ là nhà

Gió lớn lều sụp, mái nhà còn kia…

Trong cuộc chiến mất còn này vị trí ban đầu của vợ hơi bị lung lay vì vẻ ngoài hào nhoáng và lạ lẫm của bồ nhưng trong âm thầm, giá trị của vợ không phải nhỏ đâu mà còn là niềm ao ước của mấy ông hàng xóm nữa kìa.

Vợ là cơm nguội của ta,

Nhưng là đặc sản của (thằng) cha láng giềng.

Và về lâu về dài vợ còn được hổ trợ từ nhiều phía: từ cơ bản của gia đình hay từ sự thức tỉnh, ý thức trách nhiệm của lương tâm người chồng, người cha.

Con ơi nhớ lấy câu này.

Bồ bố là phở, mẹ mày là cơm.

Biết rằng phở nó rất thơm,

Nhưng mà bố phải ăn cơm vì mày

Vậy là cuối cùng Cơm đã chiến thắng. Phở đành lầm lủi ra đi. Cho nên hãy luôn nhớ: Đừng vì một chút lạ lẫm của Phở mà quên tầm cỡ của Cơm.

Quế Phượng chuyển tiếp

CHUYỆN NHÂN QUẢ BÁO ỨNG :

GIẤC MƠ XIN CỨU MẠNG

Nhân quả báo ứng là gì ? Nó chính là quy luật của vũ trụ, không thể nào thay đổi được. Con người làm chuyện sai trái, có thể trốn tránh pháp lý tại nhân gian, nhưng khó tránh khỏi sự trừng phạt của thiên lý, ấy chính là nhân quả.

Huyện lệnh Lý Minh Phủ (đời nhà Đường) khi đi qua huyện Hỏa Tĩnh có nghỉ tại nhà của một vị Áp Tư (người làm công việc ghi chép sổ sách). Chủ nhà muốn mở tiệc rượu chiêu đãi ông, liền muốn giết một con dê trắng, mà con dê này lại đang mang thai.

Đến đêm hôm ấy, Lý Minh Phủ mơ thấy một người phụ nữ mặc áo trắng và mang theo hai đứa trẻ, hướng về phía ông mà bái lạy, thỉnh cầu ông cứu mạng, lời nói vô cùng bi ai, Lý Minh Phủ giật mình tỉnh giấc, không hiểu là chuyện gì, liền nằm ngủ tiếp.

Lúc sau ông lại mơ thấy người phụ nữ lúc nãy đi đến trước mặt ông vừa khóc vừa nói cho ông biết : Mạng của tôi đang nguy kịch, ông có thể nhẫn tâm không cứu sao ?”. Lý Minh Phủ không hiểu nguyên nhân đầu đuôi câu chuyện ra sao, nên trong lòng chỉ thấy có chút thương cảm mà thôi. Một lát sau, ông lại mơ thấy người phụ nữ kia đến nói :

“Quan lớn, ông trước sau gì cũng không chịu cứu tôi, tôi bây giờ đã bị giết chết rồi, nhưng khoản nợ mà tôi nợ người ta, tôi cũng đã trả xong rồi. Kiếp trước tôi chính là vợ của Áp Tư, có một nữ hầu vừa mới mang song thai, tôi vì đố kị với cô ấy, nên đánh chết cô ấy, cũng lừa gạt chồng mà nói rằng : ‘cô ta lấy trộm trâm cài và hộp nữ trang, thiếp đã tra tấn cô ấy đến chết’.

Vì thế hôm nay bị chịu báo ứng này, trâm cài và cái hộp vẫn còn bên trong cái cây đại thụ ở phía tây gian nhà chính giữa. Xin ngài hãy giúp tôi chuyển những lời này đến chủ nhà, đừng ăn thịt của tôi, có thể làm như vậy cũng là tích đại công đại đức”.

Lý Minh Phủ bừng tỉnh ! Lập tức dậy hỏi chủ nhà “Ông đêm hôm qua có phải đã làm thịt một con dê trắng không ? Có hai con dê con không ?”.

Chủ nhà trả lời : “Đúng là có làm thịt một con dê trắng, từ trong bụng nó lấy ra hai con dê con”. Lý Minh Phủ liền đem câu chuyện trong giấc mơ kể với chủ nhà.

Hai người cùng thở dài im lặng một hồi lâu, rồi mới ra chỗ cây đại thụ, quả nhiên tìm thấy trâm cài và cái hộp, thế là đem con dê trắng đi chôn và làm lễ cúng bái tiễn đưa người phụ nữ đó.

Người làm chuyện trái với lương tâm, có thể trốn tránh pháp lý tại nhân gian, nhưng khó tránh khỏi sự trừng phạt của thiên lý. (theo Dai ky nguyen)

Xuân Mai chuyển tiếp

QUÁN BÚN MĂNG VỊT

MỖI NGÀY CHỈ BÁN MỘT GIỜ

Nằm sâu trong con hẻm nhỏ trên đường Lê Văn Sỹ quận Tân Bình, quán bún vịt chỉ phục vụ khách từ 15h30 và đóng hàng sau đó chừng một tiếng. Quán bún măng vịt trên 30 năm thâm niên ngày nào cũng đông khách. Đơn giản bởi nếu bạn đến muộn chừng vài phút, thức ăn đã hết nhẵn.

Nhiều lời đồn đoán cho rằng quán bán quá đắt hàng, mỗi ngày đến hàng trăm con vịt và chỉ bán trong vòng một giờ. Tuy nhiên theo chủ quán, việc bán mỗi ngày một giờ là do chị chủ động. “Từ mấy chục năm nay chúng tôi chỉ bán mỗi ngày chừng một tiếng. Mỗi ngày bán mười mấy con vịt, hết rồi nghỉ, khách vào muốn ăn cũng chẳng còn”, chủ quán nói.

Từ quy định khá “khắc nghiệt” của chủ quán, khách vì thế cũng phải đến đúng giờ. Muốn ăn phải đến sớm giành bàn. Món vịt của quán được khách ưa thích bởi miếng thịt thơm và mềm. Ngoài thịt, quán còn bán lòng vịt, huyết vịt.  Người đến muộn chỉ còn cách làm tạm đĩa đầu cổ cánh. Tuy nhiên cũng có những khách thích gặm xương nên dù đến sớm cũng xí phần cho mình.

Thịt vịt ngon nhờ nước chấm. Tại đây, chén mắm gừng mằn mặn, chua ngọt được cho là phù hợp để chấm với vịt luộc. Các món ăn kèm là gỏi được trộn từ hành tím, hành tây, bắp cải bào, cà rốt bào và rau thơm xắt nhuyễn. Chỉ cần cho rau lên đĩa, rưới nước giấm đường, chút muối, trộn đều rồi rắc thêm hành phi là có được đĩa gỏi ăn kèm.

Tương tự, đĩa gỏi lòng vịt đầy ắp cũng chỉ có giá chưa đến trăm nghìn đồng. Người ăn khỏe có thể ăn một mình cả đĩa lòng và tô bún. Ai không thích ăn gỏi riêng thì chỉ cần gọi tô bún măng vịt thôi cũng đủ no. Theo nhiều thực khách sành ăn, nước lèo và nước mắm của quán được nấu theo vị miền Nam, chính vì thế những người không thích ngọt sẽ cảm thấy không quen. Riêng với những người miền Nam vốn quen cách nếm thiên ngọt thì tô bún măng ở đây hoàn toàn hợp khẩu vị. (theo Ngoisao)

Mỹ Nhàn chuyển tiếp

CHỒNG CÀNG LÀM NHIỀU VIỆC NHÀ,

GIA ĐÌNH CÀNG DỄ ĐỔ VỠ !

Các nhà nghiên cứu phỏng đoán, các cặp đôi theo xu hướng truyền thống – phụ nữ sẽ chăm lo việc nhà là chính, sẽ trân trọng giá trị hôn nhân hơn so với các cặp đôi hiện đại – việc nhà được chia đôi, hoặc đàn ông có thể làm nhiều việc nhà hơn.

Các nhà nghiên cứu phỏng đoán, các cặp đôi theo xu hướng truyền thống – phụ nữ sẽ chăm lo việc nhà là chính, sẽ trân trọng giá trị hôn nhân hơn so với các cặp đôi hiện đại – việc nhà được chia đôi, hoặc đàn ông có thể làm nhiều việc nhà hơn.

Mới đầu năm nay, các nhà nghiên cứu tại Đại học Cambridge (Anh) đã đi tới kết luận : đàn ông chỉ thực sự hạnh phúc khi chia sẻ việc nhà với vợ mình. Dựa theo khảo sát từ hơn 30.000 người đến từ 34 quốc gia, phía Cambridge cho rằng, càng làm nhiều việc nhà, lợi ích mà cánh đàn ông thu về càng lớn, như sống lâu, hay hạnh phúc hơn là một ví dụ.

Tuy nhiên, theo nghiên cứu mới nhất của Đại học Oslo và Akershus (Na Uy), các nhà khoa học tại đây lại chứng minh điều ngược lại. Đó là: đàn ông càng làm nhiều việc nhà, gia đình càng dễ đổ vỡ.

Để đi tới kết luận này, các nhà nghiên cứu tại Na Uy đã theo dõi hành vi, quan điểm về việc nhà, cũng như hình thức chăm sóc con cái của gần 20.000 người đàn ông và phụ nữ tuổi từ 18 – 79. Tham gia vào cuộc nghiên cứu trên, các ứng viên sẽ phải trả lời các câu hỏi về: bình đẳng giới, phân chia việc nhà, phân chia chăm sóc con cái.

Kết quả là 11% phụ nữ làm tất cả, hoặc phần lớn việc nhà. 60% cặp đôi cho thấy phụ nữ cơ bản vẫn làm nhiều việc nhà hơn đàn ông. Và chỉ 25% là có sự phân chia việc nhà ngang bằng – chủ yếu là các cặp đôi trẻ tuổi, hoặc chưa có con cái.

Cũng theo báo cáo này, các cặp đôi có chồng làm nhiều việc nhà (nhiều hơn so với phụ nữ) thường có khả năng ly dị cao hơn.

Lý giải cho kết luận trên, các nhà nghiên cứu phỏng đoán, các cặp đôi theo xu hướng truyền thống – phụ nữ sẽ chăm lo việc nhà là chính, sẽ trân trọng giá trị hôn nhân hơn so với các cặp đôi hiện đại – việc nhà được chia đôi, hoặc đàn ông có thể làm nhiều việc nhà hơn. Theo ông Thomas Hansen – một tác giả thuộc nhóm nghiên cứu của Đại học Oslo và Akershus (Na Uy), mấu chốt của vấn đề nằm ở tư tưởng hôn nhân “hiện đại“.

Chuyên gia này cho rằng, nếu các cặp đôi hiện đại có xu hướng “sòng phẳng” trong chuyện phân chia việc nhà, thì tình cảm, hôn nhân cũng rất dễ sòng phẳng. Nghĩa là nếu không hài lòng, hay không vừa ý, họ có thể nghĩ ngay đến chuyện ly hôn mà không do dự.

Vô hình trung, điều này dẫn đến nguy cơ gia đình đổ vỡ lớn hơn.

Chuyên gia Thomas Hansen đưa ra dẫn chứng: “Ở các cặp đôi hiện đại, người vợ thường có học vấn tốt, công việc ổn định, do đó, họ ít bị phụ thuộc vào người đàn ông của mình về mặt tài chính. Suy ra, nếu cuộc hôn nhân tan vỡ, họ sẽ dễ dàng xoay sở hơn – quyết định ly hôn đưa ra dễ dàng hơn“.

Ông cho rằng, nhiều người sẽ nghĩ, phần lớn các vụ đổ vỡ trong hôn nhân sẽ xảy ra ở các gia đình phân chia đầu việc ít công bằng. Thế nhưng, nghiên cứu tại Đại học Oslo và Akershus (Na Uy) lại cho thấy điều ngược lại.

Theo ngài Thomas Hansen, các cặp đôi sẽ chỉ thực sự hạnh phúc khi họ có vai trò được phân định rõ ràng, ít bị đem ra so sánh, ai nhiều ai ít hơn để nhận về sự bình đẳng.

Tác giả giải thích, việc phân chia công việc nhà theo truyền thống có thể dẫn tới “ít cãi cọ vặt vãnh hơn“. Vì một khi vai trò đã rõ ràng, người ta sẽ tránh được tâm lý tại sao tôi làm nhiều mà anh được quyền làm ít. (theo genk)

Yên Huỳnh chuyển tiếp